App Diễn Viên Phim Kinh Dị

Chương 90: Ngôi nhà bị ám 1552 (22)



★ Chương 90 – Ngôi nhà bị ám 1552 (22) ★

Nhậm Trạch đang chợp mắt nghỉ ngơi cũng tỉnh dậy, nhào tới lật người Lục Văn lại, cuống như kiến bò trên chảo nóng: “Đây là… ba ba thiết bản?!”

“Đúng vậy!” Tạ Trì không ngẩng đầu lên, kiểm tra cơ thể Lục Văn.

Trong bữa tối, vì muốn ba ba chủ động tới tìm mình nên Tạ Trì nếm thử tất cả các món ăn một lượt, Nhậm Trạch và Lục Văn cũng bắt chước theo anh, bây giờ nhìn triệu chứng của Lục Văn, xem ra con ba ba đã lựa chọn Lục Văn trong nhóm ba người họ.

Tiếng kêu đau đớn như nghẹn lại trong họng Lục Văn, gương mặt vì nóng và ngạt thở mà đỏ bừng lên, anh lăn lộn trên giường, hơi nước trắng xóa bốc ra khỏi cơ thể, nóng đến mức da tay Tạ Trì cũng đỏ ran theo.

“Làm thế nào bây giờ?” Nhậm Trạch lo lắng nhìn về phía Tạ Trì.

Tạ Trì nhanh chóng ra quyết định: “Đưa anh ấy vào phòng tắm.”

Hai người khiêng Lục Văn đi vào, cho anh nằm xuống bồn tắm lớn, Nhậm Trạch luống cuống mở vòi hoa sen và vòi nước ra, xối nước lên người Lục Văn.

Nước lạnh xối xuống cơ thể Lục Văn, lập tức bốc lên thành hơi nước, tiếng nước nóng và nước lạnh chạm vào nhau phát ra những âm thanh “xì xèo” chạy trên cơ thể Lục Văn, giống như ở trong nồi nước sôi sùng sục.

Làn da Lục Văn đỏ như que hàn, nước trong cơ thể cũng bốc hơi lên, cơ thể gầy đi một vòng.

“Nóng quá…” Bờ môi Lục Văn nứt nẻ như đất khô cằn, anh cảm thấy mình sắp bị nấu chín tới nơi.

Tạ Trì lấy một chiếc chậu lớn dưới bồn rửa tay ra, mở vòi nước ở mức tối đa, anh dội cả chậu nước vào người Lục Văn, bọn họ chỉ có thể làm như vậy, không còn cách nào khác.

Cách để trì hoãn đồ ăn bị đun sôi, chính là không ngừng cho thêm nước lạnh.

Cuống cuồng suốt bảy, tám phút, hai người đẫm mồ hôi, nhưng Lục Văn không đỡ hơn được là bao.

Tạ Trì sa sầm mặt: “Nhậm Trạch à, cậu qua đây đổi chỗ với tôi, phương pháp kia không thể chữa được tận gốc, anh ấy không thể chống đỡ được.”

“Được rồi.”

Tạ Trì thầm nghĩ: “Anh à, anh kiểm tra xem trên người anh ấy có dị vật nào không.”

“Được rồi.”

Tạ Trì để Tạ Tinh Lan đi ra, Tạ Tinh Lan đi tới, thị lực hắn hơn người, cẩn thận kiểm tra làn da của Lục Văn, vảy cá trên da Lục Văn lúc này đều mềm đến độ trong suốt, Tạ Tinh Lan chỉ cần liếc mắt là có thể dễ dàng trông thấy một điểm nhỏ gồ lên.

“Anh cố chịu đựng nhé.” Tạ Tinh Lan nói.

Lục Văn cắn răng: “Được rồi.”

Tạ Tinh Lan không chút do dự đâm lưỡi dao ác linh vào làn da, da Lục Văn rất cứng, lưỡi dao ác linh sắc như vậy khi đưa dao xuống cũng cảm nhận được lực cản to lớn. Lục Văn bị dao cứa đau đến mức mặt mũi trắng bệch, cơ thể lả đi như muốn hôn mê.

Lần đầu tiên anh hận da mình dày như vậy.

Cuối cùng Tạ Tinh Lan cũng tìm được đồ vật ở trong da thịt Lục Văn, dùng mũi dao khều lên, kéo ra bên ngoài từng chút một.

Lục Văn đã tê dại, đau tới cùng cực không cảm giác được gì cả.

Đó là một sợi dây dính máu, cuối sợi dây dính máu đeo một bảng tên đồ ăn có hình con rùa, trên đó viết bốn chữ ―― Ba ba thiết bản.

Khoảnh khắc bảng tên được kéo ra, nhiệt độ cao trên người Lục Văn đột nhiên biến mất, sắc mặt cũng dần khôi phục lại như bình thường.

Do thứ này gây chuyện, cũng xem như sợ mà không nguy.

Nhậm Trạch ngồi bên bồn tắm lau mồ hôi, cảm thấy vẫn còn sợ hãi: “Cũng may mà là Lục Văn, da anh ấy dày chịu nóng được, nếu là tôi thì đã chín nhừ rồi.”

Sau khi xác nhận Lục Văn không có vấn đề gì cả, Nhậm Trạch giúp anh băng bó vết thương, Tạ Tinh Lan lại trả quyền khống chế cơ thể cho Tạ Trì.

“Không sao đâu,” Nhận được ánh mắt hỏi thăm của Tạ Trì, Lục Văn chật vật nói, “Tôi sẽ khôi phục nhanh thôi.”

“Phải rồi,” Lục Văn vô thức hạ giọng nói, “Ban.. ban nãy vì vảy mềm đi nên chiếc răng kia rơi xuống bồn tắm, giờ vảy cứng lên rồi, tôi lại giấu nó đi.”

Tạ Trì gật đầu, anh nói vào chuyện chính: “Bây giờ đã xảy ra sự kiện rồi, theo như quy tắc của app, chúng ta có thể ra ngoài.”

Anh còn thiếu một bảng tên, quỷ em còn thiếu một quả thận và một đứa con, phe của quỷ chị cần tổng cộng sáu chiếc răng, Lộ Minh nộp một chiếc răng lên, Du Cảnh nộp hai chiếc, Triệu Cẩm Hoa lấy được một chiếc từ chỗ anh, chắc hẳn hiện tại người chị đã thu hoạch được bốn chiếc răng, còn thiếu hai chiếc nữa.

Tạ Trì và Nhậm Trạch mở cửa đi ra ngoài, Lục Văn nén đau đuổi theo, Tạ Trì vừa ra khỏi cửa thì dừng bước chân, anh biến sắc.

Mùi máu tươi nồng đậm lùa vào mũi.

Ba người lần theo mùi máu tươi, đập cửa căn phòng của tân binh Mã Hằng, cảnh tượng trong phòng khiến trái tim ba người như ngừng đập.

Thi thể của Mã Hằng bị treo trên tường, hai tay chắp trước ngược, cả người lõa lồ, be bét máu thịt, vị trí trái tim trống rỗng, khóe miệng rịn máu tươi, ở sau lưng, máu sền sệt chảy dài xuống dưới chân. Vũng máu dưới chân anh ta rất lớn, xem ra Mã Hằng đã chết được một thời gian rồi.

Sắc mặt Lục Văn tái nhợt: “Tạ Trì à, chúng ta mất nội tạng rồi…”

Đây đã là người thứ năm mà quỷ chị giết hại, quỷ chị đã thu hoạch được chiếc răng thứ năm, cũng có thể nói đây là cơ hội giành thi thể cuối cùng của họ, vậy mà lại bị lặng lẽ cướp mất.

Quỷ chị thu hoạch thêm một chiếc răng nữa, sẽ không còn tuân theo quy tắc mỗi chiếc răng chỉ có thể giết được một người, bọn họ gần như không còn cơ hội để góp đủ răng nữa…..

Bầu không khí nhất thời hết sức nặng nề.

Tình huống nhanh chóng chuyển xấu, dự cảm đã trở thành hiện thực, Tạ Trì cố giữ bình tĩnh, anh trầm mặc không nói gì tiến lên trước, đầu tiên xác nhận không còn nội tạng cần thiết, sau đó bắt đầu kiểm tra thi thể của Mã Hằng.

Trên cổ Mã Hằng đeo một chiếc Thánh Giá, xác chết giống như Jesus lúc thụ hình, nhưng nội tình lại hoàn toàn khác biệt, Jesus là hy sinh, mà Mã Hằng là chết một cách ngu xuẩn.

Rõ ràng quỷ chị đang chế giễu Mã Hằng, chế giễu bọn họ.

“Sao lại như vậy chứ.. rõ ràng chỉ còn thiếu một quả thận!” Nhậm Trạch bực bội cào đầu.

Tạ Trì cũng không hề nhụt chí, anh đưa mắt trấn an cậu ta: “Kết cục của sự tình đã được định rồi, không có gì để hối hận, chúng ta lựa chọn đối đầu với ả ta, thì phải chuẩn bị tinh thần tất cả mọi chuyện có thể xảy ra, mục đích của ả ta là hủy diệt niềm tin của chúng ta. Trên thực tế, trước thực lực tuyệt đối, dù có đi một bước tính mười bước cũng có thể xảy ra những chuyện mất khống chế, mà thực lực thối nát lại có thể dễ dàng đập tan toàn bộ âm mưu quỷ kế.”

Anh đứng yên ở đó, giống như không điều gì có thể đánh bại anh, Nhậm Trạch được cổ vũ, dần dần bình tĩnh lại, nắm chặt bàn tay, trong mắt toát lên sự kiên định.

Điện thoại ba người đột nhiên đổ chuông.

【Quỷ em đã thích ứng với tất cả nội tạng thu hoạch được.

Đổi mới tiến độ phe quỷ em:

Quỷ em đã khôi phục một phần thực lực, nhưng vẫn không đủ chiến thắng quỷ chị.

Quỷ em nhờ mọi người trong phe trợ giúp mình tìm kiếm nội tạng còn thiếu, gia tăng thực lực.

Mặc dù quỷ em đã có được năng lực hành động, nhưng chỉ khi người trong phe tự tay đưa nội tạng vào trong thân thể, mới có thể giúp cô khôi phục thực lực, quỷ em không thể tự ra tay thu hoạch nội tạng.

Xin mọi người không ngừng cố gắng, trợ giúp quỷ em chiến thắng quỷ chị.】

Cuối cùng cũng có một tin tốt, Lục Văn còn chưa kịp thở phào, chỗ giấu răng sau lưng đột nhiên đau nhức như bị thiêu đốt, Lục Văn không đề phòng trước, đau đến mức kêu lên thành tiếng.

“Sao vậy?” Nhậm Trạch tới gần, còn tưởng triệu chứng của “Ba ba thiết bản” lại tái phát, lập tức đi tới kiểm tra lưng của anh.

Lục Văn cố nén cơn đau, không ngừng nháy mắt ra hiệu với Tạ Trì, ám chỉ răng có khác thường.

Nhậm Trạch đang muốn tới kiểm tra chiếc răng giấu trên lưng Lục Văn, chỗ giấu răng trên lưng Lục Văn đột nhiên phát ra tia sáng, trong đêm tối, ánh sáng vô cùng bắt mắt.

Nhậm Trạch thấy trên lưng Lục Văn có thay đổi, trợn to mắt nhìn, trong lòng cảm thấy hỗn loạn: “Tạ Trì à!!”

Chỉ trong mấy giây, ánh sáng kia đã sáng rực lên có thể chiếu sáng cả căn phòng.

Sắc mặt Tạ Trì u ám chưa từng thấy, sải bước đi tới trước mặt Lục Văn, đưa tay về phía Lục Văn, “Đưa cho tôi.”

Lục Văn lấy chiếc răng kia ra, nhét vào trong lòng bàn tay Tạ Trì. Huyết nha phát sáng nóng lên trong lòng bàn tay Tạ Trì, tựa như một viên dạ minh châu, chỉ là bàn tay Tạ Trì có máu có thịt cũng không thể che đi ánh sáng của chiếc huyết nha kia.

(Huyết nha: Chiếc răng máu)

Điểm bộc phát sao? Tạ Trì nắm chặt chiếc huyết nha kia.

Huyết nha run rẩy nhảy lên trong lòng bàn tay anh, nó có sinh mệnh, dường như đang muốn chạy thoát khỏi lòng bàn tay anh, muốn tụ họp với thứ gì đó đáng sợ quỷ dị.

Tạ Trì đưa mắt nhìn hai người đứng sau lưng: “Đi mau!”

Hai người lập tức đuổi theo, Tạ Trì dẫn đầu đột nhiên dừng bước.

Lục Văn suýt chút nữa đụng vào hai người họ: “Sao vậy…?”

“Không cần đi nữa,” Trên gương mặt Tạ Trì hiện lên ý cười mỉa mai, “Bọn họ tới rồi.”

Lục Văn: “Bọn họ…?”

Ở góc rẽ cầu thang, Triệu Cẩm Hoa và Du Cảnh đi tới.

Du Cảnh trông thấy bàn tay phải của Tạ Trì phát ra ánh sáng, sửng sốt một chút, trong mắt lóe lên ánh nhìn mừng rỡ và tham lam: “Mẹ ơi! Chiếc răng cuối cùng ở chỗ bọn nó!”

Nhậm Trạch và Lục Văn thầm than không ổn rồi, máu toàn thân trở nên buốt lạnh.

【Tiêu rồi tiêu rồi, gặp nhau ngõ hẹp! Em chỉ sợ chuyện này!】

【Trì Trì à, mau giao răng ra, lần này không đùa được đâu!】

【Lầu trên ngu à??? Giao răng ra là Triệu Cẩm Hoa và Du Cảnh có thể hoàn thành nhiệm vụ rời đi, các diễn viên khác lập tức bị quỷ chị giết chết!】

【Nhưng mà nếu không giao răng ra cũng chết mà!! Tạ Trì có quyền không giao à? Bọn họ yếu như vậy, không thể bảo vệ được chiếc răng cuối cùng! Không giao ra có khi bị Triệu Cẩm Hoa đánh cho phế, như vậy còn thảm hơn!!】

【Ôi, chẳng phải tính thế nào cũng chết hay sao, quỷ em nói không thể đánh bại chị…】

Triệu Cẩm Hoa cản ba người lại, duỗi tay về phía Tạ Trì: “Giao ra đây.”

Tạ Trì kéo dài thời gian, nói chuyện với Tạ Tinh Lan: “Anh à, em không giao được.”

“Anh biết.” Giọng Tạ Tinh Lan không hề mất bình tĩnh một chút nào.

“Giao ra đây!” Triệu Cẩm Hoa lặp lại lần thứ hai, lúc này bà ta đã mất kiên nhẫn.

“Tôi khuyên cậu hãy thức thời như lần đầu tiên.”

Tạ Trì im lặng không trả lời bà: “Anh à…”

Anh cảm thấy thực sự có lỗi, tình huống đang trở nên tệ hơn, mà cuối cùng anh chỉ có thể như một kẻ đào ngũ, để anh mình đối mặt với đối thủ mạnh mẽ, còn chưa rõ thắng bại thế nào.

Tạ Tinh Lan khẽ mỉm cười, cất giọng trầm thấp êm tai: “Tiểu Trì à, giống như cho dù không có bất cứ căn cứ nào thì anh vẫn tin tưởng vô điều kiện em luôn đúng, nên cũng xin em hãy tin tưởng anh vô điều kiện ―― anh có thể chiến thắng bà ta.”

Trong từ điển của Tạ Tinh Lan không có thua cuộc và lùi bước.

Khóe môi Tạ Trì từ từ nhếch lên, trong từ điển của anh cũng không có thua cuộc và lùi bước.

“Không giao.” Tạ Trì ngẩng đầu lên đối đầu với ánh mắt của Triệu Cẩm Hoa, vẻ mặt anh hờ hững, nụ cười ban nãy dường như là phù dung sớm nở tối tàn.

Triệu Cẩm Hoa sửng sốt một chút, lập tức cười xùy thành tiếng: “Cậu thấy cậu có quyền lựa chọn sao?”

“Đã yếu thế còn bày đặt chống cự, không biết điều.” Hiển nhiên Triệu Cẩm Hoa cũng bực bội, bà bóp chết Tạ Trì đơn giản như bóp chết một con kiến, vậy mà con kiến này hết lần này tới lần khác còn không biết thân biết phận, kéo dài thời gian của bà.

Triệu Cẩm Hoa không nói nhiều nữa, bà đưa mắt ra hiệu Du Cảnh, Du Cảnh hiểu ý, lập tức dùng dịch chuyển tức thời để đoạt lấy, cậu ta nhanh như một cái bóng, dịch chuyển tới vị trí của Tạ Trì, nhưng lại phát hiện mình còn không thể chạm tới tay của Tạ Trì.

Tạ Tinh Lan nhẹ nhàng tránh né, hắn đứng ở đó, sắc bén như lưỡi dao.

Triệu Cẩm Hoa trông thấy sự giết chóc trong ánh mắt hắn, bà bật cười kỳ dị: “Mày còn muốn giết tao? Chỉ hận thôi thì làm được cái gì? Hận chỉ là sự phát tiết đáng buồn của kẻ vô dụng.”

“Không biết trời cao đất rộng!” Triệu Cẩm Hoa sa sầm mặt, đang định quát Du Cảnh lùi bước, khóe mắt trông thấy Tạ Tinh Lan không chút do dự đâm về phía Du Cảnh, trái tim bà nhảy vọt lên, lập tức lấy đạo cụ ra đỡ lấy đòn tấn công của Tạ Tinh Lan.

Đó là một thanh pháp trượng dài chừng một mét, cả thanh đen nhánh, giống như một thân cây cháy két, rồi cũng giống như “đăng trà” trong lâu đài cổ kính của ma cà rồng, phần chóp trượng có vô số những ngôi sao đen tà ác rơi xuống, trên thân pháp trượng được khắc những hoa văn huyền bí, một luồng sáng quỷ dị bao quanh thân pháp trượng.

Lúc lưỡi dao ác linh đụng vào pháp trượng, trong thoáng chốc, ác linh trên lưỡi dao cất tiếng hét thảm thiết.

Tạ Tinh Lan bị chấn động phải lùi lại mấy bước mới có thể đứng vững, ngón tay hắn bị rách, máu thuận theo ngón tay chảy xuống lưỡi dao.

Thế mà Tạ Trì lại dám nghĩ đến chuyện ra tay với con trai bà!

Triệu Cẩm Hoa không nén nổi cơn giận, quay đầu quát về phía Du Cảnh: “Mau trốn đi!”

Bà nói rồi lại tấn công về phía Tạ Tinh Lan.

Du Cảnh bị dọa sợ hãi, lập tức gật đầu chạy về phía ngược lại, tránh khỏi trận chiến của Triệu Cẩm Hoa và Tạ Trì.

Còn chưa đầy năm giây mà trên người Tạ Tinh Lan đã có mấy vết máu trông rất đáng sợ, thịt dưới da lộ ra, vạt áo trắng của hắn bị thấm ướt, lộ ra lồng ngực căng tràn.

Lục Văn nhìn mà giật mình, đôi mắt đỏ au, lao lên muốn đỡ lấy đòn tấn công của Triệu Cẩm Hoa giúp Tạ Trì, lại bị Triệu Cẩm Hoa đánh bay ra ngoài, bấy giờ anh mới biết rốt cuộc Triệu Cẩm Hoa mạnh tới nhường nào.

“Tạ Trì!” Lục Văn nhổ ra một búng máu, đôi mắt giăng đầy sự tuyệt vọng.

Hành lang quá chật hẹp, thanh pháp trượng dài chiếm ưu thế, sự nhanh nhẹn của Tạ Tinh Lan không có chỗ để thể hiện, hắn không hề bị cảm giác đau đớn và thế tấn công mỗi lúc một lớn gây ảnh hưởng, hắn nhanh chóng ra quyết định, vừa tránh né vừa lui lại, cuối cùng lui tới bên lan can, chống tay đẩy người, nhảy xuống dưới tầng.

Triệu Cẩm Hoa đuổi theo, vịn lan can mà dùng thanh pháp trượng dài đập về phía gáy hắn, Nhậm Trạch trừng muốn nứt mắt ra: “Tạ Trì!”

Tạ Tinh Lan cảm nhận được sự nguy hiểm phía sau, hắn nghiêng người tránh né, nhưng vẫn bị dư chấn ảnh hưởng, phun ra một búng máu.

Nhậm Trạch gạt một giây đồng hồ, thân hình Triệu Cẩm Hoa khựng lại một chớp mắt, Tạ Tinh Lan thuận lợi đáp xuống tầng một.

Triệu Cẩm Hoa cười gằn, cũng nhảy xuống theo.

Hạ Dao trốn ở đằng xa, nhìn cảnh giao chiến ở bên này, cảm thấy vô cùng hối hận, sao cô lại nhất thời bị ma xui quỷ khiến lựa chọn giúp Tạ Trì chứ?! Nếu việc làm của cô bị bại lộ, Triệu Cẩm Hoa có thể dễ dàng lấy mạng cô!

Thân thủ của Triệu Cẩm Hoa không linh hoạt, nhưng hơn ở chỗ từng đóng nhiều phim, cơ thể được cường hóa tới một mức độ nhất định, những đòn tấn công bình thường không thể làm tổn thương tới bà ta, sức bật, tốc độ di chuyển của bà người thường cũng không sánh bằng, Tạ Tinh Lan biết nếu cứ tiếp tục thì chắc chắn hẳn mình sẽ chết.

Triệu Cẩm Hoa ngạc nhiên, tay người mới hèn mọn này thế mà lại có thể chống trả lâu như vậy, bà cảm thấy mất mặt, muốn tốc chiến tốc thắng, nhưng loáng cái đã không thấy Tạ Trì đâu nữa. Triệu Cẩm Hoa hết nhìn Đông lại nhìn Tây, vẫn không thấy bóng dáng Tạ Trì đâu cả.

―― Tạ Trì trốn đi rồi.

Căn nhà lớn như vậy, nhưng phương hướng Tạ Trì biến mất lại cố định, Triệu Cẩm Hoa cười khẩy, đi lục lọi bốn, năm gian phòng theo hướng đó.

【Tiện nhân Triệu Cẩm Hoa!!】

【Tạ Trì chết chắc rồi, chỉ là vấn đề thời gian thôi, không muốn xem nữa.】

【Không cùng một trình độ.】

Triệu Cẩm Hoa cố gắng hạ thấp tiếng bước chân, bà cẩn thận lục soát từng gian phòng, bà đi tới cửa một căn phòng, trông thấy vết máu không đáng chú ý bên cạnh cửa, lập tức dừng bước lại.

Tạ Trì ở đây.

Triệu Cẩm Hoa ngừng thở lắng nghe, toại nguyện nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề đang được cố gắng kiềm chế.

Bà nhìn về phát ra tiếng thở dốc ―― trong tủ quần áo.

Trốn ở đây sao?

Triệu Cẩm Hoa đắc ý cười, nhìn chòng chọc về phía chiếc tủ quần áo, bà cầm pháp trượng đi về vị trí đấy, không có dấu hiệu báo trước, ở điểm mù bên trái lại đột nhiên có một mặt quỷ hiện ra.

Triệu Cẩm Hoa không đề phòng bị ngã nhào xuống đất, đối diện bà là gương mặt quỷ dữ tợn méo mó, nhất thời bị dọa đến nỗi mặt cắt không còn giọt máu.

Khoảnh khắc bà ngây người ra, quỷ nữ nhe răng nanh ra cắn bà, Triệu Cẩm Hoa hoàn hồn cố gắng tránh né, nhưng vẫn bị cắn mất một miếng thịt trên vai.

“Aaaaaaaa!” Triệu Cẩm Hoa kêu thảm một tiếng.

Bà bị mắc lừa rồi! Tạ Trì cố ý dẫn bà tới đây, để quỷ nữ ra tay với bà!

Nhưng sao con quỷ này lại giúp Tạ Trì chứ? Con quỷ này từ đâu ra vậy?

Tạ Tinh Lan chui ra khỏi tủ quần áo, cùng quỷ nữ tấn công Triệu Cẩm Hoa, Triệu Cẩm Hoa bị đâm hai lần bị cắn hai cái, thần chú bà niệm cuối cùng cũng dần có hiệu lực.

Dưới chân có pháp trận hình tròn phát ra tia sáng quỷ dị, trực giác Tạ Tinh Lan cảm thấy không ổn, hắn nhanh chóng lui lại, một bàn tay xương nhô ra khỏi giữa trận pháp, túm lấy chân quỷ nữ, đánh văng quỷ nữ ra ngoài.

Quỷ nữ bị quăng mạnh xuống đất, nháy mắt không còn thấy tăm hơi đâu nữa, lại ẩn mình vào trong bóng tối, đợi lần tới ra tay.

Triệu Cẩm Hoa thoát khỏi cơn nguy, cả người vô cùng chật vật, gương mặt bởi vì tức tối và giận dữ mà đỏ bừng lên.

Bà quay đầu, nhìn Tạ Tinh Lan bỏ chạy, trong mắt ánh lên sát ý lạnh lùng cùng cực, bà thế mà lại bị một tay tân binh lừa tới đây! Hôm nay bà nhất định phải phanh thây xé xác Tạ Trì! Diễn viên không thể giết diễn viên, nhưng bộ xương không phải diễn viên, bà muốn để bộ xương kia giết Tạ Trì!

“Anh à, đi tìm Du Cảnh!” Triệu Cẩm Hoa nhanh chân đuổi theo ở phía sau lưng, Tạ Trì cố giữ vững tỉnh táo, nhanh chóng lên tiếng.

“Được rồi.” Tạ Tinh Lan nói.

Trong lúc Tạ Tinh Lan tìm kiếm, Tạ Trì nhanh chóng suy nghĩ.

Anh cho rằng anh có thể sử dụng quỷ em để ngăn cản một lúc, nhưng không ngờ sau khi Triệu Cẩm Hoa triệu hoán bộ xương, quỷ em lập tức bị đánh văng ra ngoài, quả nhiên gấp 6.75 lần vẫn quá yếu, ngay cả Triệu Cẩm Hoa cũng không chiến thắng được, cho nên nếu quỷ chị thu được chiếc răng cuối cùng, bọn họ chỉ có một con đường chết.

Anh nhất định phải giữ chiếc răng cuối cùng, giữ đến khi anh khiến quỷ em mạnh mẽ đến mức có thể chiến thắng quỷ chị, hoặc đến khi anh thu thập được bảng tên món ăn cuối cùng mới được.

Quỷ em liên hệ bọn họ, giúp đỡ bọn họ là chuyện rất bình thường, cô ta cần họ đưa nội tạng vào trong cơ thể mình, bây giờ bọn họ hoàn toàn rơi vào thế yếu, nếu bọn họ chết rồi, quỷ em sẽ hoàn toàn mất đi cơ hội chiến thắng quỷ chị.

Còn vì sao quỷ chị không ra tay giúp Triệu Cẩm Hoa, lý do cũng hết sức đơn giản ―― bọn họ yếu, Triệu Cẩm Hoa mạnh, trong mắt quỷ chị, Triệu Cẩm Hoa trầy trật một phen là có thể giết được bọn họ, không cần ả phải ra tay.

Quỷ chị muốn lợi dụng Triệu Cẩm Hoa rồi giết bà ta, nhưng ả lại kiêng dè trước thực lực của Triệu Cẩm Hoa.

Bộ xương kia!

Anh là con người, thương tổn mà bộ xương gây ra cho anh tương đối nhỏ bé, nhưng khi linh thể quỷ chạm vào bộ xương, cùng một đòn tấn công, lại nhận tổn thương hơnnhân thể như anh gấp mấy lần.

Có thể nhìn thấy điểm này qua việc quỷ em bị đánh văng ra ngoài.

Quỷ em sợ bộ xương, quỷ chị cũng sợ.

Quỷ chị muốn xem bọn họ chiến đấu rồi ngư ông đắc lợi. Đến khi đó Triệu Cẩm Hoa thuận lợi giết bọn họ, bọn họ cũng khiến Triệu Cẩm Hoa trầy trật, quỷ chị ở trong bóng tối rình mò hiểu rõ mọi thủ đoạn của Triệu Cẩm Hoa rồi, đợi Triệu Cẩm Hoa dâng chiếc răng lên cho mình, khi đó có thể dễ dàng giết chết bà ta.

Cho nên bây giờ bọn họ không cần phải lo quỷ chị sẽ ra tay, bọn họ chỉ cần tránh đòn tấn công của Triệu Cẩm Hoa, tìm Du Cảnh bằng tốc độ nhanh nhất.

Phía sau lưng, Triệu Cẩm Hoa vẫn đuổi theo không từ bỏ, Tạ Tinh Lan lật từng gian phòng tìm Du Cảnh, nhưng chân lại bị một bàn tay xương đột ngột duỗi ra túm lấy, mắt cá chân bị giữ, cảm giác đau đớn khó chịu, Tạ Tinh Lan không nói lời nào, cắm mạnh lưỡi dao ác linh xuống, bàn tay xương dừng lại một thoáng, hắn rút chân mình ra.

Vết thương trên chân sâu đến mức có thể thấy cả xương cốt, máu chảy dài thuận theo vết thương, không thể cầm máu được.

Mất quá nhiều máu, sắc mặt Tạ Tinh Lan tái nhợt như giấy, nhưng đôi mắt vẫn hết sức tỉnh táo, hắn cắn chặt răng đứng dậy, không còn cảm thấy đau đớn quá nhiều nữa.

Cuối cùng hắn cũng tìm thấy Du Cảnh đang trốn đằng sau một cánh cửa.

Cả người Tạ Tinh Lan đầm đìa máu chảy, ánh mắt lạnh lùng không mang theo chút hơi ấm nào, sát khí trong tay vô cùng tà ác, Du Cảnh trông thấy sát thần người không ra người quỷ không ra quỷ này, đôi chân như nhũn ra, hắn lui về phía sau, quay người chạy trốn, nhưng lại bị Tạ Tinh Lan dễ dàng khóa chặt cổ lại, mũi dao lạnh lùng nhuốm máu chọc vào cần cổ yếu ớt, trong thoáng chốc Du Cảnh như rơi xuống hầm băng.

Nỗi sợ hãi cái chết tăng vọt lên, cả người Du Cảnh cứng đờ, ánh mắt rã rời, “Đừng, đừng giết tôi!”

Hắn giống như một con gà con, bị Tạ Tinh Lan dễ dàng túm lấy.

【Trời má! Con tin!】

【Có hy vọng có hy vọng!!】

“Mẹ à! Cứu con với!!” Du Cảnh giãy giụa, khàn giọng kêu gào.

Đến lúc này hắn mới biết mình và Tạ Trì chênh lệch tới nhường nào, hắn coi Tạ Trì như đối thủ, nhưng Tạ Trì lại có năng lực dễ dàng giết hắn.

“Có dịch chuyển tức thời được nữa không? Còn đạo cụ nào không?” Tạ Tinh Lan giữ lấy con tin, bước từng bước ra ngoài, hắn cũng có cảm xúc, cất giọng trầm thấp giễu cợt: “Ngoài gọi mẹ ra mày còn biết cái gì nữa? Cai sữa chưa? Ra khỏi bụng mẹ chưa?”

Hạ Dao trốn ở đằng xa trông thấy cảnh tượng này, vẻ mặt không thể tin nổi, Tạ Trì thế mà..

Anh ta, thế mà anh ta lại..

Trong mắt Hạ Dao lóe lên tia nhìn dị thường.

“Mau thả con tao ra!” Triệu Cẩm Hoa vừa đuổi tới, trông thấy cảnh này thì tức đến mức lông tơ trên người dựng lên, nhưng đồng thời cũng vô cùng sợ hãi, sợ Tạ Trì không để ý điều gì mà lấy mạng con trai mình.

Tạ Trì châm chọc nhìn bà.

“Mày tưởng tao sẽ bị mày đe dọa hay sao?” Triệu Cẩm Hoa cười gằn, giơ pháp trượng lên, bà niệm chú, trên tầng đột nhiên vang lên hai tiếng hét thảm thiết, Tạ Tinh Lan ngẩng đầu lên, Nhậm Trạch và Lục Văn cùng rơi xuống lan can, nằm thoi thóp.

“Mày thả con tao ra, tao sẽ thả bọn nó, có làm cuộc giao dịch này không?!” Triệu Cẩm Hoa chỉ pháp trượng về phía hai người, dường như chỉ cần Tạ Tinh Lan lắc đầu, bà sẽ lập tức lấy mạng hai người họ.

“Tạ Trì à, đừng để ý tới tôi!” Lục Văn phun ra một búng máu do vỡ nội tạng, quát to!

“Đánh chết mẹ nó đi, giết Du Cảnh đi, mạng của ông đây coi như đáng giá!” Nhậm Trạch chống xuống đất, chật vật nhếch môi đắc ý cười.

Tạ Tinh Lan thu hồi tầm mắt, nhìn Triệu Cẩm Hoa bằng ánh mắt không thể tin nổi: “Bà ngu à?”

Triệu Cẩm Hoa khựng người.

“Bọn họ sống hay chết.. thì liên quan đếch gì tới tôi?” Trong đôi mắt đen láy của Tạ Tinh Lan ánh lên vẻ lạnh lùng, không hề bị uy hiếp, ngược lại còn giơ lưỡi dao ác linh lên, nhẹ nhàng rạch một đường trên cổ Du Cảnh.

Du Cảnh tránh né, nhưng không thể cử động, như một con rối bị giật dây. Lưỡi dao sắc nhọn rạch vào da thịt hắn, hắn bị dọa đến mức co người lại, mất khống chế run lẩy bẩy. Ác linh trên con dao phát hiện ra máu tươi nồng đậm, hưng phấn run lên, ác linh thuận theo vết rách trên cổ Du Cảnh mà chui vào, tàn sát bừa bãi bên trong cơ thể Du Cảnh, Du Cảnh nhất thời đau đến mức tái mét mặt mày, gào lên thành tiếng.

“Du Cảnh à, mày nghe thấy chưa? Mày rẻ mạt thật đấy, chỉ đáng giá mạng hai đồng đội của tao.” Tạ Tinh Lan cao ngạo nhìn xuống, cất tiếng cười như con rắn độc.

Du Cảnh đau đến mức không nghe thấy chữ nào, hắn chỉ biết người sau lưng sẽ thực sự giết mình, hắn sợ hãi cùng cực: “Mẹ à! Cứu con với!!”

“Mày dám đe dọa tao à!” Triệu Cẩm Hoa tức đến mức không kiềm chế được, bà bắt đầu hoảng loạn, bàn tay không ngừng run lên, dường như không cầm được thanh pháp trượng, “Đừng quên diễn viên không thể giết diễn viên.”

Tạ Tinh Lan cười giễu: “Quy tắc được xây dựng trên sự sống, nếu đã mất mạng rồi, ai còn quản sống chết thế nào? Bà phải hiểu rõ một chút, là bà sợ nó chết, chứ không phải tôi sợ chết.”

Tạ Tinh Lan đối đầu với ánh mắt của Triệu Cẩm Hoa, bình tĩnh nói: “Nếu tôi không sống được, thì nó cũng đừng hòng sống.”

Triệu Cẩm Hoa nhấc chân lên, vừa cuống lại vừa bực, cười lạnh bảo rằng: “Mày tưởng tao không có cách giết mày à?”

“Không, tôi tin chứ.” Ngoài ý muốn, Tạ Tinh Lan lại khẳng định, “Nhưng mà đến giờ bà vẫn không làm gì, nói rõ phương pháp kia với bà mà nói phải hao tổn quá lớn, bà không thể chịu đựng được, nếu không thì đã không đứng đây nói nhảm với tôi rồi.”

Triệu Cẩm Hoa bị vạch trần, nghiến muốn nát răng: “Mày muốn thế nào?”

“Không giao chiếc răng thứ sáu cho quỷ, đợi tôi hoàn thành nhiệm vụ rồi hẵng giao, điều này với bà mà nói cũng không tổn thất gì.”

Triệu Cẩm Hoa cười giễu trong lòng, một tay tân binh hèn mọn lại dám bàn điều kiện khiêu khích bà, bà đảo mắt: “Được, tao nhận lời!”

Việc cấp bách trước mắt là cứu mạng Du Cảnh, đợi Tạ Trì buông Du Cảnh ra, nhất định bà sẽ giết nó cho hả giận!

【Trời ơi đừng mà, Tạ Trì à sao anh lại giả ngốc vào lúc này chứ?? Sao anh có thể bàn điều kiện với Triệu Cẩm Hoa!! Trời ơi tôi tức chết mất!!!】

【Nếu là tôi, tôi đổi được con trai về sẽ giết đám bắt cóc ngay tức thì! Tức chết mất!】

【Lời ả tiện nhân kia nói mà cũng tin được à!! Đừng màaaaa!! Anh cứ giữ lấy Du Cảnh đi, chỉ cần Du Cảnh không dám liều mạng với anh là anh có thể chống đỡ một thời gian!】

“Tạ Trì à!!” Nhậm Trạch cuống cuồng trong lòng, ngựa cũng mất móng, người có thông minh đến mấy dưới áp lực mạnh cũng khó tránh khỏi mắc sai lầm ngu xuẩn, Nhậm Trạch cố nén chịu cơn đau đớn mà gào lên: “Đừng!! Đừng nhận lời bà ta!!”

Lục Văn sửng sốt một hồi, cũng kịp phản ứng lại, lên tiếng khuyên can!

“Chúng mày ngậm miệng lại! Đây không phải chuyện mà chúng mày có thể quyết định được!” Triệu Cẩm Hoa sợ Tạ Trì đổi ý, vung pháp trượng lên, hai người nhất thời nôn ra máu, ngay cả sức để nói chuyện cũng không có.

Hạ Dao núp trong bóng tối hết sức thất vọng, bắt đầu vắt óc nghĩ xem tiếp theo đây mình nên làm thế nào để sống.

Tạ Tinh Lan tiếp lời: “Bà định chứng minh thế nào đây? Dù sao bà đáp ứng suông, ai mà biết được sau đó bà có hối hận hay không?”

“Thế mày muốn tao làm gì?!” Triệu Cẩm Hoa giận dữ quát.

Tạ Tinh Lan ngẫm nghĩ: “Thế này đi, bà qua đây giao pháp trượng của bà cho tôi, tôi sẽ giao con trai cho bà.”

Triệu Cẩm Hoa cười gằn, đúng là như vậy thật, bình thường mà nói, năng lực giống như bà, mất đi pháp trượng sẽ mất đi vật môi giới, không thể triệu hoán linh thể, giống như mất năng lực, nhưng bà thì khác, năng lực triệu hoán của bà rất đặc biệt, chủ yếu dựa vào thần chú, không có pháp trượng thì tốc độ triệu hoán chỉ giảm xuống mà thôi.

Thằng ngu, đúng như ý bà.

Nhưng giao dịch vẫn phải lên giá phe mình, Triệu Cẩm Hoa tỏ vẻ khó xử, giận dữ nói: “Mày đừng có mà quá đáng! Giao pháp trượng cho mày rồi, nhỡ mày phản bội, đến khi đó tao không có năng lực thắng mày.. Mày đừng hòng!!”

Tạ Tinh Lan bóp lấy cần cổ yếu ớt của Du Cảnh: “Tôi không cảm thấy tôi quá đáng, bà có muốn cân nhắc không?”

“Mẹ à!!” Du Cảnh khóc tới nơi.

“Được rồi được rồi! Mày đừng kích động! Tao đưa cho mày là được chứ gì!” Triệu Cẩm Hoa tỏ vẻ thua trận, không ngừng nói.

“Thế bà qua đây đi!” Tạ Tinh Lan nói.

【Đừng lên mà ôi giời ơi!! Móa nó chứ, anh không thể bàn điều kiện với bọn họ, bọn họ thiếu gì thủ đoạn đâu!!】

【Ghét vãi nồi! Chỉ tiếc mài sắt không nên kim!】

Triệu Cẩm Hoa đi tới trước mặt, hết sức thành ý giao thanh pháp trượng ra, miệng cũng đã bắt đầu niệm chú.

Tạ Tinh Lan giả vờ như đưa tay đón lấy pháp trượng, đồng thời có vẻ rất thành ý mà đẩy Du Cảnh ra ngoài, trong mắt Triệu Cẩm Hoa ánh lên tia cười giễu.

“Tới gần thêm một chút, tôi không với được.” Tạ Tinh Lan nói.

Tạ Tinh Lan đã sa cơ lỡ vận, lại chỉ có mỗi con dao quèn kia làm đạo cụ, Triệu Cẩm Hoa không nghi ngờ, không thể chờ đợi mà tới gần đón lấy Du Cảnh.

Bà tới gần như vậy, trong quá trình kéo lấy Du Cảnh, cả người chỉ cách Tạ Trì chưa đầy mười centimet.

Triệu Cẩm Hoa chỉ mải chú ý tới Du Cảnh, nhưng đột nhiên có một nguồn sức mạnh khổng lồ bùng lên trên người Tạ Trì.

Triệu Cẩm Hoa ý thức được điều gì đó, sợ hãi trợn trừng mắt nhìn.

“Tôi chưa nói cho bà biết, tôi không chỉ có một đạo cụ!” Giọng Tạ Tinh Lan như vọng lại từ địa ngục.