Bang Chủ Biết Yêu

Chương 16: Anh phải là của Rose!



........................................

*Tại nhà hắn:

Nó và hắn vừa vào đến nhà đã gây nhau, cả hai vừa đi vừa uýnh lộn mí ghê. Hắn lấy hai tay câu cổ nó bước vào nhà làm nó la chí chóe lên. Ông quản gia thưa:

- Cậu chủ có khách ạ!

Vừa dứt lời, Rose đã xuất hiện sau lưng ông. Cô chạy đến ôm chầm lấy hắn làm nó không khỏi ngỡ ngàng. Hắn cũng ngạc nhiên không kém:

- Rose! Em về khi nào vậy?

- Em vừa mới về thôi! Em nhớ anh lắm! - cô nũng nịu.

Bất giác nó lấy tay sờ vào ngực trái. Sao thế này? Khu vực này nhói lên cảm giác khó chịu quá! Mình không khỏe mất rồi! Phải đi nghỉ thôi!

- Tôi lên phòng trước nha!

Hắn gật đầu và nhìn bóng nó dần khuất sau cầu thang. Sao tự nhiên hắn lại phải quan tâm đến cảm giác của nó chứ? Không hiểu sao hắn lại cảm thấy Rose không làm hắn vui được như nó. Bất giác hắn lấy lại vẻ mặt lạnh lùng:

- Em buông anh ra đi!

Câu nói của hắn làm Rose sững lại, cô rời người hắn rồi lại nhìn thẳng vào hắn:

- Anh sao vậy?

Hắn không nói không rằng bỏ vào phòng thay quần áo.

"Sao anh ấy lại nhìn cô ta bằng anh mắt gì kì vậy? Họ có tình cảm sao? Anh ấy vẫn vậy, suốt 10 năm vẫn lạnh lùng với mình!" Rose cảm thấy buốn.

Rose quay sang ông quản gia:

- Cô ta là ai vậy ông?

- Dạ cô ta là vệ sĩ của cậu chủ!

- Cô ta học trường nào?

- Dạ Paradise School!

- Ông sắp xếp cho con vào chung lớp với anh Dragon Lee nha ông!

- Vâng thưa cô!

Do cô từ nhỏ được chiều chuộng nên hay tỏ ra rất kiêu kỳ và đanh đá. Cô vốn xinh xắn lại hay mặc những chiếc váy dịu dàng nên mọi người gọi cô là công chúa Rose. Khi ba của hắn còn sống đã từng hứa hôn với Phó Bang Chủ - ba của Rose. Thế nên có thể xem cô và hắn có hôn ước. Năm nay cô cũng vừa tròn 18 tuổi tức là lớn hơn nó một tuổi.

Hắn thay quần áo xong thì sang gõ cửa phòng nó. Giọng nó vang lên mệt mỏi:

- Cửa không khóa!

- Cô bị gì vậy? Nằm dài không thay quần áo ra vậy mà coi được đó hả?

Nó ngẩng đầu lên nhìn hắn chớp chớp đôi mắt:

- Anh giống mẹ tôi ghê! À mà cô gái lúc nãy....mà thôi không có gì! - nó lại úp mặt xuống gối.

- Cô ta chỉ là có hôn ước với tôi từ nhỏ thôi! Ba tôi mất lâu rồi nên không cần phải cưới đâu!

Nó ngốc đầu dậy tươi tỉnh hẳn, nhưng nó lại cười đểu:

- Tôi có hỏi gì đâu mà nói lắm thế?

Hắn mắc cỡ gãi đầu gãi tai trông đáng yêu phết! Hắn vội đánh trống lảng:

- Đi xuống ăn cơm mau! Tôi cắt lương tháng này bây giờ đấy!

- Đấy! Lại một điểm nữa giống y như mẹ tôi! - nó nói xong rồi chạy vào nhà vệ sinh.

Dưới nhà, Rose đã ngồi đợi sẵn. Vừa thấy hắn bước xuống lầu cô đã chạy đến câu tay:

- Anh à! Mình ăn cơm thôi!

Nó cũng ngồi vào bàn, đối diện với nó là cảnh Rose đang đút thức ăn vào miệng hắn. Thật chướng mắt! Nó không hiểu sao nó lại cảm thấy tức một cách không lý do. Được một lúc thì nó bỏ ra phòng khách xem tivi. Hắn cũng buông đũa rồi bước theo nó. Cả hai cùng ngồi xuống sô fa.

- Nhìn cái mặt cô là thấy chiều hết trúng số nổi rồi! - hắn mỉa nó cốt muốn chọc cho nó vui lên.

- *im lặng*

- Này nhóc! Chiều nay cô...

- Anh à!

Hắn chưa nói hết câu thì Rose đã bay vào ngồi kế bên hắn nũng nịu. Hắn và Rose bắt đầu nói chuyện nếu không phải nói là Rose đang độc thoại. Hắn lên giọng:

- Ngưng tại đây được rồi!

- Anh sao vậy? - Rose mếu máo - Anh không vui khi em ở đây à?

- Anh không có ý đó! Anh nghĩ em nên về nhà để gặp ba em đi! Ông ấy đang lo cho em đấy!

- Em không về em muốn ở đây cơ!

- Bây giờ một là em tự về hai là anh cho người mang em về. Em tự chọn đi! - hắn lạnh lùng tiếp tục xem tivi.

Rose hậm hực xách cái túi đi ra cửa:

- Anh là đồ tàn nhẫn!

Cô bỏ đi không quên lườm nó một cái muốn rách mặt. Nó rùng mình.

Cô ta đi khuất thì nó bật cười lên như thể đã nhịn lâu lắm rồi. Hắn nhìn nó ngạc nhiên:

- Cô bị gì vậy?

- Nhìn mặt cô ta trông mắc cười quá!

Hắn cũng bật cười theo, lòng hắn thoải mái hơn lúc nãy rất nhiều. Cả hai vừa xem tivi vừa nói cười vui vẻ. Ông quản gia lắc đầu:

- Đúng là chỉ có Tiểu Vy mới có thể khiến cậu chủ cười như vậy!

- Ờ Tiểu Vy vui vẻ hơn công chúa Rose nhiều ông nhỉ?

Ông quản gia gật đầu, cả hai thấy yên tâm hơn khi hắn trở nên vui vẻ khi ở bên cạnh nó.

- Lúc nãy anh có chuyện gì muốn nói với tôi hả?

- Lúc nào nhỉ?

- Lúc bị Rose chen ngang đấy!

- À nhớ rồi! Tôi muốn cô nấu bữa tối ấy mà!

- Nhưng tôi đâu có biết nấu...

- Cô kêu bà quản gia dạy là được chứ gì!

King và Cát Chi vừa về đến thì nó đã reo lên:

- Hai người đi đâu mà về trể vậy?

- À đi mua sắm ấy mà! Có cả quà cho cậu này! - Cát Chi vừa nói vừa giơ mấy túi đồ trên tên lên.

Nó cùng Cát Chi đi lên lầu còn hắn và King thì ngồi lại nói chuyện.

- Nghe nói Rose vừa xuống máy bay sáng nay! Cô ấy có đến tìm cậu không? - King hỏi.

- Mới bị tớ đuổi về rồi!

- Chắc cô ta sẽ nổi điên hả? Cậu và nhóc liên kết đuổi người ta à? - King đùa.

- Trước khi về còn hâm dọa nữa cơ đấy! Đi 5 năm vẫn không thay đổi gì cả, vẫn kiêu kỳ đanh đá như lúc trước.

*Tại nhà Phó Bang Chủ:

Thấy con gái phụng phịu đi vào, ông liền hỏi:

- Con sao vậy? Đi gặp Dragon Lee mà không vui à?

- Ba ơi! Anh ấy có người khác rồi ba ơi! - cô ngồi xuống cạnh ông mà kể lễ.

- Con nói Tiểu Vy ấy hả? - ông ngạc nhiên.

- Ba biết nhỏ đó sao?

Ông bắt đầu kể lại tường tận mọi chuyện cho cô nghe.

- Cô ấy là vệ sĩ đích thân Bang Chủ chọn mà! Giỏi lắm đấy! - ông tấm tắc.

- Mỗi lần nói chuyện với con nhỏ đó thì anh ta cười tươi lắm! Con chưa bao giờ thấy anh ấy cười được như vậy khi nói chuyện với con.

- Con nói đúng! Có lẽ Bang Chủ có tình cảm với Tiểu Vy cũng không chừng!

- Ba à! Con là con gái của ba mà! Sao ba lại....- cô nhăn nhó- Con không biết! Con yêu anh ấy và anh ấy nhất định phải là của con! Nhất định phải là của Rose!

Cô bỏ lên phòng, ông bắt đầu thấy lo lắng cho tính ngang bướng của cô. Hy vọng cô không làm gì quá đáng làm hại đến người khác.

Về phần cô nằm phịch lên giường suy nghĩ vu vơ:

"Kể từ khi nghe ba nói Bang Chủ thuê con gái cảnh sát làm vệ sĩ ình, mình biết anh ấy phần nào thích cô ta nên mới chọn cô ta làm vệ sĩ. Từ nhỏ đến giờ, Dragon Lee đâu tỏ ra thích thú đặc biệt với ai hay cái gì? Vậy mà..... Từ nhỏ mình đã được giáo dục để sau này làm vợ anh ấy nhưng người anh ấy thích lại không phải mình. Thật là không thể tha thứ được!"

....................hết chap 15...........