Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Ta Yêu

Chương 96: Em đang ghen



Editor: Táo đỏ phố núi

Nhìn bóng lưng vội vã rời đi của cô, Nhiếp Tử Phong biết mình đã thật sự gây tổn thương cho cô rồi, do dự một lúc lâu, cuối cùng anh không đuổi theo. Sau đó Nhiếp Tử Phong trở lại phòng bệnh, bác sĩ đã rời đi chỉ để lại một y tá canh chừng lão phu nhân đang hôn mê bất tỉnh.

Tầm mắt của Nhiếp Tử Phong dừng lại trên người của Quan Duyệt, bỗng dưng anh chú ý thấy hai tay của cô ta nắm chặt thành quyền, trên mặt có chút hoảng hốt, ngay sau đó anh sâu xa mở miệng hỏi: "Cô không sao chứ?"

"Ách... Em không sao." Quan Duyệt lắc đầu một cái, nhìn đáy mắt anh có chút rối rắm. "Tử Phong, anh xử lý Vũ Vũ thế nào rồi?" Cô ta hỏi dò.

"Cô ấy chạy rồi." Nhiếp Tử Phong đôi ba lời nói sơ qua về chuyện này, sau đó nhíu mày suy nghĩ một chút, lại nói tiếp: "Lần này cô ấy đã làm rất quá đáng, cho nên anh đã đưa chuyện này giao cho cảnh sát xử lý rồi."

"Cái gì?" Quan Duyệt sợ hãi kêu lên một tiếng, đáy mắt thoáng qua một chút hốt hoảng. "Anh nói là..." Cảnh sát, anh thật sự giao việc này cho cảnh sát sao... Trong lòng của Quan Duyệt rối loạn thành một nùi.

Nhưng mà Nhiếp Tử Phong nhìn cũng chưa từng nhìn cô ta một cái, gật đầu nói: "Nếu cô ấy không thừa nhận, vậy thì tôi không thể làm gì khác hơn là tìm ra chứng cớ khiến cho cô ấy phải thừa nhận!" Sau khi nói xong, đột nhiên ánh mắt tối sầm xuống. Táo đỏ le^e quyy do^nn.

"Chuyện này..."

Nhìn ánh mắt kiên định của anh, trong nháy mắt sắc mặt của Quan Duyệt trắng bệch như tờ giấy.

...

Bỏ qua sự oán hận lúc trước đối với Nhiếp Tử Vũ sang một bên, trong lòngNhiếp Tử Phong đã có đáp án, nhưng bởi vì không có chứng cớ chứng minh tất cả chuyện này là do Quan Duyệt gây nên, cho nên anh chỉ có thể kềm chế mà bất động. Nhưng vì để tránh lại xảy ra những chuyện tương tự như hôm nay nữa, cho nên anh dứt khoát đưa lão phu nhân đang bất tỉnh ra nước ngoài, hơn nữa còn thuê chuyên gia chăm sóc, khiến cho Quan Duyệt không có cơ hội nữa. Mặt khác, anh còn thuê người giám sát nhất cử nhất động của Quan Duyệt...



Màn đêm buông xuống, tại một nhà hàng Tây nổi tiếng ở trung tâm thành phố Đài Bắc–

Mấy ngày phong ba liên tiếp khiến cho lòng của Nhiếp Tử Vũ buồn bực tới cực điểm, cho dù thức ăn có ngon hơn nữa thì vào trong miệng cô cũng không có mùi vị.

Nhiếp Tử Vũ máy móc nhai thịt bò bít tết, ánh mắt trống rỗng nhìn xuyên thấu qua cửa sổ sát đất nhìn nhưng người đi đường ở bên ngoài, trong đầu không có suy nghĩ gì. Táo đỏà le^e Dquyy do^nn.

Thấy thế, đại diện Joe thở dài.

"Rốt cuộc mất bao lâu cô mới có thể khôi phục lại như cũ?" Cũng đã qua mấy ngày rồi, vẻ mặt vẫn không chút thay đổi, để cho anh ta nhìn thấy cũng nản. "Bảo bối đáng yêu và ngọt ngào của tôi khi nào mới quay trở về đây.”

Không về được.

Nhiếp Tử Vũ nói thầm ở trong lòng, rồi thu hồi tầm mắt. Ánh mắt rơi vào hơn phân nửa bàn ăn đã lãng phí, dùng tiếng Anh lưu loát hỏi: "Ăn xong rồi sao? Ăn xong rồi chúng ta trở về khách sạn thôi." Vừa nói xong liền muốn đứng dậy.

"Ôi chao, món điểm tâm ngọt còn chưa đưa lên mà." Joe vội vàng ngăn cô lại. Thấy vẻ mặt cô hiện lên chút không kiên nhẫn, trong tròng mắt xanh thẳm chợt loé sáng lên, anh ta vội vã chuyển chủ đề.

"Đúng rồi, chuyện lần trước đó xử lý như thế nào rồi? Nhiếp Tử Phong vẫn gọi điện thoại cho tôi, nói muốn hẹn cô đi ra ngoài để tự mình nói xin lỗi với cô. Tại sao anh ta lại muốn nói xin lỗi với cô vậy?”

Lần trước?

Nhiếp Tử Vũ sửng sốt, lông mày nhíu lại.

Thấy cô không nghĩ ra, Joe tốt bụng nhắc nhở: "Chính là lần trước cô và tiên sinh Lãnh ở khách sạn, sau cái lần hẹn với Nhiếp Tử Phong đó. Lần đó đã xảy ra chuyện gì sao?" Di3n~đ@n.l3,quý.d0n

Nói tới đây, Nhiếp Tử Vũ đã nghĩ ra, chính là lần trước lập mưu để loại bỏ sự nghi ngờ của Nhiếp Tử Phong, suýt bị vạch trần thân phận của mình.

"Không có chuyện gì xảy ra hết." Cô lắc đầu một cái, dặn dò: "Về sau nếu như anh ta lại gọi điện thoại tới hẹn anh, anh nói không biết người nào là Nana, biết không?" Cô cũng không muốn ‘Nana’ và anh có bất kỳ mối quan hệ nào nữa, nếu không đến lúc đó lại mất công tìm cách giải quyết.

Nhưng mà vừa nói xong, Nhiếp Tử Vũ lại mãi không nhận được câu trả lời của Joe. Cô ngẩng đầu lên nhìn, lúc này mới phát hiện ra tầm mắt của anh chăm chú nhìn cách đó không xa, miệng khẽ mấp máy run run.

"Anh làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao?" Nhiếp Tử Vũ lo lắng hỏi.

Joe không nhìn cô một cái, thật lâu sau mới nặn ra được một câu nói không hoàn chỉnh: "Tới... Anh ta tới..."

"Tới? Ai tới chứ hả?" Nhiếp Tử Vũ không hiểu nhìn theo tầm mắt của anh ta, nhưng mà trong chớp mắt nhìn rõ bóng dáng của người kia, thân thể cứng ngắc như đá.

"Nana, trốn nhanh lên một chút."

Bên tai của Nhiếp Tử Vũ vang lên giọng nói lo lắng của Joe, nhưng mà Nhiếp Tử Vũ vẫn ngồi yên tại chỗ không có phản ứng. Di3n~fsưeđ@n.l3,quý.d0n

"Đã tới, không kịp nữa rồi..." Bởi vì anh đã chạy tới trước mặt mình...



Xa xa nhìn sang, Nhiếp Tử Phong còn tưởng rằng mình đã nhìn lầm người, chẳng qua chỉ là một cô gái có bóng lưng giống Vũ Vũ. Nhưng lúc bóng lưng kia xoay người, sau đó bốn mắt nhìn nhau, anh khiếp sợ xác định mình không nhận nhầm người. Vì vậy đẩy bạn gái ở bên cạnh ra để đi tới.

"Vũ Vũ, sao em lại ở chỗ này?" Lại có thể gặp cô ở đây, khiến cho anh có chút ngoài ý muốn. Hai ngày không gặp, cho tới giờ phút này nhìn thấy cô, anh mới phát hiện mình lại nhớ cô như vậy.

"Em..." Nhiếp Tử Vũ giật giật khoé môi, vẻ mặt hốt hoảng.

"Dùng cơm sao? Chúng ta có thể cùng dùng cơm với nhau không?" Vừa nói rồi nhìn về chỗ đối diện của cô, sau khi nhìn thấy Joe, vẻ mặt cứng đờ. Hồi lâu, anh nhíu đôi mày anh tuấn lại, dùng giọng nói thâm trầm nói: "Anh... Là người đại diện của Nana có đúng không?! Làm sao anh lại ở..."

Lời nói mới tới đây, đột nhiên dừng lại. Đôi mắt sắc bén của Nhiếp Tử Phong chuyển qua chuyển lại giữa Nhiếp Tử Vũ và Joe, đột nhiên sắc mặt nhăn lại một cái, nói: “Các người quen biết!?”

Nghe vậy, Joe vội vàng khoát tay, phủi sạch quan hệ: "Không, không, không, tôi và vị tiểu thư này không quen… Tôi chỉ… Chẳng qua tôi nhìn thấy cô ấy ngồi một mình ở đây, có chút… Có chút cô độc… Cho nên mới lại đây ngồi cùng… Dáng dấp của cô ấy xinh đẹp như vậy… Liền muốn hỏi cô ấy, hỏi cô ấy có đồng ý…”Dưới đôi mắt gần như có thể nhìn thấu tất cả của Nhiếp Tử Phong, lời nói của Joe trở nên không mạch lạc., d,0dylq.d

Joe vẫn chưa giải thích xong, đã bị Nhiếp Tử Phong hung hăng cắt ngang.

"Cô ấy không muốn!"

Lời nói vừa nói ra khỏi miệng, không chỉ có Joe ngây ngẩn cả người, mà Nhiếp Tử Vũ cũng ngây ngẩn cả người.

"Tại sao anh lại trả lời thay em!” Nhiếp Tử Vũ nhíu mày lại, thể hiện sự không vui. Cô vẫn còn ghi hận vụ lúc trước anh đã sỉ nhục và trách cứ mình ở bệnh viện. Đôi mắt trong veo thoáng nhìn, cô quay đầu lại nhìn về phía Joe nói: “Bất kể anh nói cái gì tôi cũng đều đồng ý.”

"Vũ Vũ, đừng lộn xộn!"

"Người nào lộn xộn với anh! Anh mới là người đừng có mà đứng đây gây náo loạn mới đúng!” Nhiếp Tử Vũ sưng mặt lên, nhìn về phía cách đó không xa nói: "Anh không thấy bạn gái anh vẫn còn đang đứng tại chỗ chờ anh sao? Còn không nhanh chạy qua đó!” Nói xong, xô đẩy anh một cái.

Vốn đang có chút tức giận nhưng khi Nhiếp Tử Phong nghe thấy cô nói câu này, thì nhất thời đổi giận thành vui.

"Vũ Vũ, có phải em đang ghen không?" Anh ngả ngớn nở nụ cười trêu tức, trên gương mặt tuấn lãng tràn đầy vui vẻ, tâm tình khó có được lúc vui như vậy.

"Em điên rồi sao!?" Nhiếp Tử Vũ vừa nóng vừa giận, mặt cũng đỏ lên rồi. Nhưng mà trong lòng không khỏi vì câu nói của anh mà cảm thấy rung động. "Anh và em có quan hệ thế nào, tại sao em lại phải ăn dấm! Bệnh thần kinh!" Cô không nhịn được buột miệng mắng.