Bạc Tổng Bạt Mạng Theo Em

Chương 130: Tình cảm thì có thể vun đắp được



Hàn Chỉ Mai kéo Chung Hi lại rồi thốt ra một câu đầy nghiêm túc: “Từ nay trở đi, tốt nhất hai nhà chúng ta đừng qua lại với nhau nữa.”

Nói xong, bà ta kéo Chung Hi đi về phía phòng bệnh của Lục Bắc.

Chung Hi sững sờ một lúc, đến khi định thần lại, cô mới nhận ra khóe mắt Hàn Chỉ Mai đã đỏ hoe.

Cô ngập ngừng bảo: “Bác ơi, bác có cần khăn giấy không?”

Hàn Chỉ Mai ngớ ra, bà ta nhìn Chung Hi rồi thở dài nặng nề, “Vừa rồi cô ta bảo con như thế, sao con không nói lại lời nào? Trong khoảng thời gian này, con đã bỏ ra bao nhiêu cho Tiểu Bắc, mọi người đều nhìn thấy cả, con thật là, sao luôn làm nhiều hơn nói thế!”

Nghe vậy, Chung Hi mỉm cười rồi đưa khăn giấy cho Hàn Chỉ Mai.

“Nói những điều đó với cô ta thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.”

Bây giờ cô chỉ muốn dành thời gian cho những người xứng đáng để cô bỏ ra.

Những lời chỉ trích, những lời buộc tội đó, đối với cô mà nói, chẳng đáng để nhắc đến.

Cô nhìn về phía tay của Hàn Chỉ Mai, “Kết quả kiểm tra thế nào? Hay là phải…”

Chung Hi không nói ra nửa câu sau, cô biết rằng Hàn Chỉ Mai rất quan tâm đến phương án điều trị bằng cách phẫu thuật cắt chi.

“Không, không cần nữa!” Hàn Chỉ Mai mắt ngấn nước những vẫn cười trong khi cầm bản báo cáo đó, “Bác sĩ bảo Tiểu Bắc mấy ngày qua hồi phục rất tốt, không cần cắt chi nữa, toàn bộ phương án điều trị trước kia đều bị hủy bỏ, tuy rằng còn phải mổ hai lần nữa, nhưng khả năng thành công của ca mổ rất cao, chỉ cần từ từ hồi phục …”

Rầm.

Một tiếng rầm lớn vang lên từ phía phòng bệnh.

Chung Hi phản ứng ngay lập tức, cô xông vào trong.

Lục Bắc ngã xuống đất, trên tay toàn là những mảnh vỡ thủy tinh, anh ta ngơ ngác nhìn Chung Hi, “Vừa rồi em nói gì với mẹ anh thế, phẫu thuật cắt chi gì đó?”

“Anh bị thương rồi.” Chung Hi cau mày trong khi nắm lấy tay anh ta, “Bác ơi, gọi y tá đến đây đi.”

“Được được được, bác đi ngay.” Hàn Chỉ Mai vội vàng chạy ra ngoài.

Lục Bắc dường như không còn tỉnh táo, liên tục hỏi Chung Hi: “Em còn chưa nói cho anh biết là ai phải phẫu thuật cắt chi!”

Mọi người đều giấu anh ta điều này.

Lúc nãy, khi anh ta đang uống nước thì nghe thấy tiếng ngoài cửa, nhất thời hốt hoảng nên cả người mới ngã nhào xuống đất.

Chung Hi nghiến răng, cô biết rằng mình không thể che giấu được nữa.

“Lục Bắc, đó chỉ là một phương án điều trị do bác sĩ đưa ra, bây giờ đã dẹp bỏ rồi, anh đừng lo, sau này nhất định anh vẫn sẽ đua xe được.”

Chung Hi không biết nên động viên anh ta thế nào.

Những lời được thốt ra trông thật yếu ớt.

Cô cúi đầu, dùng tay cẩn thận gỡ những mảnh thủy tinh lớn ra, thổi nhẹ nhàng để anh ta cảm thấy dễ chịu hơn.

Nhưng……

Một giây tiếp theo, bàn tay còn lại của Lục Bắc nắm lấy vai cô, nắm chặt hết sức, “Cho nên, vì cảm thấy anh không thể lái xe được nữa, thậm chí không thể đi lại được nữa, em cảm thấy áy náy nên mới đồng ý hẹn hò với anh đúng không?"

Anh ta đột nhiên bật cười, “Anh đúng là một thằng ngốc, anh theo đuổi em bao nhiêu năm nay, anh hiểu tính tình của em nhất, làm sao em có thể đồng ý được!”

“Lục Bắc.”

Chung Hi siết chặt lấy cổ tay anh ta trong khi ngẩng đầu lên nhìn anh.

Hai người cứ nhìn nhau như vậy, không ai nói gì thêm.

Có quá nhiều lời nghẹn lại trong cổ họng của Chung Hi, cô không biết phải giải thích tâm trạng của mình như thế nào, có lẽ, đúng là cô cảm thấy hổ thẹn thật.

“Nếu anh là em, anh cũng sẽ lựa chọn như em khi nhìn thấy một người có thể liều mạng vì mình.” Chung Hi không còn day dứt trong lòng nữa, cô chậm rãi mấp máy khóe môi, từng chữ từng chữ một, một cách nghiêm túc và trịnh trọng, “Em đã là người trưởng thành, em biết mình đang làm gì.”

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app ReadMe. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là web lậu. Vui lòng đọc tại app ReadMe để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Nghe thấy sau lưng có tiếng mở cửa, Chung Hi buông tay Lục Bắc ra, lặng lẽ đi ra ngoài.

Cô đã trải qua một cuộc hôn nhân thất bại rồi, không thể nào lao vào chỗ chết lần nữa.

Dù là điều kiện gia đình hay chính con người anh ta, Lục Bắc đều được xem như một chỗ dựa tốt, có lẽ ông trời cho họ cùng nhau trải qua lần sinh tử này, chính là để Chung Hi hiểu rằng cô không có tư cách để phụ lòng anh ta lần nữa.

Nhìn cô đi ra ngoài, ánh mắt Lục Bắc dần dần tối sầm lại.

Sau khi y tá băng bó cho anh ta xong, Hàn Chỉ Mai nhìn ra bên ngoài.

“Sao Chung Hi lại đi lâu như vậy? Để mẹ gọi cho cô ấy.”

“Mẹ.” Lục Bắc ngăn bà ta lại, “Đừng bảo cô ấy đến nữa, con không muốn nhìn thấy cô ấy.”

Thấy anh ta nói vậy, Hàn Chỉ Mai cảm thấy khó hiểu, “Hai đứa vừa cãi nhau à? Mẹ nói này, Chung Hi là một đứa trẻ tốt. Gần đây mẹ cũng đã kiểm điểm lại mình rồi, nếu các con hòa thuận với nhau thì cha và mẹ cũng sẽ không phản đối.”

“Không phải.”

Lục Bắc cảm thấy lòng rối như tơ vò, anh ta không biết nên nói gì.

Hàn Chỉ Mai thấy anh dán mắt vào bản kết quả kiểm tra kia, bà ta mãi mới lẩm bẩm câu, “Tình cảm thì có thể vun đắp được, hai đứa con vẫn còn một chặng đường dài phía trước.”

Lục Bắc gục đầu xuống, mái tóc che đi đôi mắt, giọng điệu anh ta trông chán nản vô cùng, “Con không muốn cô ấy vì thương hại nên mới ở bên cạnh con.”

Vốn dĩ Chung Hi chỉ muốn ra ngoài hóng gió, điều chỉnh lại tâm trạng, như vậy thì mới có thể nói chuyện đoàng hoàng với Lục Bắc được.

Nhưng sau khi nhận được cuộc gọi từ Tôn Lưu, cô liền vội vàng rời khỏi bệnh viện.

Cô bắt taxi đến thẳng Bạc thị.

Cô muốn đích thân hỏi Bạc Lương Thần tại sao lại nhúng tay vào kết quả điều tra của Hiệp hội đua xe!

Lại công khai thừa nhận sự cố lần này là một vụ tai nạn?

Sau khi xông vào Bạc thị, cô nhanh chóng bị nhân viên lễ tân và an ninh chặn lại.

“Chung tiểu thư, cô không có hẹn trước thì không thể Bạc tổng được.”

“Tránh ra!”

Chung Hi nghiến răng, “Hôm nay nếu các người không cho tôi vào thì sẽ hối hận đấy.”

“Chung tiểu thư, xin đừng làm khó chúng tôi.”

“Chung Hi?” Có người từ phía sau đi đến và nhận ra Chung Hi.

Người đó mặc một bộ vest thủ công chỉnh tề, môi nở một nụ cười thân thiện, đôi mắt to tròn sáng ngời, tràn đầy sức sống, trông chẳng giống một người năm mươi mấy tuổi chút nào.

Bạc Hoài Ân, chú hai của Bạc Lương Thần, cũng là phó chủ tịch hiện tại của tập đoàn Bạc thị.

Tuy bảo là phó chủ tịch, nhưng ông ta lại không có thực quyền gì cả, ông ta mới được điều về khu vực Vân Thành vào tháng trước.

Chung Hi có ấn tượng về người này cũng bởi vì ông ta là một trong số ít họ hàng của Bạc Lương Thần, hơn nữa ông ta có mối quan hệ khá tốt với Bạc Lương Thần, khi họ tổ chức đám cưới, Bạc Hoài Ân cũng có mặt.

Chính là vào lúc đó, họ đã chạm mặt nhau.

Khi Bạc Hoài Ân nhìn thấy Chung Hi quay đầu lại, ông ta càng cười tươi hơn, “Là cháu thật à, chú nói mà, chú vẫn chưa già đến nỗi mắt mờ.”

Sau đó, ông ta cau mày khi thấy các nhân viên an ninh túm lấy tay Chung Hi, “Mau buông ra!”

“Nhưng, Bạc phó tổng, Chung tiểu thư không có hẹn trước, chúng tôi không thể cho cô ấy vào được.” Nhân viên lúng túng giải thích.

Bạc Hoài Ân nhướng mày, lập tức giải vây cho Chung Hi, “Người cô ấy muốn gặp là tôi, tôi hẹn với cô ấy rồi, được rồi, được rồi, đi làm việc của các anh đi.”

Ông ta vẫy tay, nháy mắt ra hiệu với Chung Hi.

Rồi đưa cô vào thang máy.

Chung Hi không hiểu, “Sao chú lại giúp cháu?”

Bạc Hoài Ân cười, “Dù cháu và Lương Thần có chia tay nhau vì điều gì đi nữa thì cháu cũng đã từng là cháu dâu của chú, hai đứa tụi cháu thật là, chẳng biết trân trọng gì cả, cứ phải đợi đến sau này mới hối hận, hừ…”