Bác Sĩ Thiên Tài

Chương 516: Thả người !



Kinh nghiệm cuộc sống của Lệ Khuynh Thành cùng Tần Lạc là hoàn toàn khác nhau, một người tuy rằng thân mang bệnh tật, nhưng lại không cần lo áo cơm, có được sự quan tâm yêu quý của gia đình, rất ít tiếp xúc với mặt tối của xã hội. Một người bị gia môn trục xuất, lưng đeo huyết hải thâm cừu ,lang thang trôi dạt tự tìm đường sống, thấy được tình người lạnh nhạt cùng với vô số mặt muôn hình muôn vẻ xấu xa ghê tởm của con người.

Tần Lạc tuy rằng không có đi học, thế nhưng lại đọc đủ thứ thi thư, chịu sự giáo dục truyền thống của gia đình. Mà Lệ Khuynh Thành lớn lên tại trong trường đời, lăn lộn vượt qua mọi khó khăn chông gai, chém sáu tướng, cuối cùng mài thánh sắc sảo, trở thành Hỏa Điểu Phượng Hoàng ngày hôm nay.

Trải qua cuộc sống khác nhau, cũng dẫn mục tiêu phát triển cũng khác nhau.

Tần Lạc yêu Trung y, yêu quốc gia này. Cho nên, hắn lựa chọn chính là con đường hành y cứu người. Đại nhân đại hiệp, vì nước vì dân. Làm cho mình trở thành một đời danh y đúng lương tâm.

Mà Lệ Khuynh Thành cho rằng đại thế không thể đỡ, chỉ có thuận theo tự nhiên mới có thể sống được thoải mái.Để ý làm gì đạo đức với niềm tin sói mòn, dù cho long trời lở đất hồng thủy ngập trời, ta tự mình nhanh nhẹn chạy đi, tất cả cùng ta có quan hệ gì đâu?

Thế nhưng, sau khi tiếp xúc với Tần Lạc, Lệ Khuynh Thành lại thay đổi một cách vô ý thức. Từ trước không tiếp thu rồi đến tiếp thu, lại đến bây giờ đây tràn ngập nhiệt huyết giúp đỡ.

Nàng vì nỗ lực thay đổi của người mà vỗ tay hoan hô, vì thành tích bọn họ đạt được mà cảm động.

Tại trong quốc gia này, luôn luôn có vài người đứng thẳng lưng tại khi óng gió kéo tới như vậy .

Nhân số không nhiều lắm, thế nhưng chỉ một tia lửa cũng có thể trở thành đám cháy.

Tất cả điều này, đều là bởi vì Tần Lạc.

Thanh âm của Lệ Khuynh Thành cũng không lớn, bởi vì nguyên nhân nghẹn ngào, tiếng nói còn có chút khàn khàn, cho nên, người có thể nghe được nàng nói chuyện cũng không nhiều lắm. Cũng chỉ vài người ở bốn phía nàng cùng với một vài đồng bào biểu tình ở gần nhất trước mặt.

Đại hán râu rậm nhếch môi cười cười, cười như thế một cái, máu trên miệng cũng trào ra nhanh hơn càng nhiều. Hắn tìm người cầm tới một cái loa, nói: "Dùng cái này hô đi. Chúng ta nhiều người. Không có tiếng lớn, người phía sau không nghe được."

"Cảm tạ." Lệ Khuynh Thành tiếp nhận loa, nói.

"Hắc hắc, đều là đồng bào." Đại hán râu rậm xua tay nói.

Lệ Khuynh Thành mở microphone, lớn tiếng nói: "Tần Lạc đã tỉnh lại. Hắn biết mọi người còn chờ ở bên ngoài, trong lòng phi thường cảm kích. Cự tuyệt sự ngăn cản của chúng ta, kiên quyết muốn chúng ta đẩy ra gặp mặt cùng mọi người."

"Tình trang của hắn không tốt lắm, hai tay cùng cánh tay đều sưng phù kịch liệt—— Bác sĩ bảo hắn hảo hảo nằm ở trên giường nghỉ ngơi. Thế nhưng hắn nói —— bệnh nhân của tôi đều ở bên ngoài, tôi phải là cùng bọn họ cùng một chỗ."

Thanh âm của Lệ Khuynh Thành đi qua microphone truyền đi ra ngoài, bay về phía đoàn người rộng khắp. Phía sau nghe không rõ ràng lắm, liền được người phụ trách ở phía trước giải thích cho bọn họ.

"Thần y —— Tần Lạc." Đại hán râu rậm giơ nắm tay hô to.

Người này thật sự là một thiên tài tổ chức, ánh mắt xem xét thời thế cùng với nắm chặt thời cơ tuyệt đối là tiêu chuẩn nhất lưu. Hắn luôn luôn có thể cho phối hợp đúng lúc nhất chuẩn xác nhất.

"Thần y —— Tần Lạc." Có người đáp.

"Thần y —— Tần Lạc." Vô số người kêu to tên của Tần Lạc.

Lệ Khuynh Thành dâng trào cảm kích liếc mắt nhìn đại hán râu rậm, đối phương không có chú ý tới vẻ mặt của nàng . Hắn đang đi đầu kêu to, một chút cũng không giống như là một người có trách nhiệm, mà như là một fan chân chính cuồng nhiệt của Tần Lạc.

Mệt nhọc đến loại mức độ này, coi như là tận lực làm hết chức trách.

Lệ Khuynh Thành đợi khi tiếng hô của mọi người hơi yếu đi, mới lần thứ hai giơ loa ra nói: "Thế nhưng, hắn không có cách nào đi ra."

"Vì sao không thể ra?"

"Bởi vì bị thương rất nghiêm trọng sao?"

"Không có vấn đề gì. Chúng ta chờ ở bên ngoài. Bảo thần y hảo hảo nghỉ ngơi đi —— thần y nghỉ ngơi tốt, mới có thể giúp chúng ta chữa bệnh."

Khán giả không rõ chân tướng cũng không biết xảy ra chuyện gì, còn tưởng rằng là bởi vì nguyên nhân thân thể bị thương mà Tần Lạc không có biện pháp đi ra.

"Cảnh sát Paris lại đem hắn giam cầm, nói hắn liên quan đến vụ án cùng nhau ác ý đả thương người, đúng, bọn họ chỉ ra chính là tên cảnh sát bị Tần Lạc cắt đứt lỗ tai kia." Lệ Khuynh Thành nói: "Toàn bộ mọi người trên thế giới đều rõ ràng là xảy ra chuyện gì, nhưng là bọn hắn lại đổi trắng thay đen lẫn lộn phải trái."

Lệ Khuynh Thành vừa dứt lời, lập tức vang lên tiếng phản kích kịch liệt.

"Con mẹ nó, chúng ta đều xem qua đoạn hình ảnh kia—— tên cảnh sát cầm thú kia giơ gậy sắt đả thương người, thần y chỉ là bị động phòng thủ —— thế này coi như là tội ác ý đả thương người sao?"

"Đây là tội vu khống. Vu khống trần trụi. Nhất định phải trừng phạt nghiêm khắc hung thủ đả thương người —— trừng phạt nghiêm khắc cảnh sát đó.""

"Hắn làm ra chuyện thân người đều phẫn nộ như vậy, cảnh sát Paris còn đang che chở —— đó chính là tố chất của cảnh sát quốc tế bọn họ sao?"

"Làm cho bọn họ thả người —— làm cho bọn họ lập tức thả người !!"

Cuối cùng, thiên ngôn vạn ngữ hội tụ thành một câu nói. Tụ tập thành hai chữ ngắn gọn có lực nhất: thả người.

Thả người.

Thả người.

Thả người ——

Lệ Khuynh Thành tâm tình kích động ngồi tại chỗ, nhìn bị đồng bào Trung Hoa bị châm lên lửa giận, trong mắt tràn đầy vui mừng cùng tự hào.

————

————

"Các bạn khán giả thân mến, tôi là phóng viên Obama Cattle của Mĩ Quốc TV, tôi đưa tin hiện trường tại quảng trường phủ thị chính thành phố Paris —— mọi người xem thấy rồi, tôi bây giờ đang đứng ở trước cửa phủ thị chính Paris, kiến trúc phía sau tôi chính là tòa nhà chính phủ Paris —— đêm qua, hai vạn người Trung Hoa đã tụ họp ở quảng trường trước phủ thị chính Paris, yêu cầu chỉnh phủ Paris dành cho bọn họ quyền lợi sử dụng thuốc Trung y hợp pháp."

"Phóng viên Jie của đài truyền hình hy Lạp làm người đưa tin hiện trường. Sự kiện người Trung Quốc biểu tình đêm qua, cuối cùng phát triển hướng về tình trạng ác liệt nhất. Cảnh sát chống bạo động của Paris cùng người dân Trung Quốc xảy ra xung đột kịch liệt —— cảnh sát Paris bị thương sáu người, một người chấn thương sọ não, người dân Trung Quốc bị thương hơn mấy trăm người, nhiều người chấn thương sọ não. "

"Thẳng đến lúc này, phía chính phủ Pháp cùng phủ thị chính Paris vẫn đang bảo trì thái độ trầm mặc đối với việc này. Một vị quan chức không muốn tiết lộ tên tiếp nhận phỏng vấn của chúng tôi đã nói với thái độ cứng rắn, chuyện này bọn họ làm là hợp pháp hợp lý. Không vì yêu cầu vô lý của người Trung Quốc mà cúi đầu." ——

"Tắt TV đi." Kyle có chút bực bội nói. Mái tóc thưa thớt của hắn có chút tán loạn, xem ra hắn đã có vài ngày không có hảo hảo để ý tới chúng nó.

Robert cầm lấy điều khiển từ xa, bấm cái nút tắt TV đi.

Thanh âm từ trong TV liền ngừng lại, nhưng mà ngoài cửa sổ lại truyền đến tiếng 'Thả người", "Thả người" chói tai.

"Thực sự là chết tiệt." Kyle đập mạnh một cái xuống bàn, nói: "Là ai nói cho tôi biết người Trung Quốc là năm bè bảy mảng ? Là ai nói cho tôi biết muốn bắt giặc phải bắt vua giặc trước? Vì sao đến bây giờ người Trung Quốc còn chưa lui? Vì sao bọn họ vẫn còn đứng ở đó không đi? Bọn họ không lùi, sẽ có phóng viên, sẽ có truyền thông —— chúng ta chính là tiêu điểm của toàn bộ thế giới . Mọi người đều đang bôi đen chúng ta, chúng ta là hình tượng xấu xí tồi tệ."

Robert cùng vài người lãnh đạo khác của cục cảnh sát hai mặt nhìn nhau, đều trầm mặc không nói gì.

Người lúc đó nói "người Trung Quốc là một đám tan rã" cùng với định ra đại kế "bắt giặc phải bắt vua giặc trước" đều là vị cục trưởng đại nhân này. Thậm chí, để xua đuổi đám người dân Trung Quốc này, hắn còn ra lệnh cho Rylow dẫn đám cảnh sát chống bạo động tiến hành công kích.

Bây giờ thì chế giễu, không có đặt được hiệu quả như dự tính, đám người Trung Quốc bất khuất kia còn kiên trì không chịu đi, nhìn tư thế này, xem ra là muốn cùng bọn họ đối kháng tới cùng.

Thấy các thuộc hạ của mình cũng không trả lời, cục trưởng Kyle bắt đầu điểm tướng. Hắn nói với Robert : "Robert cảnh quan, chuyện này vẫn đều là do anh phụ trách. Nhìn vào cục diện bây giờ, anh có cái ý kiến hợp lý hữu hiệu gì hay không?"

"Cục trưởng tiên sinh, năng lực của tôi còn thiếu, vẫn đều là tại dưới sự lãnh đạo cùng chỉ huy sang suốt anh minh của ngài mà làm việc ." Robert nói. Hắn trước tiên đem trách nhiệm đẩy đi hết. Hắn chính là không muốn gánh lấy tội danh hạ lệnh cảnh sát chống bạo động công kích.

Hắn không nhìn tới con mắt của Kyle, cũng không để ý tới sắc mặt âm trầm xuống của hắn, cúi thấp đầu nói: "Tôi xem ra, lần này thái độ của người Trung Quốc rất kiên quyết. Không giống như là dễ dàng rời đi giống như lúc trước như vậy —— trừ phi, chúng ta có thể thỏa mãn một ít yêu cầu của bọn họ ."

"Ý của anh là nói đáp ứng yêu cầu của bọn họ?" Kyle cục trưởng nói."Robert tiên sinh, chúng ta không phải thị trưởng tiên sinh, lại càng không phải là tổng thống. Chúng ta không có quyền lợi đáp ứng yêu cầu của bọn họ như vậy ."

"Đúng vậy." Robert thẳng thắn nói."Cho nên, tôi nghĩ hẳn là đem loại tình huống này hướng thị trưởng tiên sinh báo cáo. Hắn sẽ có thể hiểu được tâm tình bất đắc dĩ lúc này của chúng ta. Không phải chúng ta không muốn giải quyết, mà là —— chúng ta không có quyền giải quyết."

Kyle trầm mặc . Nghĩ thầm, cũng quả thực hẳn là nên tìm thị trưởng tiên sinh đứng ra giải quyết vấn đề. Yêu cầu của bọn họ, vốn là không năm trong phạm vi chức quyền của mình. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Chỉ là, thị trưởng tiên sinh nguyện ý ở phía sau chấp nhận sao?

"Như vậy bọn họ bây giờ kêu "Thả người" là có ý tứ gì?" Kyle hỏi.

"Bọn họ yêu cầu thả Tần Lạc." Robert trả lời.

"Tần Lạc? Hắn bây giờ ở bệnh viện đi? Vì sao anh cự tuyệt không cho hắn đi ra?"

"Đúng vậy. Hắn an dưỡng tại bệnh viện. Hắn vừa muốn đi ra, bị tôi cự tuyệt. Bên ngoài có nhiều phóng viên truyền thong như vậy, tôi không hy vọng hắn nói ra lời nói bất lợia đối với chúng ta." Robert nói.

"Nhưng mà , chúng ta có thể giam hắn cả đời sao?" Kyle hỏi.

Robert nhìn Kyle, có chút không rõ lắm suy nghĩ trong lòng lúc này của thủ trưởng hắn.

"Nếu như chánh án của chúng ta cho rằng hắn có tội, liền có thể phán hắn hình phạt nặng." Robert nói.

Kyle đứng lên từ trên ghế, đi tới trước cửa sổ, nhìn tình cảnh bên ngoài.

Thanh âm "Thả người" không dứt ở bên tai, hơn nữa càng ngày càng vang dội, giống như những người này có khí lực vô cùng vô tận vậy.

"Chúng ta không thể cho đám phóng viên ác miệng này chế tạo chủ đề mới nữa." Kyle nói."Thả người đi."

"Nhưng mà —— nếu như chúng ta thả người, vậy là cho bên ngoài một cái tín hiệu —— Tần Lạc là bị động phòng vệ, toàn bộ hành vi của Sylow đều là sai lầm." Một gã phó cục trưởng phản đối nói.

"Tên chó điên Sylow ngu xuẩn này." Kyle hổn hển mắng."Ai nói ta chuẩn bị đem hắn vô tội mà thả ra? Tôi đồng ý cho hắn đi ra ngoài, thế nhưng —— Robert tiên sinh, phiền phức anh tự mình đi qua áp giải hắn đi ra ngoài sao."

"…" Robert bi ai nghĩ, lời nói của nữ nhân kia quả nhiên ứng nghiệm .