Bất Chấp Để Yêu Em

Chương 39: Chúng ta li hôn đi!



Anh ngồi đó cùng cô được một lúc thì hai vệ sĩ anh phái theo âm thầm bảo vệ cô bước vào...

- " Lão đại, có người theo dõi phu nhân! Hiện tại đã bị thuộc hạ bắt giam, chờ người xử lí!"

Anh nghe tới đây thì đứng dậy, bước ra ngoài, anh không muốn cô bị làm phiền, những chuyện này cứ để anh, huống hồ anh đã nói là sẽ bảo vệ cô cả đời! Có anh ở đây, bất cứ kẻ nào cũng đừng hòng làm hại được cô!

- " Là người của ai?"_ Anh lạnh giọng hỏi, kẻ nào to gan như vậy dám sai người theo dõi cô

- " Là.. là Phó lão phu nhân!"_ Một trong số hai người họ có phần sợ hãi trước khí thế bức người của anh

- " Hứa Lệ Hoa? Bà ta dám sao?"_ Anh tức giận nắm chặt nắm đấm, ánh mắt hằn lên tia máu, bà ta hành hạ cô lúc trước còn chưa đủ hay sao? Bây giờ còn cho người giám sát cô! Xem ra không phải ý tốt!

Suy nghĩ kỹ một hồi anh lại hỏi:" Có tổng cộng bao nhiêu người?"

- " Hai người!"

- " Hừ! Tiễn họ đi nhanh chóng một chút, đừng để bà ta phát hiện người bà ta phái đi đã bị giết!"

- " Dạ!"_ Dứt lời, hai người họ lập tức rời đi

Còn anh thì vẫn đứng đó suy nghĩ một lúc lâu mới trở vào phòng....

...

Sau khi cô tỉnh lại thì phát hiện bản thân đang ở một nơi vừa lạ lại vừa quen, nhưng nơi này không phải phòng ngủ của cô....

Cảm giác được hơi ấm ở bên cạnh, hơi ấm đó lại còn rất đỗi quen thuộc, cô nhìn sang thì nhìn thấy anh đang ngủ bên cạnh, tay của anh vẫn cứ nắm chặt tay của cô không buông....

Trong lòng bỗng cảm thấy ấm áp vô cùng, nhưng lại chợt nhận ra, cô sắp phải rời xa anh thì lòng liền không nỡ...

Nhưng nếu như cô không rời khỏi anh thì mẹ cô sẽ ra sao? Nghĩ rồi, cô quyết định chôn vùi cảm giác đau đớn này thật sâu thật sâu và sẽ không để nó lấn áp tâm trí của bản thân..

Cô ngồi dậy, muốn rút tay lại nhưng không được, nhận thấy điều gì đó không đúng, cô còn không hiểu con người anh hay sao chứ, đã thức rồi lại cứ giả vờ ngủ...

Cô dứt khoát giật tay lại, xoay người bước xuống giường, vừa bước đi thì ngay lập tức anh lên tiếng:" Bà xã, em định đi đâu?"

Nghe anh gọi, bước chân cô bỗng khựng lại, trong lòng lại suy nghĩ không biết có nên nói cho anh biết hay không, huống hồ bà nội lại cho người theo dõi cô!

- " Em vẫn còn yếu lắm, mau quay lại giường nằm nghỉ thêm tí nữa!"_ Anh thấy cô im lặng, đứng đó không nói gì, liền bước đến chỗ cô

- " Chúng ta li hôn đi!"_ Cô không thể làm khác được, nếu như để người của bà ấy nghe thấy, vậy mẹ cô....

- " Bà xã à, em đang giỡn với anh à, chúng ta đã là vợ chồng, con cũng đã có, em còn muốn li hôn"_ Anh bước đến bên cạnh cô, nhẹ nhàng ôm lấy cô

- " Sao? Chúng ta có con?! Ý của anh là em đã mang thai sao?"_ Cô như không thể tin mà nhìn anh

- " Đúng vậy, con của chúng ta đã được hơn 1 tháng rồi!"_ Anh mỉm cười nhìn cô

Câu nói của anh, từng chữ từng chữ cứ lập lại trong đầu cô, có phải ông trời đang đùa với cô không? Muốn cô rời khỏi anh, lại khiến cô mang thai đứa con của anh, rốt cuộc cô phải làm sao đây chứ?

Nhìn thấy sắc mặt không vui của cô, anh hỏi:" Sao vậy, em không vui sao?"

Cô nhìn anh rồi đẩy mạnh anh ra, cố tình giữ khoảng cách cho cả hai....

- " Tôi không muốn tôi và con có bất kỳ liên quan gì với anh nữa!_ Cô không trả lời câu hỏi của anh mà nói sang cái khác

Cô rất muốn nói với anh sự thật nhưng cô không thể, cô đang bị theo dõi! Cô và anh vẫn còn rất nhiều thời gian để trở lại với nhau, nhưng mẹ cô thì đang gặp nguy hiểm!

- " Sao lại không liên quan, đứa bé trong bụng em là con của anh, là con của hai chúng ta đó!"

- " Nó không phải là con của anh, nó là con của tôi, là của riêng một mình tôi!"_ Cố gắng để bản thân không được khóc, cô tuyệt tình nói ra lời khiến cả hai đều đau khổ

- " Kỳ Anh, em đừng nói như vậy có được không?"_ Anh thực sự là đau đến mức ngạt thở, tim của anh giống như có ai đó bóp nghẹt vậy

- " Tôi nói anh nghe không hiểu phải không, tôi muốn li hôn đó, sao anh mặt dày quá vậy!"

- " Đúng, anh mặt dày như vậy đó, nếu đã mặt dày thì anh không cần sợ gì cả!"_ Anh bước đến chỗ cô, bế cô lên

Ngay lập tức, anh nhận được sự phản đối của ai kia....

- " Tư Đồ Thần, anh muốn là gì, mau buông tôi ra!"_ Cô vùng vẫy, cố gắng thoát khỏi anh

Anh vẫn cứ như vậy bế cô đặt xuống giường, nhanh chóng cưỡng đoạt môi cô...

- " Ưm... ưm"_ Đổi lại được chỉ là tiếng kháng cự không thoát ra được của cô

Anh hôn cô đến ngạt thở, sau đó lại di chuyển xuống cái cổ trắng nõn của cô...

- " Không, buông tôi ra, tôi không muốn, mau buông ra"_ Cô kháng cự không ngừng, vùng vẫy cố gắng thoát khỏi anh nhưng là hai tay của cô đã bị anh giữ chặt

- " Tư Đồ Thần, anh mau buông tôi ra!"

Anh vẫn cứ mặc kệ mà tiếp tục công việc dang dở, cô càng phản kháng thì anh càng thích, cảm giác chiếm đoạt được cô đối với anh thật sự là kích thích đối với anh...

Nhận thấy sự phản kháng của mình chỉ là vô ích đối với anh, cô đành nhắm mắt mặc kệ tất cả, mặc anh muốn làm gì thì làm...

Thấy cô không phản kháng nữa, anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô, lên tiếng hỏi:" Em không phản kháng nữa sao?"

- " Sao hả, đây không phải là đều anh muốn sao?"_ Cô nhìn anh, trong lòng thật xót xa

- " Kỳ Anh, có phải em có điều gì đó giấu anh không?"_ Anh đau lòng nhìn cô, hy vọng cô sẽ nói thật cho anh biết

- " Không có, em không giấu anh điều gì cả!"_ Cô vội né tránh ánh mắt của anh, cảm giác giống như là bị anh nhìn thấu vậy

Nhìn thấy cô có ý né tránh như vậy thì anh cũng đã hiểu được phần nào...

- " Em không nói cũng không sao, dù gì anh cũng đã biết nguyên nhan vì sao em lại làm vậy rồi!"_ Anh đứng thẳng dậy, bước đến đứng trước cửa sổ

- " Sao cơ?! Anh đã biết rồi sao, là ai đã nói cho anh biết?"_ Cô ngồi bật dậy, nhìn anh hỏi

Cô không tin là anh lại biết chuyện này....

- " Là ai nói không quan trọng, quan trọng là một việc nghiêm trọng như thế mà em lại giấu anh, lại còn muốn li hôn, em có biết là anh rất đau lòng hay không?"_ Anh đối diện với cô, ánh mắt tràn đầy sự đau lòng

Nghe anh nói đến đây, lại nhìn thấy sự đau lòng trong mắt anh, sự nghi ngờ của cô liền biến mất...

- " Em xin lỗi, em không cố ý giấu anh đâu, nhưng mà anh cũng biết là bà nội đã nói là nếu như em nói cho anh hay ba biết thì mẹ em sẽ bị giết, em phải cứu mẹ ra khỏi nơi đó, anh phải biết là, trong suốt 20 năm qua, em đã không được gặp mẹ, bây giờ lại biết mẹ đang bị giam ở một nơi như vậy, em không thể nào nghĩ được cách nào khác!"_ Cô bật khóc, trong lòng cô hiện đang rất rối, không biết phải làm thế nào