Bảy Người Chị Gái Phong Hoa Tuyệt Đại Của Tôi

Chương 15: Âu Dương Duyệt Nhiên



Buổi sáng.

Vương Thuật đưa Cố Tâm Di đến bệnh viện, chuẩn bị mang xe đi sửa lại.

Lamborghini xem như là xe sang, Vương Thuật không yên tâm khi đến đại lý xe phổ thông, chuẩn bị tìm một cửa hàng giống 4S, nhưng mà anh không quá quen thuộc với đường xá trong thành phố Bắc Lang, đi vòng vo đủ nửa tiếng mới tìm được.

Vừa lái xe vào trong cửa hàng, anh liền nhận được điện thoại của Mạc Hướng Vấn: "Tiểu Thuật, em có đang bận gì không?"

Vương Thuật dẫm phanh, đi ra khỏi xe: "Chị, em không vội, có việc gì thì ngài nói đi”

"Tiếu Thuật, em đi cùng chị ra ngoài một chuyến đi." "Cũng được. Chị, chị đang ở đâu?"

"Chị ở công ty"

"Được! Em đến ngay."

Vương Thuật vội vã ném chiếc Lamborghini ở cửa hàng 4S, đơn giản nói qua tình huống một lần, rồi bắt xe đi đến công ty Mạc Hướng Văn: "Chị, đi đâu vậy?"

Mạc Hướng Văn đang đứng chờ ở cửa: "Tiểu Thuật, chị đi Ma Đô một chuyến, tìm bạn thân của chị có chút việc. Chị nghĩ em nhàn rồi cũng chẳng có việc gì làm nên muốn để em thấy chút việc đời, quen biết thêm vài người. Vé máy bay chị đã đặt xong rồi"

Ma Đô là thành phố kế bên thành phố Bắc Lang, là thành phố trực thuộc trung ương. Bởi vì ở phía bắc thành phố này là Ma Hải nối tiếng thế giới, cho nên mới lấy tên là Ma Đô, thực. tế, tên gọi của thành phố này là "Thành phố Thượng Nhiêu"

Vương Thuật thuận miệng hỏi: "Chị, trong tối nay có thể quay về không?”

"Có thể. Chúng ta đi máy bay, cả đi cả về mất mấy tiếng, giữa đó lại mất thêm mấy tiếng nữa, một ngày không thành vấn đề. Sao vậy? Em còn có việc?"

"Cũng không có chuyện gì cả. Chị năm nói tối nay sẽ mang theo em tham gia một bữa tiệc thương nghiệp”

"Đây là chuyện tốt đó. Em nhàn rồi không có việc gì hẳn cũng nên tham gia nhiều hơn các hoạt động xã hội. Trước tám giờ tối chúng ta nhất định có thế chạy về kịp”

"Vậy là tốt rồi”

Hai người vừa nói vừa gọi một chiếc xe taxi đi thẳng đến sân bay, sau đó lên máy bay.

Một tiếng sau, bọn họ xuất hiện ở trên không trung Ma Đô, Mạc Hướng Văn gọi điện thoại: "Mỹ nữ Âu Dương à, chúng tôi sắp xuống máy bay rồi"

Đầu bên kia truyền đến tiếng cười duyên mê người: "Mạc đại mỹ nhân à, tôi đã cung kính chờ đợi ở sân bay đã lâu."

Vương Thuật khoan thai nói: "Giọng nói này mang theo từ tính, người kia chắc chắn có dáng dấp không tệ"

'Đầu kia truyền đến giọng nói nghĩ hoặc: 'Mạc đại mỹ nữ, sao lại có tiếng nói chuyện của đàn ông?

Mạc Hướng Văn nhanh chóng giải thích: "Là em trai tôi."

Đợi Mạc Hướng Vấn cúp điện thoại, Vương Thuật hỏi: “Chị, người bạn thân này của chị làm nghề gì vậy? Không đơn giản đâu!"

Mạc Hướng Văn cười nói: "Thật là, bị em đoán đúng rồi. Cô ấy quả thật không đơn giản, kinh doanh một khách sạn, hơn nữa là người pha chế cao cấp bậc nhất trên thế giới, là nhà thiết kế trang sức, còn tính thông các loại nhạc cụ.

Đáng gờm nhất chính là bạn bè của cô ấy trải rộng khắp. thế giới, được người khác gọi là đóa hồng giao tiếp không bao. giờ rơi. Nhưng chị không cho là như vậy, chị biết cô ấy là một đóa hồng có gai

Đừng nhìn cả ngày có nhiều đàn ông vây quanh cô ấy, một người thực sự có thế âu yếm cũng không có."

Trong lúc hai người trò chuyện, máy bay vững vàng hạ cánh, bọn họ tay trong tay đi xuống máy bay.

Vừa xuống máy bay, bọn họ liền nghe được có người trêu chọc: "Thế nào, Mạc đại mỹ nữ tự cho là thanh cao của chúng †a cũng có sứ giả hộ hoa rồi à?"

'Vương Thuật ngẩng đầu nhìn lên.

Thứ đầu tiên đập vào mắt là hai đùi tròn trịa vừa dài vừa trắng, người mặc sườn xám màu đỏ sậm xẻ tà cao, một đôi giày cao gót đỏ chót, cả người đứng ở đó tựa như một ngọn lửa đang bùng cháy.

Giá trị nhan sắc tuyệt đối nghịch thiên, có điểm giống miêu tả trong tiểu thuyết, mày liễu mảt hạnh, miệng anh đào. chúm chím, có vẻ đẹp cổ điển điển hình.

"Cmn! Cái chân này thật là xinh đẹp, bỏ xa những cái chân mô hình kia mười tám con phố"

Vương Thuật từ đáy lòng kinh ngạc cảm thán một tiếng

Nào có thế đoán được phía đối diện truyền đến một tiếng cười duyên: "Nếu anh đẹp trai đây thích thì có thế cho mượn chơi hai ngày"

Khụ khụ!

Mạc Hướng Vấn ho khan một tiếng. Là một cô gái truyền thống, mặc dù không truyền thống đến như em tư Cố Tâm Di nhưng cũng là loại hình đoan trang đại khí điển hình, bị hai người kia liếc mắt đưa tình đến mặt đỏ chót, vội vàng ngắt lời “Vương Thuật, chị giới thiệu cho em một chút

Đây là bạn học thời đại học của chị, cũng là bạn thân tốt nhất của chị, Âu Dương Duyệt Nhiên.

Âu Dương, đây là em trai Vương Thuật của tớ, mới trở về từ nước ngoài”

Âu Dương Duyệt Nhiên cười nói: "Em trai Em trai của cậu rất đẹp trai đó nha" Trên mặt có biểu cảm cậu biết tôi biết trời biết đất biết, nói tiếp: "Nơi này nói chuyện không tiện, chúng ta lên xe rồi nói."

Ba người trước sau lên một chiếc Ferrari màu xanh lam Nửa tiếng sau, xe đi đến trước một khách sạn cao chót vớt, có bảo an tới đón, Âu Dương Duyệt Nhiên mang hai người đi vào trong tòa cao ốc.

Mạc Hướng Văn vừa đi vừa giới thiệu: “Đây chính là căn cứ ban đầu của chị Âu Dương của em, cũng gọi là Ma Đô Tửu Hạ (#š#f›ƒð), cao sáu mươi tám tầng, phía sau mỗi tầng đều có ban công lộ thiên, đãng sau tòa nhà này là bờ cát vàng, sau đó là Ma Hải mênh mông vô bờ.

Ngồi ở trên ban công là có thể thưởng thức được sự hùng.

vĩ của Ma Hải..” Tốt quát Vương Thuật hết chép miệng lại chậc lưỡi, não bổ ra cảnh

tượng bản thân mình và hai cô gái đẹp mặc đồ bơi cùng chạy

trên bãi cát, sau đó đi vào biển cả, dùng tay vỗ sóng nước...

Chà chàt

Đương nhiên, nếu như có thể ôm được cái chân siêu đẹp. trước mắt thì càng tốt!

Ha ha!

Nghĩ đến đây, Vương Thuật vô tình nở nụ cười, cười đến xấu xa.

Ầm!

Mạc Hướng Văn đạp một chân lên mông anh: "Nghĩ gì thế?"

Âu Dương cũng "Phi" cười một tiếng: "Xem ra người em trai này của cậu cũng là tính tình trung nhân (EEl8)“

Ba người không đi lên tầng mà là được Âu Dương dẫn đường đi thẳng đến bãi cát phía sau tòa nhà.

Đã có nhân viên phục vụ chuấn bị xong ghế nấm, các loại kem chống nằng và đồ uống đủ mọi màu sắc.

Thậm chí, trên ghế nãm dễ chịu kia, ngay cả đồ bơi cũng đã chuẩn bị xong.

Có điều Âu Dương hiển nhiên không ngờ tới sế có thêm ột khách quý nam nên vội vàng bảo nhân viên phục vụ lại chuẩn bị thêm một bộ,

Thế là, mấy phút sau, cảnh tượng Vương Thuật tự tưởng tượng ra đã thành hiện thực!

Ba người thoải mái năm trên ghế nắm, nhìn từng đôi tình nhân trên bãi cát, bắt đầu vào chủ đề.

Mạc Hướng Văn hỏi: "Cậu vội vã gọi tớ đến là có chuyện gi”

Mất Âu Dương Duyệt Nhiên nhìn về phía biển cả, thật lâu. sau mới nói: "Hướng Văn, tớ chuẩn bị rời khỏi cái vòng này, bán khách sạn đi, làm một người phụ nữ chân chính! Trước. khi giải quyết xong những chuyện này, mời các bạn học của chúng ta đến chỗ của tớ ăn chực một bữa, sau đó sẽ đường, ai nấy đi”

"Âu Dương, vì sao vậy? Không phải cậu đang nói đùa chứ? Đây chính là sự nghiệp của cậu mà."

Mạc Hướng Văn ngồi dậy khỏi ghế năm.

Âu Dương nói: 'Không có vì cái gì cả, phụ nữ ấy mà, cuối cùng cũng phải trở lại phía sau màn. Hơn nữa, không có. chuyện lăn lộn ở bên cạnh giếng lại không ướt giày, tớ trộn lẫn vào trong cái vòng tròn này nhiều năm như vậy, nuôi không ít người, đắc tội cũng không ít người, là thời điểm nên thu tay lại:

Mạc Hướng Vãn nói: "Tớ hiếu rồi, có phải người kia lại đến ép cậu không?"

"Hướng Vấn!"

Giọng nói của Âu Dương đột nhiên hơi nghẹn ngào, nằm thật chặt tay Mạc Hướng Văn: "Có nhiều thứ là số mệnh đã an bài, cho dù cậu không thích, cũng không chạy thoát được lòng bàn tay nó!"

"Âu Dương, vận mệnh có thể thay đi

"Hướng Vãn, người thay đổi vận mệnh của tớ còn chưa xuất hiện."

“Được rồi! Cậu định khi nào sẽ gọi các bạn học đến?”

"Ngày kia đi! Có vài bạn học tớ đã thông báo, có vài người khác thì chưa, bọn họ cách nơi này xa, cần chút thời gian”

"Được! Đúng 11 giờ sáng ngày kia tớ sẽ đến” "Cám ơn cậu, Hướng Văn. Chúng ta đi bơi đi."

Hai cô gái đẹp kéo tay nhau, từng bước một đi vào biển cả