Bảo Bối Nhỏ Của Hàn Tổng

Chương 44



Sáng hôm sau

Quả nhiên đúng như cô dự đoán, tin tức về buổi họp báo ngày hôm qua một lần nữa chiếm No.1 Hot Search

Công chúa Oriana lần đầu lộ diện trước truyền thông.

Nghi án cựu chủ tịch và phu nhân giết hại cô công chúa Alina của hoàng gia Anh.

Đó là hai trong nhiều số những bài viết về sự kiện ngày hôm quá

Cây kim trong bọc rồi sẽ có ngày lòi ra, thì đây cũng chính là quả báo mà Cố gia tự chuốc lấy

- Chị...chị nghe em nói gì không?

- Hả, em nói gì?

Tuyết Nhi đang đắm chìm trong những suy nghĩ thì bị tiếng gọi của Phương Huyền làm choàng tỉnh

- Sau khi sáp nhập với Maris, chị tính vẫn làm về mảng thời trang mà trước nay Cố thị từng theo chứ?

- Trước kia như nào thì bây giờ cứ như vậy đi. Dù sao khi còn sống, mẹ chị cũng rất thích về thời trang mà

Phương Huyền cũng không hề có ý kiến gì với quyết định của Tuyết Nhi, một lúc sau Phương Huyền lại hỏi tiếp

- Nếu đã sáp nhập với Maris rồi thì danh tiếng và chất lượng đương nhiên cũng sẽ chú trọng hơn nhưng mà...mấy nhà thiết kế trước đây của Cố thị...

Vấn đề này Phương Huyền nói rất đúng, đây cũng chính là điều cô đang nghĩ đến. Tuyết Nhi hơi trầm ngâm.

- Vậy thì để một tuần nữa xem sao, nếu như họ bất tài thì chúng ta sẽ tìm nhà thiết kế mới

Phương Huyền gật đầu sau đó chú tâm xem lại lịch trình hôm nay của cô. Đang kiểm tra đột nhiên mặt Phương Huyền liền biến sắc

- Trưa nay, chúng ta có buổi gặp mặt với Hàn tổng tại KT

- TK?

Cô dừng lại để xem biểu hiện trên mặt Tuyết Nhi rồi chần chừ nói tiếp

- Hay là...để em hủy cuộc hẹn

- Tại sao phải hủy? Chị cũng có chuyện cần tìm Hàn Bạch Phong đây

Tuyết Nhi trầm ngâm hơn một phút rồi cô bảo Phương Huyền cúi thấp xuống, thì thầm vào tai cô ấy điều gì đó

- Đến TK thì đem theo cái đó cho chị

- Dạ, để em đi chuẩn bị ngay

- -----------

Tại TK

- Phu nhân để tôi dẫn cô lên phòng Hàn tổng

Tuyết Nhi và Phương Huyền vừa bước vào sảnh công ty thì đã gặp Hạo Vũ. Cậu trợ lý này cũng chẳng thay đổi gì mấy, cô gật đầu sau đó nói

- Tôi đã không còn là Hàn phu nhân nữa rồi, sau này cứ gọi là tiểu thư Ori đi

- Là tôi nhất thời quen miệng, Ori tiểu thư

Hạo Vũ gãi gãi đầu nhìn cô sau đó cả ba người cùng đi lên phòng chủ tịch

*Cạch*

Sau khi đến trước cửa phòng, Hạo Vũ cúi chào Tuyết Nhi rôi tiếp tục đi làm việc. Căn phòng quen thuộc hiện lên ngay trước mắt, bàn làm việc đó, ghế sô pha đó,...tất cả đều gợi lại cho Tuyết Nhi những hồi ức không mấy tốt đẹp

Bỏ suy nghĩ linh tinh sang một bên, cô cố tỏ vẻ lạnh lùng để đối diện với Hàn Bạch Phong. Sau khi đã bàn xong chuyện làm ăn,Tuyết Nhi chưa vội rời đi, cô nhìn thẳng vào mắt anh không một chút kiêng dè rồi nói

- Tôi có vài điều muốn nói, không biết Hàn tổng đây có muốn nghe không?

Hàn Bạch Phong chỉ cười rồi nhìn cô. Nhận thấy cỏ vẻ anh đồng ý, Tuyết Nhi ra hiệu để Phương Huyền bỏ một va li tiền lên bàn

- Trong đó là toàn bộ số tiền tôi nợ anh...từ tiền anh giúp tôi cắt đứt quan hệ với Cố gia, tiền vì tôi mà không hợp tác với Nghiêm thị và tiền viện phí khi tôi gặp tai nạn. Không thiếu một xu, từ nay về sau chúng ta không nợ nần gì hết

- Đây là những gì em muốn nói đó hả? Em muốn cắt đứt quan hệ với tôi tới vậy sao?

Hàn Bạch Phong thật không ngờ cô gái nhỏ này lại dám dùng tiền để rũ bỏ toàn bộ mối quan hệ với anh

Cảm nhận được anh đang tức giận, Tuyết Nhi chỉ cười nhạt rồi quay người nói cho anh biết một câu trước khi rời đi

- Sau Cố gia chính là anh, từ từ đón chờ kịch hay đi

Tiếng cửa phòng đóng lại cũng là lúc Hàn Bạch Phong như muốn bốc hỏa, anh tức đến nổi bóp nát tách trà khiến mảnh vỡ đâm hết vào tay

Thấy Tuyết Nhi bước ra về, Hạo Vũ nghĩ hai người đã bàn về dự án xong nên bèn mở cửa phòng chủ tịch

Vừa bước vào cậu đã thấy trên bàn có một va li được mở ra, bên trong là một số tiền vô cùng lớn và tay của Hàn Bạch Phong đang chảy máu không ngừng

- Hàn tổng, tay ngài chảy máu rồi. Để tôi sơ cứu cho ngài

Cậu đoán được phần nào là do Tuyết Nhi. Đúng thật là chỉ có thiếu phu nhân mới có cái gan này thôi

Chiếc ô tô đang từ từ lăn bánh rời khỏi TK, Phương Huyền ngồi kế bên Tuyết Nhi, nhìn vào màn hình điện thoại rồi nói với cô

- Chị, bên Anh vừa thông báo: một tuần nữa thái tử Olivia sẽ về

Nghe cô thư kí của mình nói, Tuyết Nhi hơi nhướn mày ngạc nhiên

- Anh ấy về đây làm gì vậy?

- Em cũng không biết

Hôm nay, Tuyết Nhi cảm thấy không được khỏe cho nên về nhà sớm hơn thường ngày. Cô và Phương Huyền đang ngồi ở sô pha để chờ bộ phim mà cả hai rất thích

Đột nhiên, ở cửa chính lại vang lên tiếng chuông. Nhìn lên đồng hồ thì đã tám giờ mười rồi, không biết giờ này mà ai còn đến tìm nữa cơ chứ

Phương Huyền đang chăm chú xem phim thì bị tiếng chuông làm cho phân tâm nên có hơi bực mình

- Để em ra xem thử là ai

Nói rồi, cô bỏ chiếc gối vuông sang một bên rồi bước đến cửa chính, qua ống nhòm cửa Phương Huyền thấy bóng dáng của một người mặc vest đen

- Là...anh ta

Tuyết Nhi đương nhiên biết hai từ "anh ta" là nói đến ai, mắt hướng ra cửa hơi đăm chiêu

- Em vào phòng trước đi...để chị mở cửa cho

Dứt lời, cô cầm lấy điều khiển bấm tắt ti vi, đợi Phương Huyền đã vào phòng cô mới bước đến mở cửa ra

- Anh cho người theo dõi tôi?

Tuyết Nhi khoanh tay trước ngực đưa mắt lườm anh nhưng Hàn Bạch Phong chỉ nhìn mà không đáp. Cô nhìn anh, anh nhìn cô tầm hơn một phút thì Tuyết Nhi chủ động đưa một tay hướng vào nhà rồi nói

- Khách đến thì phải mời vào trước chứ nhỉ? Vào đi

Cô lạnh nhạt nói rồi đi thẳng vào trong, đi theo sau là Hàn Bạch Phong

- Ngồi xuống đi

Tuyết Nhi chỉ tay qua ghế số pha, lúc anh ngồi xuống cô mới để ý tay trái của anh đã được băng bó lại bằng băng gạt y tế

Cô cứ nhìn chằm chằm vào đó thoáng chút ý nghĩ lo lắng. Đột nhiên, Tuyết Nhi nhớ lại trước đây khi đứt tay hình như anh đã từng giúp cô xử lý vết thương

Tuyết Nhi, mày đang nghĩ cái gì vậy nè

Điên rồi, mày không được động lòng nghe chưa?

- Em quan tâm tôi sao?

Thấy mắt cô hướng về mình, Hàn Bạch Phong giơ tay trái lên giọng hơi đắc ý

Dẹp suy nghĩ vớ vẩn sang một bên, Tuyết Nhi không để lộ một tia cảm xúc nào, thờ ơ hỏi

- Anh đến đây là có chuyện gì nói nhanh đi

- Đến xem nơi ở của vợ mình không được sao?

Vợ hả? Nghe câu nói đó Tuyết Nhi có chút thoáng buồn

- Tôi là vợ anh nhưng đó là ba năm trước

- Chúng ta chưa ly hôn, trước kia hay bây giờ thì em vẫn là vợ của tôi

Hàn Bạch Phong vẫn mặt dày đáp lại

Lời của anh khiến cô ngớ ra, mặc kệ Hàn Bạch Phong, Tuyết Nhi bước lại chiếc tủ gần đó, kéo ngăn tủ lấy ra một tờ đơn ly hôn đã có sẵn chứ kí của cô

Đem tờ đơn cùng với một cây viết đặt xuống trước mặt anh. Hàn Bạch Phong ngờ người nhìn cô

- Em hận...anh nhiều đến vậy sao?

- Hận? Sau những việc làm trước kia đương nhiên là tôi hận nhưng mà...anh có biết không? Tôi cũng từng yêu anh, yêu anh ngay lần đầu gặp ở lễ đường

Nghe Tuyết Nhi nói, tim anh như có hàng ngàn, hàng vạn mũi tên đâm vào. Thật sự rất đau!!!

Hàn Bạch Phong cầm lấy cây bút nhưng lại cứ chần chừ mãi. Một chữ kí so với anh thì rất đơn giản cơ mà

- Xin lỗi em...vì tất cả

Hai từ "xin lỗi" này Tuyết Nhi từng rất mong chờ chính miệng Hàn Bạch Phong nói ra nhưng mà ngay tại lúc này cô không thể chấp nhận nó được và càng không cho phép bản thân mình mềm lòng tha thứ cho anh

- Anh từng nghe câu gương vỡ khó lành, nước đổ khó hốt chưa? Nó giống như tôi vậy. Sau tất cả những gì anh gây ra chỉ một câu xin lỗi là xong sao? Nó có thể bù đắp lại những tổn thương mà tôi phải chịu?

Hai mắt đã đỏ lên, Tuyết Nhi vội quay lưng về phía Hàn Bạch Phong để tránh anh thấy được gương mặt yếu đuối lúc này

Cô lén lút quệt đi nước mắt. Không ai lên tiếng khiến cho không gian im lặng đến đáng sợ. Lấy lại bình tĩnh, Tuyết Nhi mở lời

- Nếu như lời xin lỗi này nói sớm hơn ba năm thì có thể tình thế đã khác rồi

- Đơn ly hôn mời Hàn tổng kí rồi về cho. Tôi mệt rồi

Tuyết Nhi lấy hai tay xoa xoa thái dương. Hình như cơn đau nửa đầu lại tái phát nữa rồi. Nó cũng chính là di chứng từ vụ tai nạn ba năm trước

- Nếu như anh kí mà khiến em vui vẻ hơn thì anh sẽ kí

Hàn Bạch Phong không chần chừ hay do dự nữa, anh cầm lấy bút rồi kí xuống tờ đơn ly hôn

Kể từ giây phút này, hai người đã chính thức cắt đứt quan hệ vợ chồng

Tiếng cửa đóng lại, sau khi anh bước ra về cô mới nhìn sang tờ giấy đặt trên bàn miệng lẩm bẩm

- Kí thật sao?

Rõ ràng là cô muốn anh kí nhưng tại sao khi có được chữ kí rồi thì người cô lại khó chịu thế này?

Tuyết Nhi từng bước nặng nề đi đến chiếc tủ với lấy lọ thuốc nhỏ trên đó, lấy ra một viên rồi uống

Cơn đau cũng từ từ mà dịu lại. Thấy không còn động tĩnh gì Phương Huyền mới dám bước ra. Cô thấy Tuyết Nhi ngồi ở sô pha tay ôm một bên đầu thì lo lắng chạy lại

- Chị, chị không sao chứ? Uống miếng nước trước đi

Phương Huyền nhanh nhẹn rót ra một ly nước đưa cho Tuyết Nhi, đợi hô hấp của cô ổn định lại Phương Huyền mới nói tiếp

- Chứng đau nửa đầu của chị từ lâu đã khỏi rồi mà sao bây giờ lại tái phát?

- Chắc là do gặp Hàn Bạch Phong

Phương Huyền nắm lấy hai tay Tuyết Nhi, nhìn thẳng vào mặt cô nghiêm túc hỏi

- Có phải chị còn yêu anh ta đúng không?

Yêu sao?

Tuyết Nhi né tránh ánh mặt của Phương Huyền rồi vội tìm một lý do

- Làm gì có...c…chị vào phòng trước em..em cũng nghỉ ngơi sớm đi