[BHTT] Song Sinh (Tiểu Yêu Tử)

Chương 6: Đỏ



Đến tận giờ tôi còn nhớ rõ biểu cảm của em ấy về chuyện này, hai mắt đẫm lệ, thế nhưng em ấy lại cười, cười một cách khoa trương. Trong mắt em, dương như phản chiếu ngọn lửa điên cuồng kia.

Lúc sau --

Đó là vào một đêm đầu xuân 1925, khi đó, băng sương còn đọng trên đám cỏ dại, băng trên sông còn chưa tan hoàn toàn. Em ấy đi chân trần, gõ cửa nhà tôi. Gió thổi từng đợt, em rũ đầu, tóc đen che đôi mắt, váy ngủ màu trắng váy đơn bạc lay động trong gió. Tôi không lập tức phát hiện lưng em ửng hồng (?).

Em dơ hầy, cả người lạnh ngắt như khối băng.

Tôi nôn nóng kéo em vào phòng tắm, muốn sưởi ấm cho em.

Mà em trở nên ngây ngốc, không ngừng nói: "Thật nhiều người...... Thật nhiều người...... Bọn họ thật vui vẻ...... Bọn họ còn hoan hô...... Vây quanh nhà của em...... Cháy hết...... Nhà của em...... Mẹ...... Bà ngoại...... Thật nhiều người...... Thật nhiều người......"

Tôi nâng mặt em lên nhìn thẳng mình: "Rebecca, không cần sợ, mẹ em làm sao vậy?"

Em vô cảm nhìn tôi, trầm mặc nửa ngày, không cảm xúc nói: "Đã chết."

"Cái gì??"

"Đã chết. Chị Lily, mẹ đã chết. Bà ngoại cũng......"

Trong hơi nóng, Rebecca đứt quãng mà kể cho tôi nghe mọi chuyện.

Sau khi chuyện ngoài ý muốn phát sinh, Anna tựa như trẻ nhỏ, ngoan ngoãn nằm trên giường, chờ mẹ và con gái mình đến chăm sóc.

Trên cánh tay của toàn là lỗ kim, là Anna lén tiêm vào. Lúc nhận thức không rõ, lại là lúc đáng yêu, Anna sẽ ôm lấy mẹ và hôn môi con gái mình, không ngừng hỏi: Con yêu mẹ, mẹ yêu con, yêu cả hai. Sau đó lại hỏi, mẹ có yêu con không? Con có yêu mẹ chứ? Hai người yêu con sao?

Vào một đêm thanh tĩnh, bà ngoại Rebecca đem theo dầu hỏa, mang theo canh nóng, khập khiễng đi vào phòng Anna. Rebecca nghe được tiếng vang, lặng lẽ đi theo.

Anna uống xong canh mẹ mình nấu cho, nằm trên giường cười khanh khách nhìn ngươig mẹ hiền từ. Phần bên phải của Anna vẫn xinh đẹp mỹ lệ như cũ,chỉ là má trái, cổ thậm chí phần cơ thể bên trái lại khủng bố như yêu quái.

"Mẹ, con ngủ không được." Anna làm nũng mà nói, hệt như một đứa trẻ.

Mẹ đắp chăn bông cho, sửa sang một chút, giọng dịu dàng cực kỳ: "Rất nhanh là có thể ngủ rồi."

"Mẹ ơi, mẹ yêu Anna sao?"

"Yêu chứ."

"Thế tại sao đàn ông đều lại không yêu chúng ta? Tại sao lại vứt bỏ chúng ta? Chúng ta là xương sườn của đàn ông, chúng ta dựa vào đàn ông mà tồn tại...... Yêu một người, con liền là của hắn, vì hắn, cái gì con cũng có thể làm, con có thể nuôi nấng một một đứa trẻ, con nguyện ý vứt bỏ bản thân... Nhưng mà vì cái gì lại muốn vứt bỏ con? Hắn rõ ràng nói sẽ chấp nhận con...... Con liền chờ, chờ, mỗi ngày, con đều nỗ lực kiếm tiền, con chờ hắn, chỉ là...... Vì cái gì? Vì cái gì hắn không tới? Mẹ...... Hắn thế mà lại quên con! Hắn không nhớ rõ con! A a a a a......"

"Anna, đừng khóc."

"Mẹ ơi...... Con mệt."

"Mẹ biết." Mẹ ngồi ở trước giường, đem ống tiêm nhặt lên, đặt ở trên bàn, "Ngủ đi, trời đã khuya rồi, ngủ đi Anna đáng thương của mẹ."

"Mẹ, Anna muốn nghe hát ru."

"Được."

Trong đêm thanh tĩnh, tiếng ca dịu dàng của mẹ phát ra từ phòng nhỏ.

"Ngủ đi, ngủ đi, cục cưng của mẹ

Mẹ vĩnh viễn ôm con bảo vệ con

Tất cả thứ trên đời, hạnh phúc nguyện vọng

Hết thảy ấm áp, đều thuộc về con."

Vựng hoàng đèn dầu hơi hoảng, Anna hạnh phúc mà nhắm lại hai mắt, tiếng ca càng ngày càng nhẹ nhu.

"Ngủ đi, ngủ đi, cục cưng của mẹ

Mẹ yêu con, mẹ thương con

Một bó bách hợp, một bó hoa hồng

Chờ con tỉnh, mẹ đều cho con."

Anna ngủ rồi, nước mắt đã khô trên làn da vặn vẹo, khóe miệng mang theo ý cười.

Bà ngoại đứng lên, thong thả đem dầu hoả đã chuẩn bị trước đó tới.

Sau đó, bà đã thấy Rebecca sau khe cửa.

Chỉ là không nói.

Rebecca thấy bà ngoại, chậm rãi đem dầu hoả đổ lên giường.

Bắt đầu từ đầu giường, rưới lên người Anna, bao trọn từng ngọn tóc.

Đổ xong, bà ngoại run rẩy đem tờ báo cuộn tròn, đốt, ném nó lên giường.

Rebecca lúc này mới hô to "Bà ngoại! Không cần!!"

"Chạy mau!!!" Bà ngoại gào lên với em.

Em chạy khỏi cửa sắt trong sự hoang mang và sợ hãi, ngọn lửa hung hãn dần nuốt trọn mọi thứ.

Em lẫn trong đám người đang hoan hô nhảy nhót, nghe bọn họ kích động gào rống lên "Thiêu chết yêu phụ".

Trơ mắt nhìn nhà mình bị thiêu rụi.

Bà ngoại em, không được cứu ra.

......

Trong phòng tắm, Rebecca đã kể lại chuyện xưa, môi em trắng bệch, hai mắt vô hồn.

Rebecca đứng trước mặt tôi, rũ lông mi, nhẹ giọng hỏi: " Chị Lily, có phải em cũng sắp chết rồi?"

Nói xong, em chậm rãi cởi váy ngủ màu trắng ra.

Làn da trắng đến chói mắt, tôi nhanh chóng quay đi.

"Chị Lily, chị xem. Máu cứ từ dưới, chảy ra."

Giọng em không cảm xúc, giống như đang nói chuyện của người khác.

Tôi không khỏi nhìn qua -- chất lỏng màu đỏ sền sệt chảy ra từ háng, trượt đến mắt cá chân xinh đẹp của em, uốn lượn chảy vào cống thoát nước và trên gạch men sứ màu ngân bạch.

Tôi cảm thấy vừa xấu hổ vừa đau lòng.

Kinh nguyệt của tôi đến sớm hơn em một năm, nhưng cũng may Mary đã sớm nói cho tôi biết, cho nên tôi một chút cũng không sợ. Nhưng mà lại không ai nói cho Rebecca biết điều này là chuyện hết sức bình thường, thế nhưng em ấy lại cho rằng mình sắp chết!

Tôi không nhịn được mà ôm lấy thân thể lạnh như băng của em: "Đồ ngốc, chỉ là trưởng thành mà thôi, sao có thể chết được!"

Hôm đó, em lần đầu sử dụng băng vệ sinh. An tĩnh nằm cạnh tôi, trên người mang theo hương thơm nhàn nhạt, mái tóc màu đen quyền thật mềm mại, thật xinh đẹp. Em ấy quá mệt mỏi, ngủ rất sâu.

Mà tôi lại trằn trọc khó ngủ. Khi xác nhận tin tức trong nhà Rebecca từ A Bố, lại nghĩ Rebecca sau này phải làm sao, thật sự khó có thể đi vào giấc ngủ. Mãi đến sáng rốt cuộc tôi cũng ngủ được.

Tôi lại nằm mơ thấy ác mộng.

Trong mơ, Rebecca biến thành búp bê Tây Dương được may bằng tay.

Màu tóc đen bóng, cặp mắt màu tím, làn da trắng nõn, đôi môi phấn nộn, váy dài trắng tinh.

Tôi vui sướng mà hát ru, ôm em, xoay, xoay, xoay.

Ngủ đi, ngủ đi, bảo bối thân thương của tôi.

Tôi hát, hát, hát.

Tràn ngập nhu tình.

Tôi đem em đặt trên một vạn đóa hoa, tay khẽ chạm môi.

Chạm gương mặt, chạm vào cái hoa hồng bớt trên cổ.

Tôi cười hát, hát, hát.

Bỗng nhiên, sâu trong tâm hồn nảy ra một loại tình cảm mãnh liệt như xé toạt.

Chậm rãi nẩy mầm, chậm rãi nẩy mầm.

Chỉ là tôi lại muốn che dấu loại tình cảm mãnh liệt này, tiếng ca của tôi, ngày càng nhỏ, cho đến khi chỉ còn tiếng thì thầm.

Lén lút, tôi đem chiếc váy trắng kéo xuống, lộ nửa người trên.

Trái tim tôi như ngừng đập, nhín thở.

Đột nhiên.

Tôi dùng sức vuốt ve làn da mà mình thèm thuồng từ lâu!

Mềm mại đến nhường nào......

Ngón tay chậm rãi...... Đi xuống......

Đi xuống......

Đi xuống......

Tôi nâng lên tay tới.

Lúc này mới phát hiện --

Đôi tay của tôi thế nhưng dính đầy vết máu sền sệt!