Bất Hủ Thần Vương

Chương 601: Thâm Uyên Thành, nguy cơ trùng trùng



- Thiên Lôi Đạo huynh, yêu tộc bốn bộ, đã phát ra tám lần khiêu chiến, bây giờ cả Thâm Uyên Thành, thế cục rất vi diệu a.

Người nói chuyện này, là một trung niên nam tử trang phục ung dung hào hoa phú quý, người này chính là Quy Nguyên Sơn trang Đại trang chủ Hoàng Phủ Xuân.

Mà Thiên Lôi Đạo huynh trong miệng hắn, là tán tu cường giả Thiên Lôi. Thiên Lôi này là một trong bốn Đại Đạo cường giả của Thâm Uyên Thành, thực lực cao nhất.

Thiên Lôi này, dung mạo không sâu sắc, gầy teo nho nhỏ, nhưng khí độ bất phàm, đứng ở nơi đó, tự có một cỗ khí tượng.

Người này thực lực có lẽ so sánh với những người khác mạnh hơn không được bao nhiêu, nhưng hắn có một môn ám khí, tên là Thiên Lôi Sấm, thập phần đáng sợ. Giỏi về ở trong đối chiến tập kích đối thủ bất ngờ, một khi đánh đến đối thủ, cho dù là Đại Đạo cường giả, củng phải bị xuyên qua, lực sát thương rất mạnh.

Cho nên, hắn vốn tên là Hồng Thiên Sấm, ngược lại không có mấy người biết. Trong thiên hạ, người biết tên của hắn, cũng gọi hắn là Thiên Lôi.

- Hừ, đám súc sinh lông mọc như tóc này, không phải là ỷ vào nhiều người sao? Đừng để ý tới gặp mặt bọn họ, tất cả mọi người cũng đừng từ loạn trận cước. Nếu như nội bộ Thâm Uyên Thành chúng ta có vấn đề, không đợi yêu tộc cường công, chúng ta sẽ phải tự sụp đổ. Nội bộ nhất định phải ổn định!

Thiên Lôi rất rõ ràng, yêu tộc phát quyết chiến thư, là muốn dụ dỗ bọn họ ra khỏi thành cứng đối cứng. Là muốn cường công, không muốn phí quá nhiều binh lực.

Dù sao, cường công Thâm Uyên Thành, mặc dù muốn hạ, cũng phải tử thương vô số yêu chúng.

Ra khỏi thành tỷ thí, vương đối vương. Yêu tộc có ưu thế, tám Đại Thánh, đối với bọn họ bốn Đại Đạo cường giả, coi thế nào đều là yêu tộc có ưu thế rõ ràng.

Cho nên, Thiên Lôi không để ý tới là chuyện đương nhiên.

- Ân, yêu tộc bốn bộ, đơn giản chính là muốn bằng nhiều thủ thắng, muốn không tốn nhiều binh hạ Thâm Uyên Thành. Nếu như chúng ta ra khỏi thành nghênh chiến, ngược lại sẽ trúng kế bọn chúng. Chỉ bất quá, bây giờ Thâm Uyên Thành lòng người bàng hoàng, yêu tộc bị nhục mấy lần, hôm nay giảo hoạt hơn xưa, vây nhưng không đánh, liên tục tạo áp lực. Bây giờ Thâm Uyên Thành rất nhiều người cũng cảm thấy, chúng ta không dám ra khỏi thành nghênh địch, là sợ đại quân yêu tộc, sớm muộn gì Thâm Uyên Thành này cũng không giữ được. Cả Thâm Uyên Thành, rơi vào tâm tình bước đường cùng. Đó cũng là điểm chết người a.

Hoàng Phủ Xuân bất đắc dĩ thở dài nói, trong khoảng thời gian này, bọn họ sáng lập Kháng Yêu Quân, chỉnh đốn Thâm Uyên Thành, cũng làm rất nhiều cố gắng, áp dụng rất nhiều thi thố.

Nhưng mà, yêu tộc đại thế đã thành, cả Thâm Uyên Thành bị một cỗ cảm xúc bi quan bao phủ, vô luận bọn họ cố gắng thế nào, cũng không làm nên chuyện gì.

Hôm nay yêu tộc bốn bộ, đã phát tối hậu thư, nếu không đi ra ngoài nghênh chiến, sẽ phải cường công. Một khi cường công phá thành, sẽ tại chỗ tàn sát hàng loạt dân trong thành, chó gà không tha.

- Điều này có thể trách ai, muốn trách thì trách Thiên Hùng đà chủ kia khốn nạn, nắm trong tay Thiên Hùng phân đà nhiều năm như vậy, một điểm huyết tính cũng không có, đều là một đám hạng người tham sống sợ chết.

Hồng Thiên Sấm nhắc tới Thiên Hùng phân đà Tất Vân Sơn kia, chính là giận dữ vô cùng.

- Thiên Lôi Đạo huynh, thế cục đối với chúng ta rất bất lợi a. Yêu tộc bây giờ ban bố lời đồn, nói chúng ta nếu như đi ra ngoài nghênh chiến, bất kể thắng thua, Thâm Uyên Thành này bọn chúng cũng không động vào, không loạn sát một người. Nếu như không ra đi, chờ bọn hắn phá thành, sẽ tàn sát hàng loạt dân trong thành, chó gà không tha!

Hồng Thiên Sấm cười lạnh liên tục:

- Không động vào, không giết một người? Này là phong cách của yêu tộc sao? Yêu tộc hung tàn, không phải huyết nhục loài người chính là thức ăn của bọn chúng sao. Thâm Uyên Thành không động vào? Những người đó cũng tin tưởng sao.

- Không có biện pháp, ngày diệt vong đến, rất nhiều người luôn là có một chút ảo tưởng không thực tế. Tình nguyện tin tưởng địch nhân giả nhân từ, cũng không tin những người thủ hộ chúng ta. Bọn họ cũng không muốn nghĩ, nếu như không có chúng ta ở chỗ này, Thâm Uyên Thành này bây giờ đã là hài cốt thành núi rồi!

- Thôi thôi, không đề cập tới chuyện này. Bọn họ muốn nghĩ như thế nào thì nghĩ như thế đó! Chỉ cần chúng ta nắm Kháng Yêu Quân trong tay, làm tốt chuyện phòng ngự, thủ vững là được. Nếu thủ không giữ được, cũng chỉ có thể nghe thiên mệnh. Tiền đồ tất cả mọi người, từ cầu nhiều phúc.

Thiên Lôi cũng có chút khí phách hiu quạnh. Hắn vốn là một tán tu độc lai độc vãng, đối với Thâm Uyên Thành không có nhiều tình cảm.

Ở lại giữ Thâm Uyên Thành, cũng chỉ là vì một phần trách nhiệm bản năng của nhân loại cường giả. Hôm nay lại bị dân chúng Thâm Uyên Thành hiểu lầm bọn họ nhát gan sợ chết, hắn tự nhiên là có chút nản lòng thoái chí.

Cũng là lão Nhị Hoàng Phủ huynh đệ Hoàng Phủ Thu đột nhiên hỏi:

- Thiên Lôi Đạo huynh, lần trước chúng ta hướng Nam Thiên Các phát ra cứu viện, cũng không biết bọn họ có đáp lại không?

Thiên Lôi thở dài nói:

- Thiên Hùng phân đà này là hậu hoa viên của Hạ Thị Âm Dương Đạo, mà Nam Thiên Các chính là không ưa tác phong co đầu rút cổ của Hạ Thị Âm Dương Đạo mới tự lập môn hộ. Ngươi nghĩ bọn họ sẽ cứu sao? Rồi nói tiếp, Thâm Uyên Thành cùng Nam Thiên Các cách nhau mấy vạn dặm, bọn họ sao dám mạo hiểm?

Thiên Lôi hiển nhiên đối với chuyện này không thế nào lạc quan.

Một bên Hàn Bá Đao vẫn không nói chuyện, lúc này lên tiếng:

- Không cần thiết, không cần thiết! Ta nghe nói Thiên Các Kiếm Tiên là cường giả nhân nghĩa đệ nhất Đông Hoàng Châu. Người khác ta không tin được, nhưng mà Thiên Các Kiếm Tiên, lão Hàn ta cảm thấy hắn nhất định sẽ tới cứu viện.

- Nga? Hàn đạo huynh cùng Thiên Các Kiếm Tiên có giao tình sao?

Hoàng Phủ Xuân tò mò hỏi.

- Giao tình là chưa nói tới, bất quá cũng cùng nhau uống qua mấy lần rượu.

Hàn Bá Đao ý vị lay động, lộ ra vẻ thập phần tiếc nuối:

- Ở trước mặt Thiên Các Kiếm Tiên, lão Hàn ta có chút tự ti mặc cảm a. Ta bình sanh duyệt vô số người, nhưng mà giống như cường giả lỗi lạc kia, thật là hiếm thấy.

Thiên Lôi cười hắc hắc nói:

- Người Đại tông môn, luôn có thói quen mua danh chuộc tiếng. Nếu như thật là nhân nghĩa vô song, tại sao lâu như vậy không có nửa điểm hồi âm?

- Nam Thiên Các cũng không phải là hắn một người định đoạt. Nhiều người như vậy, tổng yếu cũng phải thương nghị. Một chuyện lớn như vậy, dù sao cũng phải có kế hoạch a.

Hàn Bá Đao nhắc tới Thiên Các Kiếm Tiên, khẩu khí cũng là tràn đầy kính ngưỡng cùng tôn trọng.

Hoàng Phủ huynh đệ là giữ vững trung lập. Bọn họ tự nhiên là hy vọng Nam Thiên Các tới cứu viện. Nhưng mà từ tình huống thực tế đến xem, cách xa nhau mấy vạn dặm, nguy hiểm nặng nề, khó khăn nặng nề, chuyện cứu viện này, thật sự là quá mức khó khăn. Bọn họ đã từng ở trên bản đồ thôi diễn qua mấy lần, chỉ cảm thấy chuyện này khả thi phi thường xa vời.

Chuyện này, Hoàng Phủ huynh đệ cảm thấy, không đơn thuần là vấn đề nhân phẩm cùng danh tiếng rồi. Danh tiếng khá hơn nữa, cường giả nhân nghĩa hơn nữa, đối mặt với chuyện không thể nào hoàn thành, làm sao có thể mạo hiểm?

Rồi nói tiếp cơ nghiệp Nam Thiên Các lớn như vậy, người ta dựa vào cái gì đánh cuộc vào chuyện này?

Mấy người đang thảo luận, bỗng nhiên ngoài cửa thám tử báo lại:

- Chư vị đại nhân, ngoài thành đại thánh yêu tộc quanh quẩn kêu gào, nói bốn vị đại nhân nếu không đi ra ngoài nghênh chiến, bọn họ sẽ phát động tổng tiến công, bất kể bỏ thật nhiều, cũng cường công Thâm Uyên Thành. Một khi hạ Thâm Uyên Thành, chó gà không tha!

Lại là uy hiếp, hết lần này tới lần khác lại thập phần hữu hiệu.

Tàn sát hàng loạt dân trong thành, chó gà không tha, loại lực chấn nhiếp này, đối với người yếu mà nói, không thể nghi ngờ là đáng sợ nhất, tuyệt vọng nhất.

Hàn Bá Đao giận dữ vỗ bàn nói:

- Con mẹ nó, bọn yêu nghiệt này, lão Hàn ta muốn đi gặp bọn chúng!

- Đứng lại cho ta!

Thiên Lôi hét lớn một tiếng:

- Ngươi bây giờ đi ra ngoài, đó chính là chịu chết! Tám đại yêu Thánh, bọn họ chỉ phun nước miếng cũng có thể phun chết ngươi!

Hàn Bá Đao tức giận bộc phát:

- Bọn hắn lăng nhục như vậy, sớm muộn gì cũng xấu hổ mà chết!

Hoàng Phủ Xuân khuyên nhủ:

- Hàn đạo huynh tỉnh táo một chút, chúng ta cũng rất bất đắc dĩ. Bọn hắn tấn công, thì để cho bọn hắn cường công. Cấm chế Thâm Uyên Thành này, không phải là bài biện.

Hàn Bá Đao ngụm lớn thở hổn hển, đặt mông ngồi ở trên ghế, thở phì phì, nghiến răng nghiến lợi, chỉ hận không được cầm Kim Đao nơi tay, đem yêu tộc vây khốn một đao chém toàn bộ.

- Thiên Lôi Đạo huynh, yêu tộc nói một canh giờ công thành, ta xem không giả. Xem ra lần này, không thể tránh khỏi một phen khổ chiến rồi.

- Khổ... Ha hả, vậy thì chiến đi.

Thiên Lôi nhẹ giọng lẩm bẩm, nói thật, hắn cũng cảm thấy rất mê man, cả Thiên Các này, nơi nơi đều là yêu tộc, trên trời dưới đất, cũng tìm không được một con đường sống, tìm không được một mảnh Niết bàn có thể an thân.

Tình cảnh không có một chút hy vọng này, cho dù là Đại Đạo cường giả, cũng khó tránh khỏi cảm thấy tuyệt vọng.

...

Ba ngày sau, yêu tộc công kích, một lớp tiếp theo một lớp, một lần so với một lần mãnh liệt hơn. Cho dù là Thâm Uyên Thành có cấm chế phòng ngự vững chắc, cũng là vết thương trầm trọng, không ngừng bị mở ra lỗ hổng.

Nếu không phải Kháng Yêu Quân liều chết chống cự, lỗ hổng này một khi bị giải khai, mở rộng, sẽ biến thành chuyện đê tan rã, hoàn toàn hỏng mất.

Ba ngày thảm thiết chiến đấu, yêu tộc ít nhất chết năm sáu chục vạn. Mà loài người bên này, chết đã hai mươi vạn trở lên.

Đối với đại quân yêu tộc mà nói, năm sáu chục vạn hoàn toàn không ảnh hưởng căn bản. Nhưng mà Thâm Uyên Thành bên này, tổng cộng lực lượng phòng ngự, tính toán đâu ra đấy, cũng bất quá hai ba trăm vạn.

Theo như tốc độ hao tổn này, Thâm Uyên Thành chống đỡ không được một tháng, tất nhiên thành phá!

- Con mẹ nó, xem ra yêu tộc bốn bộ này, là quyết tâm muốn phá thành. Lần này vây công, rõ ràng cho thấy gia tăng rất mạnh, bất kể sinh tử hao tổn rồi. Này đối với chúng ta rất bất lợi a.

So sánh với hao tổn, võ giả tụ tập ở Thâm Uyên Thành mặc dù nhiều, nhân thủ phòng ngự cũng không ít. Nhưng mà yêu tộc bốn bộ, mấy ngàn vạn đại quân, mật mật ghim ghim, chiếm cứ cả địa bàn Thiên Hùng phân đà, tạo thành xu thế bao vây, hợp lại hao tổn, Thâm Uyên Thành căn bản không dậy nổi!

Một khi yêu tộc bất kể tổn thất cường công, Thâm Uyên Thành này bị phá thành, chính là chuyện sớm hay muộn!

- Thiên Lôi Đạo huynh, ta đánh giá một chút, bằng trạng thái này, nhiều nhất một tháng, Thâm Uyên Thành tất phá!

Hoàng Phủ Xuân cũng không phải là nói chuyện giật gân.

- Hoàng Phủ đạo hữu có cao kiến gì không?

Thiên Lôi hỏi ngược lại.

- Phải nghĩ biện pháp, hoặc ổn định phòng ngự, hoặc phải phá vòng vây.

Thiên Lôi cười lạnh:

- Ổn định phòng ngự? Cái cục diện này, còn ổn định thế nào? Lòng người không đồng, hoảng sợ không chịu nổi một ngày. Rồi nói tiếp, bây giờ các đại phân đà, sớm đã bị chia cắt thành mấy cứ điểm. Lẫn nhau cô lập, đã thành cô thành. Không có liên hiệp phòng ngự, ổn định cục diện căn bản là nói suông.

- Kia cũng chỉ có thể phá vây rồi!

Hoàng Phủ Xuân muốn nói đúng là phá vòng vây. Về phần ổn định phòng ngự, đây chẳng qua là một lời khách sáo.

- Phá vòng vây, đột phá thế nào, hướng nơi nào đột phá? Yêu tộc bốn bộ, làm thành Thiết Dũng Trận, không có mười trọng, cũng có bát trọng. Phá vòng vây? Thâm Uyên Thành này, hôm nay chỉ có một kết quả… hẳn phải chết không thể nghi ngờ!

Tất cả mọi người ảm đạm, lời này của Thiên Lôi mặc dù khó nghe, nhưng là lời nói thật. Nếu như có thể phá vòng vây, bọn họ cũng sẽ không chờ tới bây giờ rồi.