Bác Sĩ Thiên Tài

Chương 585: Người khách kỳ quái!



Trong khi nói, trong lòng Tần Lạc đúng là có phần lo lắng đối với Jesus.

Nếu tên đó mà giống với một tên kỵ sĩ ngu ngốc, trước khi giết người còn vứt một găng tay màu trắng ra trước tuyên bố: "Tôi muốn quyết đấu với anh", thì Tần Lạc đã cho một phát súng gục ngã từ lâu rồi.

Hắn thích dùng gươm súng thật để chiến đấu với đối thủ.

Nhưng, hắn ta lại là một sát thủ.

Một tên sát thủ mà không gì là không dùng đến.

Còn tệ hơn đó là, hắn ta còn là một người chuyên huấn luyện thú vật.

Có thể thuần dưỡng một loại thú dữ như chó ngao mặt quỷ tấn công từ phía sau, hay có thể đứng từ xa chỉ huy chim di cư Siberia bám chết mục tiêu____Chúng ta có thể từng giờ từng phút đề phòng những người xung quanh xem có khả nghi hay không, nhưng những động vật xuất hiện xung quanh mình lại làm cho người ta khó mà phòng bị nổi.

Lần trước là chó, lần này là chim, nhỡ lần sau lại là một con sâu thôi thì sao? Càng đáng sợ hơn, đó là mục tiêu của hắn ta không phải là mình, mà lại chuyển hướng thành người thân của mình thì sao? Nghĩ đến khả năng có thể xảy ra này, Tần Lạc lại cảm giác ghê rợn hết cả người.

"Đúng vậy, người nào động đến Long Tức, giết không tha!" Tần Lạc nói theo.

Có những người này ở bên cạnh, thì hắn cũng có cảm giác an toàn.

"Là Long Tức của chúng tôi chứ, liên quan gì đến anh?" Ly lạnh lùng nói.

Tần Lạc thầm cảm thấy bực mình, người phụ nữ này rốt cuộc là làm sao vậy? Lần này toàn nhằm thẳng vào mình.

Hắn móc từ trong người ra một tấm lệnh bài của Long Tức, nói: "Cái này vẫn không nói lên được tôi là một thành viên của Long Tức hay sao? Bất kể mọi người có bằng lòng chấp nhận không thì tôi vẫn coi mình là một thành viên của Long Tức. Niềm kiêu ngạo của Long Tức cũng chính là niềm kiêu ngạo của tôi."

Chẳng thèm để ý làm gì nhiều cho mệt, cứ đưa dấu ấn của Long Tức ở trên người mình đã rồi tính tiếp.

Niềm kiêu ngạo của Long Tức cũng chính là niềm kiêu ngạo của bản thân mình.

Nếu thế thì, sự sỉ nhục của mình cũng chính là sự sỉ nhục của Long Tức.

______Mấy người của Long Tức này chắc không muốn thấy mình bị ô nhục thế chứ?

"Chúng tôi không có ý gì ghét bỏ cậu cả." Tiểu Lý Phi Đao nói.

"Chúng tôi cũng luôn coi cậu như một thành viên của chúng tôi. Nếu không thì lần trước khi ông của cậu bị bắt, chúng tôi cũng sẽ không ra tay đâu_____Cậu phải biết rằng, người để phục vụ cho đất nước phải được dùng vào những việc khác."

Điều này thì Tần Lạc tất nhiên là hiểu.

Những tinh anh như mấy người này của Long Tức thì đáng lẽ nên dùng vào việc bảo vệ an toàn cho quốc gia hay những việc trọng yếu hơn nữa.

Chứ nếu không thì không thể là chỉ cần một cú điện thoại của mình, mà bọn họ đều tập hợp lại đi cứu ông nội cho mình______Cứ làm như đây là tiểu đội riêng của bản thân mình vậy.

Chỉ có một lý do có thể giải thích được hành vi của Long Vương.

Đó là ông ấy đã coi mình như người một nhà.

Người trong nhà giúp người trong nhà, đây là quy luật trong Long Tức.

Tần Lạc gật gật đầu nói: "Cảm ơn mọi người đã thu nhận. Đây vốn là việc giữa tôi và hắn ta, hắn ta tìm đến tôi là đủ rồi. Nhưng hắn ta không nên ra tay ở viện điều dưỡng, lại càng không nên có một hành vi đầy hung bạo như vậy ở trong địa bàn của Long Tức chúng ta_____Nếu lúc đó đúng vào lúc tôi đang chữa trị cho sư phụ, mà con chim đó đột nhiên xông tới làm thương sư phụ thì làm thế nào?" Tần Lạc phải kích thích cho mấy cao thủ này cảm thấy tức giận, làm cho bọn họ cùng chung kẻ thù với mình, một lòng tiêu diệt kẻ thù không đội trời chung với mình.

Vì hắn biết, nếu chỉ dựa vào hắn và Đại Đầu không thôi, thì chỉ có thể tự bảo vệ mình, nhưng lại không thể giữ Jesus ở lại được. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Lần trước Jesus sơ suất, nhưng cuối cùng thì vẫn chạy trốn một cách dễ dàng.

Lần này đến đây với sự chuẩn bị trước, thậm chí còn không có bất kỳ xung đột trực diện gì với bọn họ, thì tất nhiên là càng khó đối phó.

Qủa nhiên, Tần Lạc vừa nói vậy thôi thì sắc mặt mấy người đã thay đổi rõ rệt.

Ai nấy đều tỏ vẻ căm hận, ánh mắt tràn đầy sát khí.

Tần Lạc biết rằng Long Vương đối với bọn họ mà nói thì quan trọng như thế nào.

"Đây là một đối thủ vô cùng nguy hiểm, hắn ta bắt buộc phải chết." Đại Đầu nói.

"Hắn ta tấn công mà làm cho người ta khó mà phòng ngừa được. Chúng ta không thể để cho hắn ta có thêm một lần ra tay nào nữa. Nhưng đáng tiếc là tôi chẳng có cách gì để truy lùng tung tích của hắn ta cả______" Hòa Thượng nói."

Anh ta là một thiên tài truy lùng dấu vết, nhưng phải cung cấp cho anh ta một số tài liệu cơ bản và cả tín hiệu điện tử nữa.

Jesus không gọi điện tới, đưa con chim này đến thì lại bị nổ thành tan tành mây khói____Cho dù Hòa Thượng có năng lực đến đâu đi chăng nữa, thì cũng không thể định vị được phạm vi mà Jesus đang ở.

"Hắn ta không ở cách xa chúng ta quá xa đâu." Văn Nhân Mục Nguyệt lên tiếng.

"Thứ nhất, chim di cư Siberia dựa vào mùi để tìm ra mục tiêu. Vì vậy có thể nói lên rằng, hắn ta nhất định là đã có những tiếp xúc trực tiếp hoặc gián tiếp với Tần Lạc, sau đó cung cấp cái mùi đó cho chim di cư Siberia. Thứ hai, hắn ta cần phải nghiệm thu thành quả của việc chim di cư tấn công này. Nếu tôi không đoán nhầm, thì trên mình của con chim đó còn lắp một chiếc camera mini nữa. Chim bay lượn trên bầu trời để cung cấp tin tức trên mặt đất cho thầy huấn luyện thú vật giám sát và điều khiển từ xa. Thấy chúng ta chạy trốn thì hắn ta mới ra lệnh cho con chim đó tấn công. Thứ ba, loài chim này đến từ vùng giá lạnh của Seberia, vì vậy mà nó không thể thích nghi được với thời tiết mùa xuân của Yến Kinh. Vì vậy mà hắn ta sẽ để con chim này ở một nơi vô cùng lạnh giá trước, đợi đến khi cần thiết thì mới thả ra____Chính vì thế mà khoảng cách của hắn ta và con chim đó sẽ không quá xa."

"Vị này là....?" Tiểu Lý Tham Hoa nhìn Văn Nhân Mục Nguyệt nói.

"Đây là bạn tôi, tên là Văn Nhân Mục Nguyệt." Tần Lạc cười giới thiệu.

Bất kể lúc nào và ở đâu, Văn Nhân Mục Nguyệt đều không bao giờ làm cho người ta phải thất vọng.

"Là vợ chưa cưới bị anh ta từ hôn." Ly đột nhiên lên tiếng bổ sung.

"_______" Tiểu Lý Tham Hoa nhìn Ly với ánh mắt có phần kỳ lạ, cười nói: "Vậy mà ta lại cứ tưởng đây là vị Quân Sư thứ hai cơ."

"Đúng vậy đó. Quân Sư lúc nào cũng thích dùng những câu nói có liên kết chặt chẽ với nhau và một điệu bộ khẳng định để nói chuyện với chúng ta." Hòa Thượng gật đầu tán đồng nói.

"Đáng tiếc là cô ấy không có cách nào gia nhập Long Tức cả." Tần Lạc cười nói.

"Tôi cũng cho là hắn ta cách chúng ta không xa đâu, việc chúng ta phải làm đó là tìm cho ra hắn ta mới được." Hỏa Dược nói.

"Tôi có một cách." Tần Lạc nói.

"Cách gì?"

"Dắt cho đi dạo." Tần Lạc nói.

"Dắt chó đi dạo?"_____ Người dắt chó đi dạo thì chẳng thiếu gì, nhưng, dắt một con chó ngao mặt quỷ đi dạo thì Tần Lạc thấy mình là số một.

Vì chó ngao mặt quỷ vốn đã hiếm rồi, có những người có muốn dắt nó cũng chẳng có cơ hội.

Dắt một con chó ngao mặt quỷ mặt mày xấu xí đi đằng trước, mặc dù Tần Lạc đã giúp nó giải quyết con virut muỗi mặt người, nhưng lại cho thêm hai loại độc dược trên người nó.

Hai loại độc dược này đủ để làm cho nó toàn thân kiệt sức, người mềm nhèo ra như con mèo lười vậy.

Mặc dù là như vậy, nhưng Tần Lạc để đề phòng việc nó đột nhiên há miệng cắn người, nên đã chụp vào miệng nó một cái lồng sắt.

Hắn lại còn nhân cơ hội nó ngủ say, cẩn thận cắt bỏ giúp nó móng vuốt ở bốn chân nữa_______ con chó ngao mặt quỷ giờ đây không còn hung dữ đáng sợ như người ta vẫn nhìn thấy nữa, nếu mà bịt luôn cả bộ mắt xấu xí của nó lại, thì không khác gì một con chó sói______Vốn dĩ Tần Lạc muốn đem con chó ngao mặt quỷ này bên mình, như thế sẽ tiện cho việc hắn dùng thuốc khống chế nó hơn.

Nhưng Văn Nhân Mục Nguyệt đột nhiên trúng độc, ông thì lại bị thương nặng nằm viện_____Vì vậy mà để tránh những phiền toái không cần thiết, thì Tần Lạc bèn bảo Đại Đầu đem con chó ngao mặt quỷ này vào viện điều dưỡng.

Cũng vừa lúc Tần Lạc có thể dùng nó để "dụ rắn ra khỏi hang".

Nếu mà mọi người đều cho rằng Jesus ở đâu đây xung quanh cái viện điều dưỡng này, thì Tần Lạc sẽ dẫn chó ngao này ra để dụ hắn ta xuất hiện.

Mấy người Ly, Đại Đầu, Hỏa Dược, Tiểu Lý Phi Đao và Kiều Mộc đứng ở xung quanh, chỉ cần hắn ta xuất đầu lộ diện là sẽ cho hắn một đòn phủ đầu ngay lập tức.

Nhưng đi dọc theo được quốc lộ cả mấy dặm liền, cũng không phát hiện ra bất kỳ bóng dáng kẻ nào khả nghi cả.

Nếu cứ đi tiếp thì sẽ đi vào đường dẫn vào trong thành phố mất.

Tần Lạc đành phải ôm con chó ngao của Jesus quay về.

Chẳng còn cách nào khác, cái đồ ngu xi này không đi nổi nữa rồi, cứ kéo lê trên mặt đất thì chẳng khác nào một con chó chết rồi cả.

Tần Lạc đúng là một Terminator của bọn thú cưng nuôi trong nhà.

Bất luận đó là những con vật hung hãn đến mức nào thì khi rơi vào tay hắn đều sẽ trở thành những con vật dễ thương chẳng có bất kỳ nguy hiểm gì cả.

Ly nói về kế hoạch của Tần Lạc với giọng giễu cợt, cộng thêm cả giọng đả kích nữa: "Chỉ có thằng ngốc mới không nhìn ra được đây là một cái bẫy."

Tần Lạc phản bác: "Em chưa gặp Jesus nên chưa biết tính cách của hắn ta. Hắn ta là một sát thủ vô cùng kiêu ngạo, cho dù có biết rõ đó là một cạm bẫy đi chăng nữa thì vẫn xuất hiện_____Kế hoạch dùng chim di cư Siberia để ám sát của hắn thất bại nên có lẽ đã rời khỏi đây rồi cũng nên."

"Ở vào tình huống mà hắn ta biết rõ là sẽ chết chắc rồi thì hắn ta vẫn xuất hiện sao?" Ly nói.

"Đây không phải là kiêu ngạo mà là ngu ngốc."

"_______" Tiểu Lý Phi Đao thấy Ly lại phát sinh xung đột với Tần Lạc lần nữa thì chuyển sang chủ đề khác, nói: "Nếu con chó ngao của Jesus ở trong tay chúng ta, thì hắn ta nhất định sẽ xuất hiện. Tôi nghe nói là hắn ta yêu thích chó ngao mặt quỷ này nhất, vì vậy mà hắn ta chắc chắn sẽ quay lại đem nó đi."

"Ngày mai lại dắt nó ra ngoài một chút đi." Tần Lạc nói.

Khi mấy người đang ngồi trong phòng khách nói chuyện phiếm, thì Kiều Mộc bước tới, sau khi chào hỏi mọi người xong thì nhìn Tần Lạc nói: "Tần Lạc, Long Vương mời anh qua bên đó."

"Bảo tôi qua bên đó?" Tần Lạc hỏi lại.

"Tôi sẽ qua đó ngay bây giờ."

Sau khi Tần Lạc đưa Văn Nhân Mục Nguyệt quay về phòng nghỉ ngơi, thì hắn bèn đi theo Kiều Mộc đến tiểu viện của Long Vương.

"Anh có biết sư phụ tìm tôi có chuyện gì không?" Tần Lạc hỏi.

Qua một quãng thời gian gắn bó, thì hắn giờ đây đã vô cùng quen thân với mấy người chủ chốt trong cái viện điều dưỡng này rồi.

Vì vậy mà hắn có gì thì đều hỏi thẳng mà không cảm thấy thất lễ gì cả.

"Tôi không rõ." Kiều Mộc nói.

"Có điều, chỗ Long Vương hiện giờ đang có khách."

"Khách? Khách nào vậy?" Tần Lạc hỏi.

"Một người phụ nữ."

"Một người phụ nữ?" Tần Lạc càng cảm thấy kỳ quái.

Long Vương đang có khách vậy, lại còn là một người phụ nữ nữa, vậy thì bảo mình qua bên đó làm gì? Lẽ nào nàng ta mắc bệnh gì cần đến sự giúp đỡ của mình sao? Hay là Long Vương muốn mình dùng mỹ nam kế? Mỗi lần đi đến cổng tiểu viện nhìn thấy ông lão ngồi ngủ gật ở đó thì Tần Lạc đều cảm thấy vô cùng tôn kính.

Giờ đây ông lão cũng giống như những thành viên khác của Long Tức, khi đi đến cổng của tiểu viện thì bất giác bước chân chậm lại và nhẹ hơn hẳn.

Bọn họ tổng cộng còn chưa nói hết mười câu, nhưng, sự giúp đỡ của ông lão thì quả là quá lớn.

Vừa rồi ông còn cứu Tần Lạc một mạng sống nữa, vì thế mà Tần Lạc và Văn Nhân Mục Nguyệt mới không bị con chim đó giết chết_____Kiều Mộc mở giúp cổng viện ra, sau đó làm động tác mời Tần Lạc vào bên trong nhưng mình thì lại không vào.

Tần Lạc gật gật đầu với Kiều Mộc tỏ vẻ cảm kích rồi bước vào bên trong.

"Sư phụ, người tìm con sao?" Tần Lạc cười nói với Long Vương, nhưng ánh mắt thì lại dừng trên người phụ nữ xinh đẹp ngồi bên cạnh Long Vương.

Trong sân nhà của Long Vương, chưa bao giờ có ai nói rằng trong này có chỗ ngồi cả.

Tất cả mọi người đến đây đều phải đứng để nói chuyện.

Người phụ nữ này là người đầu tiên được ngồi trước mặt của Long Vương.

Điều này còn không đủ làm cho người ta phải kinh ngạc sao?