Bạn Trai Ngây Ngô Của Tôi

Chương 23: Nấu cơm



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Phưn Phưn

Bệnh cố chấp của công "trúa" nhỏ lại tái phát.

Cảnh Lỵ lặng lẽ thở dài một hơi, đành thử nói đạo lí với anh: "Hiện tại đã đến giờ cơm trưa, tôi muốn ăn cơm, không ăn bánh. Ăn bánh thì tôi không thể ăn cơm."

Kinh Nhiên nhìn đồng hồ treo tường ở trong tiệm, đúng là đã đến giờ ăn cơm, suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy buổi chiều tôi làm cho cậu."

Cảnh Lỵ hỏi: "Không phải buổi chiều đóng cửa không buôn bán sao?"

Kinh Nhiên đáp: "Tôi có chìa khóa."

Ừ, cậu là cháu ngoại của bà chủ, cậu làm chủ.

"Bọn mình ăn cái gì? Cơm niêu sao?" Cảnh Lỵ nhìn quán cơm niêu Hoa Ký ở đối diện, nhớ tới ngày hôm qua Kinh Nhiên muốn ăn cơm niêu ở quán đối diện.

"Hôm nay tôi nấu cơm."

"Ờ."

Nhân viên trong tiệm cũng đã quét dọn vệ sinh xong, lục tục chấm công xong rồi ra về. Kinh Nhiên và Cảnh Lỵ là người cuối cùng rời khỏi tiệm bánh, Kinh Nhiên khóa cửa tiệm bánh lại.

Cảnh Lỵ nhớ tới một việc, hỏi: "Khi nào bà ngoại về?"

Kinh Nhiên ngồi xổm khóa kĩ cửa cuốn, đứng lên trả lời: "Buổi sáng bà có về dọn một ít hành lý, nói muốn đi suối nước nóng với bạn cũ, ngày mai mới về."

Cảnh Lỵ không thể không nghi ngờ, bà ngoại đang tạo không gian riêng tư cho bọn họ.

Ngày hôm qua Kinh Nhiên bị trật chân, đi rất chậm, cà nhắc cà nhắc bước lên cầu thang.

Cảnh Lỵ đi theo phía sau anh, hỏi: "Nhiên Nhiên, chân vẫn chưa khỏi sao?"

"Đỡ hơn nhiều rồi."

Cảnh Lỵ nhìn bước chân mất tự nhiên của anh, nói: "Ăn cơm xong, tôi bôi rượu thuốc cho cậu."

Kinh Nhiên trả lời lại rất nhanh: "Được."

Sau khi lên đến lầu hai, Kinh Nhiên thay dép đi đến phòng bếp nấu cơm. Cảnh Lỵ không biết nấu, cũng không có chuyện gì để làm, liền đứng ở cửa phòng bếp nhìn anh nấu cơm.

Kinh Nhiên mở tủ lạnh, bên trong có rất nhiều đồ ăn tươi sống, có thức ăn có thịt còn có trái cây, dù sao cũng đủ cho hai người họ ăn đến cuối tuần.

Lúc này, Cảnh Lỵ vô cùng khẳng định bà ngoại tuyệt đối là cố ý không ở nhà!

Đáng tiếc, Kinh Nhiên không hiểu được dụng ý của bà.

Cũng may là Kinh Nhiên.

Bằng không, kiểu nữ sinh tay trói gà không chặt như Cảnh Lỵ, nếu như qua đêm với một người đàn ông bình thường khác, có lẽ đã bị ăn sạch sẽ, đến cặn cũng không còn.

"Cậu muốn ăn gì?" Đồ trong tủ lạnh quá nhiều, Kinh Nhiên không biết chọn thế nào.

Cảnh Lỵ đi vào nhìn tủ lạnh, nói: "Thịt bò đi, ừm... Thêm một phần trứng gà xào cà chua, thêm... A..."

Edit: Phưn Phưn

Bệnh cố chấp của công "trúa" nhỏ lại tái phát.

Cảnh Lỵ lặng lẽ thở dài một hơi, đành thử nói đạo lí với anh: "Hiện tại đã đến giờ cơm trưa, tôi muốn ăn cơm, không ăn bánh. Ăn bánh thì tôi không thể ăn cơm."

Kinh Nhiên nhìn đồng hồ treo tường ở trong tiệm, đúng là đã đến giờ ăn cơm, suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy buổi chiều tôi làm cho cậu."

Cảnh Lỵ hỏi: "Không phải buổi chiều đóng cửa không buôn bán sao?"

Kinh Nhiên đáp: "Tôi có chìa khóa."

Ừ, cậu là cháu ngoại của bà chủ, cậu làm chủ.

"Bọn mình ăn cái gì? Cơm niêu sao?" Cảnh Lỵ nhìn quán cơm niêu Hoa Ký ở đối diện, nhớ tới ngày hôm qua Kinh Nhiên muốn ăn cơm niêu ở quán đối diện.

"Hôm nay tôi nấu cơm."

"Ờ."

Nhân viên trong tiệm cũng đã quét dọn vệ sinh xong, lục tục chấm công xong rồi ra về. Kinh Nhiên và Cảnh Lỵ là người cuối cùng rời khỏi tiệm bánh, Kinh Nhiên khóa cửa tiệm bánh lại.

Cảnh Lỵ nhớ tới một việc, hỏi: "Khi nào bà ngoại về?"

Kinh Nhiên ngồi xổm khóa kĩ cửa cuốn, đứng lên trả lời: "Buổi sáng bà có về dọn một ít hành lý, nói muốn đi suối nước nóng với bạn cũ, ngày mai mới về."

Cảnh Lỵ không thể không nghi ngờ, bà ngoại đang tạo không gian riêng tư cho bọn họ.

Ngày hôm qua Kinh Nhiên bị trật chân, đi rất chậm, cà nhắc cà nhắc bước lên cầu thang.

Cảnh Lỵ đi theo phía sau anh, hỏi: "Nhiên Nhiên, chân vẫn chưa khỏi sao?"

"Đỡ hơn nhiều rồi."

Cảnh Lỵ nhìn bước chân mất tự nhiên của anh, nói: "Ăn cơm xong, tôi bôi rượu thuốc cho cậu."

Kinh Nhiên trả lời lại rất nhanh: "Được."

Sau khi lên đến lầu hai, Kinh Nhiên thay dép đi đến phòng bếp nấu cơm. Cảnh Lỵ không biết nấu, cũng không có chuyện gì để làm, liền đứng ở cửa phòng bếp nhìn anh nấu cơm.

Kinh Nhiên mở tủ lạnh, bên trong có rất nhiều đồ ăn tươi sống, có thức ăn có thịt còn có trái cây, dù sao cũng đủ cho hai người họ ăn đến cuối tuần.

Lúc này, Cảnh Lỵ vô cùng khẳng định bà ngoại tuyệt đối là cố ý không ở nhà!

Đáng tiếc, Kinh Nhiên không hiểu được dụng ý của bà.

Cũng may là Kinh Nhiên.

Bằng không, kiểu nữ sinh tay trói gà không chặt như Cảnh Lỵ, nếu như qua đêm với một người đàn ông bình thường khác, có lẽ đã bị ăn sạch sẽ, đến cặn cũng không còn.

"Cậu muốn ăn gì?" Đồ trong tủ lạnh quá nhiều, Kinh Nhiên không biết chọn thế nào.

Cảnh Lỵ đi vào nhìn tủ lạnh, nói: "Thịt bò đi, ừm... Thêm một phần trứng gà xào cà chua, thêm... A..."

Cảnh Lỵ gặp một miếng thịt sườn bỏ vào trong miệng, sườn heo hấp tỏi ăn khá ngon; khổ qua rất giòn, không hề có vị đắng...

Kinh Nhiên giống như một đứa bé, vẻ mặt tràn ngập chờ mong cầu khen ngợi: "Ăn ngon không?"

Cảnh Lỵ ăn rất vui vẻ, cũng giống như một đứa trẻ, gật đầu, nói: "Rất rất ngon! Còn ngon hơn bà ngoại làm!"

Kinh Nhiên cười: "Vậy cậu ăn nhiều một chút!"

Một bữa cơm trôi qua, lượng cơm Cảnh Lỵ ăn đã nhiều gấp đôi ngày thường. Tối hôm qua và hôm nay ăn cơm, đều sắp làm cô no căng. Cứ tiếp tục như vậy đến cơm tối ngày mai, có lẽ sẽ làm lớn dạ dày của cô, trở lại trường học sức ăn sẽ tăng lên, sau đó cô sẽ mập, sẽ xấu...

Trời ạ, không dám nghĩ nữa.

Buổi tối, vẫn nên ăn ít một chút.

Kinh Nhiên đứng lên thu dọn chén đĩa: "Lỵ Lỵ, buổi tối hầm canh gà, được không?"

Má nó, công "trúa" nhỏ còn biết hầm canh gà!!!

Cảnh Lỵ hỏi: "Hầm giống như tuần trước bà ngoại làm sao?"

Kinh Nhiên gật đầu.

"Ừ." Ăn thêm một bữa nữa đi, ở trường học cô cũng không được ăn loại canh hầm này. Cảnh Lỵ đứng dậy, nói: "Cậu nghỉ ngơi đi, để tôi dọn cho."

Cảnh Lỵ nhanh nhẹn thu dọn chén đĩa trên bàn, sau khi đã thu dọn bàn ăn sạch sẽ, lại đến phòng bếp rửa chén. Mặc dù cô không biết nấu cơm, nhưng vẫn biết làm mấy công việc nhà bình thường này.

Cảnh Lỵ rửa xong thì rời khỏi phòng bếp, quen đường đi đến trước TV ngồi xổm xuống, ở ngăn kéo cuối cùng lấy rượu thuốc ra, đi đến ghế dài ngồi xuống bên cạnh Kinh Nhiên. Giống như ngày hôm qua, mỗi người ngồi một đầu. Cô vỗ vỗ đùi mình, nói: "Đưa chân qua đây."

Kinh Nhiên rút chân phải ra khỏi dép lê, nâng lên, đặt ở trên đùi Cảnh Lỵ. Cảnh Lỵ đổ rượu thuốc vào lòng bàn tay, hai tay ma sát nhau tạo nhiệt, rồi mát xa lên mắt cá chân của anh.

Gió xuân bên ngoài thổi vào từ ban công, không phải rất lạnh, chỉ là mát mẻ, làm người rất thoải mái.

Cảnh Lỵ cũng không biết mát xa cho Kinh Nhiên bao lâu, Kinh Nhiên đã ngủ thiếp đi. Đôi khi ngáy vài tiếng, rất khẽ, không để ý kĩ sẽ không nghe thấy.

Cảnh Lỵ cảm thấy rất tốt, sau này ngủ chung cũng không sợ bị tiếng ngáy của anh đánh thức.

Này, khoan.

Cảnh Lỵ dùng tay gõ đầu mình một cái, lẩm bẩm: "Có vấn đề à? Tại sao lại nghĩ đến việc ngủ chung với cậu ta?"

Chuyên mục xả ảnh đồ ăn:

Thịt bò xào khổ qua

Trứng gà xào cà chua

Trứng gà xào cà chua

Canh rau cải trứng muối

Canh rau cải trứng muối

Canh rau cải trứng muối