Bạo Quân, Thiếp Vốn Khinh Cuồng!

Chương 1: Xuyên không ngoài ý muốn, bị nhốt trong phòng chứa củi



Edit+beta: Tử Liên Hoa 1612

Lúc Xuyên Nguyệt mơ mơ hồ hồ tỉnh lại, chỉ cảm thấy một mùi gay mũi xông vào mũi, gần như khiến người ta muốn nôn mửa.

Cô bịt miệng mũi lại theo bản năng, mở mắt ra chỉ thấy xung quanh tối đen như mực, đưa tay không thấy được năm ngón, chỉ có tiếng ruột nhúc nhích truyền đến, cả dạ dày co rút đau đớn.

Thật đói!

Cô rên nhẹ một tiếng, lúc này mới phát hiện cả thân thể đều bủn rủn vô lực, đầu óc choáng váng, hình như thân thể còn nóng rực.

Đây là nơi nào, tại sao cô lại ở đây?

Trí nhớ trôi ngược lại, đột nhiên cô trợn to hai mắt, cô...... Không phải cô ngã từ trên cầu thang xuống à......

Cô tên là Xuyên Nguyệt, hai mươi hai tuổi, mới từ trường học ra ngoài nên quyết tâm phấn đấu vô cùng mãnh liệt, nhưng mụ quản lý trời đánh đoán chừng là đã đến thời mãn kinh, cả ngày tìm cô bới móc. Hôm nay cô đi làm chỉ tới muộn một giây, bà cô chua ngoa kia hết lần này tới lần khác nói cô đã trễ một phút, trừ sạch lương chuyền cần của cô.

Con bà nó bà cô chết tiệt, chẳng lẽ sau khi tiếng chuông mừng năm mới vang lên một giây thì con trai bà được sinh ra, muộn mất một giây, bà có thể nói rằng nó hai tuổi sao?

Người nào mà chẳng biết trẻ con hai tuổi đã chạy nhảy khắp nơi được, nhưng nó còn chưa biết ăn thế nào. Bà nó chứ!

Cô tức giận vội vã chạy đi tranh luận với bà cô kia, kết quả lý còn chưa thành, bà cô kia đã nhằm thẳng mặt cô chửi mắng một trận, mở miệng là một tiếng ‘tiện’, hàng không xuất (ý mắng chị bị ế).

Xuyên Nguyệt cô cả đời hận nhất chính là người khác mắng cô tiện. Vì vậy trong cơn giận dữ, cô bước lên một bước, hai người hoàn toàn đánh thành một đoàn, nhưng người ta trên cao cô ở phía dưới, sơ ý một chút bản thân lại từ cầu thang thật cao té xuống, trên trán đau xót, sau đó hoàn toàn hôn mê.

Không phải ngã cầu thang thì nên ở bệnh viện à, chẳng lẽ bây giờ cô đã chết rồi sao?

"Phu nhân, thiên chân vạn xác (chính xác 100%), là nô tỳ tận mắt nhìn thấy nàng ta tắt thở, bây giờ phải làm thế nào mới được, ngày mai đã là ngày xuất giá rồi!" Có tiếng nóng nảy của phụ nữ trung niên mơ hồ truyền đến, Xuyên Nguyệt cảm thấy rất đáng ngờ.

"Ầm ĩ cái gì mà ầm ĩ! Không phải ta sai ngươi bắt nó đồng ý xuất giá sao? Bây giờ thì hay rồi, lúc đưa người cho ngươi thì vẫn còn tốt, vậy mà mới chỉ qua bốn ngày, ngươi lại chạy tới nói với ta rằng người đã chết? Ngươi muốn ta ăn nói với lão gia thế nào hả!" Có giọng của một người phụ nữ trung niên khác đang cực kỳ tức giận, hiển nhiên là có mấy phần hốt hoảng bên trong, hai người đang đi tới bên này.

Xuyên Nguyệt vừa nghe, mắt lập tức mở thật lớn. Đây, đây không phải là giọng của bà cô quản lý đang thời mãn kinh của cô sao!

Không thể ngờ được bà cô kia còn dám sai người nhốt cô, quả nhiên thật là độc ác!

Không phải người gì kia nói mình đã chết rồi sao? Vậy mình liền "chết" cho bà cô quản lý đó nhìn!

Ra được quyết định, Xuyên Nguyệt nhắm chặt hai mắt, nằm xuống lần nữa.

"Két" một tiếng, âm thanh giống như vọng lại từ miền xa xôi. Tiếng khóa từ bên ngoài truyền vào, Xuyên Nguyệt đang đóng giả "thi thể" cảm thấy vô cùng khó hiểu, âm thanh này thật kỳ quái.

Lại "kẽo kẹt" một tiếng, có ánh sáng chói mắt từ bên ngoài chiếu vào, cho dù Xuyên Nguyệt đã nhắm mắt lại cũng vẫn cảm thấy khó chịu.

Tiếng bước chân dẫm trên đất xột xột xoạt xoạt vang dội, chỉ thấy người mà Xuyên Nguyệt nghe thấy đầu tiên sau khi tỉnh lại mở lời: "Phu nhân, nô tỳ đã kiểm tra, quả thật là đã tắt thở, người xem......"

Ánh sáng ban ngày chiếu vào mặt Xuyên Nguyệt, một người phụ nữ mặc áo gai vải thô cẩn thận dẫn người mặc hoa phục sau lưng đến gần. Người sau lưng bà ta tuổi chừng bốn mươi nhưng lại được bảo chăm sóc cực tốt, ngay cả khi đứng ngược sáng cũng có thể nhìn ra làn da mịn màng của bà ta, chỉ là ác độc giữa hai lông mày hơi nặng một chút.

Tóm lại đã là người chết, hai người dù sao cũng hơi kiêng kỵ, bước chân cũng cẩn thận hơn.

Người được gọi là "phu nhân" kia cẩn thận nhìn sắc mặt Xuyên Nguyệt, chỉ thấy quanh hai mắt cô đã biến thành màu đen, khuôn mặt trắng bệch, đôi môi tím xanh, hiển nhiên đã "chết" rất lâu. Bà ta lui về sau nửa bước theo bản năng, rốt cuộc vẫn tăng can đảm tiến lên xem thử hô hấp của cô.

Cảm giác có ống tay áo phất qua gò má, chính là lúc này, Xuyên Nguyệt nắm chặt cơ hội chợt trợn mắt một cái. Phụ nhân kia vốn tưởng rằng cô chết rồi, lúc nhìn thấy cô trợn mắt lên thì ngẩn người, nhưng chỉ một giây sau vẻ mặt đã đại biến. Bà ta a một tiếng chỉ vào Xuyên Nguyệt, sợ tới mức không nói ra lời, Xuyên Nguyệt theo sát đó ngồi dậy.Người phụ nữ mặc áo thô kia hiển nhiên cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, lúc này vừa thấy Xuyên Nguyệt đứng dậy thì sợ vỡ mật.

"Có quỷ!!!"

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, cả phủ thừa tướng hỗn loạn tưng bừng.

Mà vừa mới mở mắt ra, hiển nhiên Xuyên Nguyệt cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, vẻ mặt ngơ ngác dốt nát nhìn hai người phụ nữ đang hoảng loạn lao ra ngoài kia, đứng dậy đi theo cùng.