Bệnh Chiếm Hữu

Chương 64: Em phải ở bên anh ấy! 🌵



Editor: Mary (definitelynotmy)

Beta-er: Sel

Có nữ sinh thảng thốt thét chói tai, từ xa vọng tới, tầng tầng chui vào tai Thời Ôn. Trong không khí truyền đến khói đen mù mịt, hít thở không thông.

Thời Ôn ngây ngốc tại chỗ, tay vẫn cầm túi sữa chua, chưa hề đụng tới.

Ở ngoài là hai cây ngô đồng, phía trước lầu thực nghiệm toát ra làn khói dày đặc, dùng tốc độ nhanh nhất điên cuồng cắn nuốt không khí, quay cuồng trên không.

Ánh mắt Thời Ôn ngây dại nhìn xuyên qua người Thời Noãn, giây tiếp theo cất bước hướng đến phía lầu thực nghiệm mà chạy.

Thời Noãn vịn tim cố gắng hít lấy không khí, lại thấy người bên cạnh lao đi như mũi tên. Cô choáng váng vài giây, hốt hoảng đuổi theo.

"Thời Ôn! Thời Ôn, quay lại ngay cho tao! Mày đến đó làm gì?!"

Thời Ôn không quay đầu lại, dùng hết sức chạy như bay, Thời Noãn đuổi theo thế nào cũng không kịp, gấp đến đỏ mắt, "Mau quay lại! Lần thứ hai nổ mạnh hơn thì sao?!"

Thời Ôn chạy một mạch đến trước lầu thực nghiệm, hô hấp đau đớn, cô dừng lại, có cảm giác đứng không vững, lung lay sắp đổ. Mặt cô trắng bệch, đôi mắt màu đỏ tươi, tay rũ bên người khống chế không được trở nên run rẩy.

Phòng thực nghiệm không nổ...... Phòng thực nghiệm không nổ...... Không nổ......

Là phòng học ở lầu ba bị nổ......

Thời Noãn còn ở sau cô.

Đúng rồi.

Đúng rồi!

Thời Ôn đột nhiên quay đầu lại, "Chị!"

Thời Noãn đuổi theo, dừng không kịp đẩy cô một cái, "Mẹ nó mày điên rồi hả?!!"

Trọng tâm Thời Ôn không vững trực tiếp ngã trên mặt đất, khuỷu tay va chạm mạnh vào nền nhà, cô lại không cảm thấy đau. Thời Noãn thấy mình đụng vào cô, tay chân luống cuống đỡ cô dậy, "Không sao chứ! Có bị thương không?"

Thời Ôn túm chặt tay áo Thời Noãn, nghẹn ngào hỏi: "Trần Trì đâu?"

Lòng Thời Noãn vừa khẩn trương vừa lo lắng, bị một câu này đốt thành lửa giận, "Lúc này còn nghĩ đến cậu ta? Con mẹ nó, mày vì Trần Trì nên mới chạy đến đây sao?! Bị điên hả?!"

Thời Ôn vô lực lắc đầu, cô không có thời gian giải thích rõ ràng, "Chị có mang di động không, em phải gọi cho anh ấy!"

Không ít học sinh chạy ngang qua, nhìn thấy hai người ở trước lầu thực nghiệm, thần sắc kinh hãi.

"Các cậu sao lại ở đây? Không muốn sống nữa à?"

Có hai lão sư chạy tới lôi Thời Ôn và Thời Noãn đi.

Nữ lão sư thấy Thời Ôn bị hoảng sợ không nhẹ, trấn an, "Em đừng sợ, không có việc gì, kế bên trường chúng ta có trạm cứu hoả, xe đang trên đường tới rồi."

Đầu Thời Ôn lại chỉ nghĩ đến di động, muốn xác nhận Trần Trì đang ở đâu.

"Lão sư, em có thể mượn di động của cô một chút không?"

Nữ lão sư cho rằng cô phải báo với ba mẹ, sờ sờ túi tiền, "Hả? Lúc nãy gấp quá nên cô không mang theo!"

Thời Ôn quản không được nhiều như vậy, từ trên mặt đất bò dậy, chạy đến phòng thực nghiệm. Một lão sư nam nhanh tay lẹ mắt kéo lấy mũ của cô.

Thời Ôn nóng nảy, phất tay muốn thoát đi, "Buông em ra!"

Thời Noãn trước nay chưa từng thấy cô như vậy, có chút hoảng hốt.

Giãy giụa một hồi, mọi người nghe tiếng xe cứu hỏa tới, xe cứu thương cũng theo sát sau đuôi.

Nam lão sư đem hai tay Thời Ôn cố định ở phía sau, "Bình tĩnh một chút! Xe cứu hỏa tới, bên trong có người em biết sao?"

Thời Ôn hoảng loạn gật đầu.

Cô có dự cảm, Trần Trì đang ở trong.

Nữ lão sư căng thẳng hút khí, trong lòng lo lắng, trấn an Thời Ôn, "Em đừng vội, em đi cũng vô dụng, lính cứu hoả sẽ đến, đừng có gấp."

Thời Noãn ôm lấy Thời Ôn, "Bình tĩnh một chút, không có việc gì, chắc chắn không có việc gì."

Lính cứu hỏa nhanh chóng hành động, vài phút sau, khiêng một người xuống dưới.

Thời Ôn chỉ nhìn một cái liền biết người kia là Trần Trì. Não bộ thiếu Oxy, đầu óc cô mờ mịt, quên cả cách hô hấp, liên tục thở gấp.

Cô đẩy người đang chống đỡ bên cạnh, lảo đảo bước qua.

Thời Noãn nhận ra Trần Trì trong lòng cũng run lên, cô chạy theo Thời Ôn.

Lính cứu hỏa và chuyên viên cấp cứu nhanh chóng trao đổi tình hình bệnh nhân, y tá để Trần Trì đang hôn mê trên cáng cấp cứu, đẩy đến xe cứu thương, trước khi đóng cửa, Thời Ôn nhanh chóng bắt lấy cửa xe, nhanh chóng theo lên.

Chuyên viên cấp cứu liễm mi, đang muốn nói gì đó, lại có một người đi lên.

Trên mặt Ngô Đông bám đầy khói đen, ôm đầu, nhìn thấy Thời Ôn, cho rằng cô cũng ở phòng thực nghiệm, vội vàng nói với chuyên viên cấp cứu: "Tôi là chủ nhiệm của mấy đứa trẻ."

Thời Noãn vốn dĩ cũng muốn đi cùng, nhưng trong xe không còn chỗ, cô đứng ở ngoài xe, kêu: "Chú ý an toàn!"

Cửa xe đóng lại.

Trên cáng, gương mặt lạnh lùng thường ngày của Trần Trì loang lổ vệt đen, bên trái mặt

có một vết máu từ trán kéo đến sườn mặt, không ngừng chảy, còn theo đường uốn lượn mà đi xuống.

Thời Ôn hít thở không thông, cảm giác đau đớn len lỏi toàn thân, giống như ngọn lửa bắt lấy từng tấc da thịt của cô, cô gắt gao cắn tay, nước mắt từng giọt nặng trĩu rơi xuống, khóc đến hô hấp khó khăn.

Chuyên viên cấp cứu đã nhanh chóng kiểm tra một lần, thấy cô như vậy, nói: "Người bệnh không đến mức nguy hiểm tính mạng."

Thời Ôn chớp hai mắt đẫm lệ, mở miệng, thanh âm nghẹn ngào đến mơ hồ, "Cậu ấy sẽ không chết đúng không?"

Chuyên viên cấp cứu trấn an: "Sẽ không chết, cháu yên tâm, ngược lại cháu khóc nhiều thế này, não bộ thiếu Oxy sẽ dẫn đến ngất xỉu."

Ngô Đông nghe thấy, không rảnh tò mò vì sao Thời Ôn lo lắng cho Trần Trì như vậy, trước tiên trấn an Thời Ôn.

......

Trần Trì bị đẩy vào phòng cấp cứu.

Thời Ôn đứng ngồi không yên, đi tới đi lui, đi đến cuối hành lang, cô nhìn thấy mấy chữ trên máy Ngô Đông.

——

Mẹ Trần Trì

Thời Ôn dừng lại, đứng phía sau Ngô Đông.

Ngô Đông đứng ở cửa sổ, đang gọi cho mẹ của Trần Trì. Vẫn như trước, là trợ lý của bà ta tiếp điện thoại.

"Xin chào, Ngô lão sư thầy......"

Ngô Đông trực tiếp đánh gãy, "Là tôi không tốt! Cậu nói với cô Thẩm, Trần Trì xảy ra chuyện rồi! Cô ấy cần phải chạy nhanh đến đây!"

Trợ lý nghe vậy, lễ phép hỏi: "Thầy có thể nói cho tôi xảy ra chuyện gì không?"

Ngô Đông bên này gấp đến độ muốn khóc, bên kia vẫn là không chút hoang mang, ông khó thở, liên tiếp la lên: "Phòng thực nghiệm nổ mạnh ngoài ý muốn! Trần Trì đang ở trong phòng cấp cứu! Phòng cấp cứu đó?! Xương cốt của nó bị gãy phải làm giải phẫu! Muốn người thân ký tên!"

Trợ lý suy nghĩ, xuyên qua tấm kính nhìn về phía người phụ nữ đang xử lý văn kiện trong văn phòng, "Được, tôi đã biết, tôi......"

Ngô Đông tức quá độ, tiếp tục la lên: "Trần Trì rốt cuộc có phải con của cô ta không? Trước kia tôi bởi vì nhiều chuyện gọi cho cô ta không ít lần, cô ta đều không tới?! Cô ta xứng làm mẹ Trần Trì sao?! Có tiền thì ghê gớm lắm sao? Vẫn luôn nói không cần xen vào chuyện của nó, chỉ cần nó thuận lợi tốt nghiệp, bất cứ thứ gì khác đều không đáng lo, nhưng tôi là thầy giáo! Tôi nói cho cậu biết, nó hiện tại đang nằm phòng cấp cứu! Tôi lo không biết nó có thể tốt nghiệp hay không!"

Trợ lý liễm mi, "Tôi hiểu rồi, sẽ nói với Thẩm tổng, làm phiền thầy quá, cảm ơn."

Ngắt điện thoại, Ngô Đông bị tức giận đến đỏ mặt, ông xoa huyệt Thái Dương xoay người lại, bị Thời Ôn ở phía sau làm cho hoảng sợ.

"Sao em lại ở đây?"

"Mẹ cậu ấy nói gì vậy ạ?"

Hai người trăm miệng một lời.

Ngô Đông nghe được chuyện có liên quan tới mẹ Trần Trì liền tức giận, "Bà ta không nhận điện thoại, lúc nào cũng để trợ lý tiếp, mẹ nó!"

Trong lòng Thời Ôn lạnh xuống, ngăn không được mà thấy khổ sở thay cho Trần Trì, cảm xúc hỗn loạn trộn lẫn vào nhau, cô che mặt lại, thấp giọng nức nở.

Ngô Đông thấy thế, biểu tình phức tạp.

Một giờ sau, hai người đi đến phòng cấp cứu.

Lúc ấy Thời Ôn đang ngồi xổm trên mặt đất ôm đầu, tiếng giày cao gót vang tới, gần trong gang tấc, cô nghĩ nghĩ, ngẩng đầu, thấy được một người phụ nữ.

Bà ta có một đầu tóc ngắn màu, mặt mày tinh xảo lãnh đạm, làn da trắng sứ, môi đỏ tươi, ngũ quan thoạt nhìn giống Trần Trì đến bảy phần.

Người phụ nữ kia kí giấy xác nhận thân nhân. Xoay người nhìn đến Thời Ôn thì nheo nheo mắt.

Ngô Đông chưa từng gặp mẹ của Trần Trì, thấy người phụ nữ kia nhìn quá tuổi trẻ, ông cảm thấy chần chờ, "Xin hỏi, cô là mẹ của Trần Trì sao?"

Thẩm Mạch chuyển mắt, câu ra một nụ cười xã giao, "Rất vui được gặp thầy, tôi là Thẩm Mạch, mẹ Trần Trì."

Ngón tay Thời Ôn run rẩy, ngồi xổm quá lâu, chân có chút tê dại, cô đỡ chân, chậm rãi đứng lên, ổn định thân mình.

Thẩm Mạch nói chuyện với Ngô Đông một hồi, hiểu được mọi chuyện.

Thời Ôn từ đầu tới đuôi đều quan sát sắc mặt của bà ta, trừ bỏ sau khi biết được tình trạng Trần Trì thì nhíu nhíu mày, lúc sau lại không có bất cứ cảm xúc gì.

Thẩm Mạch đại khái hiểu được tình huống, nói lời cảm tạ với Ngô Đông, quay đầu nhìn về phía nữ sinh đang nhìn chằm chằm vào mình.

Thẩm Mạch: "Lần trước Trần Trì nằm viện, cháu là người đã gọi điện thoại cho tôi?"

Thời Ôn do dự một chút, gật đầu.

Nói không chừng bà ta nhớ rõ giọng nói của mình, nếu nói dối mà bị vạch trần càng không xong.

Thẩm Mạch nhướng mày, quay đầu nói với Ngô Đông: "Ngô lão sư, tôi nhớ rõ thời điểm Trần Trì chuyển trường tới đây tôi đã nói rồi, chuyện học tập thầy không cần nhọc lòng, cũng không cần để các thầy cô nhọc lòng, chỉ cần Trần Trì có thể thuận lợi tốt nghiệp.

Nhưng ngoài ra, tôi có nhấn mạnh, không thể để Trần Trì yêu sớm, một khi phát hiện, cần phải lập tức nói cho tôi."

Ngô Đông cứng lại, "Trần Trì không yêu sớm."

Thẩm Mạch không hề tin, biểu tình lạnh xuống, "Nữ sinh này, lần trước Trần Trì đến bệnh viện, đã gọi điện cho tôi, tôi cho rằng cháu là lớp trưởng nên không để ý, nhưng lần này cháu ấy còn ở đây, hai lần thì không thể nói trùng hợp được."

Ngô Đông giải thích: "Em ấy là uỷ viên ban kỷ luật của lớp, cũng là bạn ngồi gần Trần Trì, tương đối hiểu tình cảnh của Trần Trì, nhưng cũng chỉ là bạn học bình thường......"

Ngô Đông nói đến đây cũng có chút nghi ngờ, trước hôm nay, nếu có người đưa ra suy đoán như Thẩm Mạch, ông sẽ dứt khoát phủ nhận, nhưng đã xảy ra chuyện hôm nay, đặc biệt là khi nhìn thấy Thời Ôn lo lắng đến khóc thành như vậy, chính ông cũng cảm thấy hai người bọn họ có gì đó.

Thẩm Mạch: "Ngô lão sư thầy tin những lời mình nói sao? Bạn học bình thường này cũng lo lắng quá độ rồi, tóc hỗn độn, đôi mắt đỏ bừng."

Thời Ôn nhấp môi, "Cháu cùng Trần Trì chỉ là bạn học bình thường."

Thẩm Mạch: "Vậy hiện tại cháu có thể trở về."

Thời Ôn cứng lại.

Thẩm Mạch còn muốn nói gì nữa, di động trong tay vang lên, bà ta mở điện thoại, nghe được tiếng người bên kia, mặt mày nhăn chặt, nói "Tôi sẽ gửi cho cậu!"

Mắt bà ta nhìn phòng cấp cứu sáng đèn, hướng trợ lý nói: "Y Thư cậu ở lại đây."

Cuối cùng chỉ nhìn trước mắt đi thẳng.

Giày cao gót phát ra tiếng "lộc cộc", càng lúc càng xa.

Bóng dáng người phụ nữ kia biến mất khỏi tầm mắt, tay chân Thời Ôn trở nên lạnh lẽo.

"Bạn học này, chỗ này đã có tôi, cháu có thể đi về." Y Thư đi đến trước mặt Thời Ôn, miệng lưỡi khách khí.

Thời Ôn nắm chặt tay, khớp xương trở nên trắng bệch, dùng loại ngữ khí giống hệt trả lời: "Cháu thích đứng ở bệnh viện."

Y Thư nâng mi, nhìn cô một hồi, cuối cùng không lên tiếng.

......

Thời Ôn bị Thời Noãn kéo về. Sắc trời đã tối, nếu không về nhà, ba Thời mẹ Thời sẽ nghi ngờ.

Thời Ôn tắm rửa xong, cạn kiệt sức lực mà ngã vào trên giường. Cô thất thần nhìn ra xa ngoài cửa sổ.

Bình thường giờ này, cô sẽ gọi video với Trần Trì, cô luyện vũ, cậu làm bài tập, cô mệt mỏi dừng lại, cậu sẽ nói chuyện với cô.

Nhưng hôm nay không được......

Cậu ở bệnh viện, không biết tình trạng thế nào.

Cậu bị thương nghiêm trọng như vậy, ở bệnh viện, mẹ cậu sẽ không đau lòng mà an ủi cậu, dù có hay không có người bên cạnh cũng giống nhau.

Cậu bị thương, một mình ở bệnh viện, gian phòng lạnh lẽo, đêm tối như vậy, lại không có ai bên cạnh......

Một giọt nước mắt rơi xuống, Thời Ôn thô bạo lau đi, ngồi dậy.

Cô phải đến bên cậu.

Thời Ôn thay quần áo, mới vừa mở cửa phòng ra, liền nhìn thấy Thời Noãn dựa trên tường.

Mặt mày Thời Noãn nhàn nhạt, nói năng rõ ràng, "Mày không thể đi, mẹ nhất định sẽ phát hiện, nhất định sẽ nghi ngờ."

Thời Ôn rũ mắt, "Em phải ở bên anh ấy."

Thời Noãn nhăn chặt mi, "Mày nhìn xem sắc mặt mình khó coi thế nào, đừng để đến lúc mày là người chịu không nổi trước. Hơn nữa để mẹ phát hiện, hai đứa mày nhất định sẽ phải chia tay."

Thời Ôn cười khổ, "Mẹ anh ấy đã phát hiện rồi."