[BHTT] Tim Đập Thình Thịch

Chương 45



Giấc ngủ này của Đường Nghiên rất tốt, tốt đến mức khiến nàng tham lam không muốn tỉnh dậy, nàng cảm giác mình như được đặt trong một nơi thật mềm mại, ấm áp, còn có mùi thơm quen thuộc quanh quẩn nơi chóp mũi, như thể nàng nằm giữa những bông hoa mùa xuân, bao quanh là ánh nắng ấm áp, khiến mắt có chút chói không thể mở ra được.

  Nghĩ đến đây, Đường Nghiên cố gắng nheo mắt lại một chút, đón ánh nắng ngoài cửa sổ, thực sự rất chói mắt, nàng cố gắng nhiều lần mới mở to mắt ra, nàng vẫn đang ở trong phòng khách, chính là... nàng đang nằm trên đùi của cô Kỷ!

  "Con tỉnh rồi!"Kỷ Du Thanh bị động tác của nàng làm tỉnh lại.

  Đường Nghiên ngồi dậy, giơ tay vuốt thẳng mái tóc rối bù sau giấc ngủ của mình: "cô... cô Kỷ, con xin lỗi, con... con ngủ quên mất."

  Kỷ Du Thanh ngồi dậy duỗi ra cánh tay nhức mỏi của mình, sau đó đứng dậy đi về phía phòng bếp hỏi: "Bữa sáng muốn ăn gì?" Dừng một chút, đổi lời: "Không, cái này coi như là bữa trưa đi."

  "Cái gì cũng được ạ." Đường Yên ngồi thẳng lưng trả lời.

  Bữa trưa là một bữa ăn đơn giản ba món một rau một thịt, còn có canh, Đường Nghiên ăn xong phụ giúp dọn dẹp, nàng trở về phòng làm bài tập, mặc dù học đại học nhưng cũng có rất nhiều bài tập về chuyên ngành, đặc biệt là so với các bạn cùng lớp, Đường Nghiên không có ưu điểm gì nổi bật, điều duy nhất nàng có thể làm là học tập chăm chỉ hơn những người khác.

  Nắng chiều ấm áp, Đường Nghiên đang ngồi ở bàn làm bài tập, mọi thứ yên tĩnh đến mức nàng có thể nghe thấy tiếng đầu bút sột soạt trượt trên mặt giấy, đột nhiên có tiếng chuông điện thoại phá vỡ sự yên tĩnh. Tạm dừng bút nàng giương mắt lên xem, màn hình sáng lên, người gọi đến là Tiểu Vân.

  Đường Nghiên đưa tay cầm điện thoại lên đặt bên tai nghe: "Tiểu Vân?"

  "Bây giờ cậu đang ở đâu? Cậu không sao chứ?" Giọng nói của Triệu Tiểu Vân có vẻ lo lắng.

  "Mình đang ở nhà cô Kỷ, có chuyện gì vậy?"

  "Anh họ của cậu, chính là Đường Á Văn, không biết từ đâu lấy được số điện thoại của mình, oanh tạc cả buổi sáng bắt mình đưa địa chỉ của cậu. Chắc chắn là anh ta sẽ gây phiền phức cho cậu". Triệu Tiểu Vân phàn nàn.

  "Anh ta có đến trường tìm mình, rồi mình cho số điện thoại của anh ta vào danh sách đen. Thật xin lỗi Tiểu Vân, mình gây phiền toái cho cậu rồi." Đường Nghiên nói lời xin lỗi.

  "Không sao đâu, mình cũng chặn số anh ta rồi, Đường Á Văn này thật sự lúc nhỏ hư hỏng đến khi lớn cũng không thay đổi chút nào."

  Đường Nghiên rơi vào im lặng.

  Triệu Tiểu Vân vội vàng nói thêm: "cậu không sao là tốt rồi, mình lo nên gọi cho cậu hỏi thăm, mình còn phải làm việc đây đang trộm mà gọi cho cậu đấy."

  "Hôm nay là thứ bảy mà cậu vẫn còn phải đi làm." Đường Nghiên kinh ngạc.

  "Không còn cách nào khác, chi phí ở đây quá cao, không tranh thủ kiếm tiền làm sao được?"

  "Vậy cậu nhớ chú ý sức khỏe, khi nào có thời gian mình sẽ tìm cậu."

  "Được rồi, mình cúp máy đây, tạm biệt".

  Sau khi cúp điện thoại, Đường Nghiên đặt điện thoại trở lại bàn, thở dài một cái, trong lòng cảm thấy bất lực, nhìn thấy Đường Á Văn quấy rầy bạn mình, nàng lại không thể làm gì được, nàng cũng thực lo lắng một ngày nào đó hắn đến làm phiền cô Kỷ.

  Vấn đề này thực sự rắc rối và khó giải quyết.

  Làm bài tập được nửa chừng, nàng phát hiện một phần khác của bài tập yêu cầu phải làm trên máy tính, Đường Nghiên lục lọi trong cặp sách mới nhớ ra mình để máy tính ở ký túc xá trường, ngày hôm qua không mang về, mà giáo viên sẽ kiểm tra bài tập về nhà vào thứ Hai. Điều này thật tồi tệ phải làm thế nào đây.

  Đang ngồi trên ghế nhìn lên trần nhà suy nghĩ xem nên làm gì thì nàng chợt nhớ ra trong phòng làm việc của cô Kỷ có một chiếc máy tính, nhưng nàng không biết cô Kỷ có cho nàng mượn không. Nàng hơi ngượng ngùng khi hỏi mượn, như vậy cô Kỷ sẽ nghĩ nàng làm việc cẩu thả vứt đồ lung tung, rõ ràng biết có bài tập mà còn để quên máy tính.

  Sau một thời gian dài đấu tranh tâm lý, Đường Nghiên quyết định chủ động đi tìm cô Kỷ dù sao nếu không hoàn thành bài tập về nhà thì khi đến lớp nàng cũng không thể giải thích với giáo viên.

  Đường Nghiên ôm sách giáo khoa đi ra khỏi phòng, phát hiện cô Kỷ không có ở phòng khách, nàng mím môi, lấy hết can đảm gõ cửa phòng ngủ của cô.

  "Mời vào." Kỷ Du Thanh từ bên trong nói.

  Đẩy cửa bước vào, thứ đầu tiên đập vào mắt là một khung cửa sổ lồi lớn, Kỷ Du Thanh đang ngồi ở cuối giường, một tay đang cầm điện thoại hướng mặt giường để xuống khi thấy Đường Nghiên vào.

  "Cô Kỷ, con muốn mượn máy tính của cô, con..."

  Nàng còn chưa nói xong, Kỷ Du Thanh đã nói: " Đi đi, thư phòng không đóng cửa mật khẩu là sáu số không."

  "Vâng!" Đường Nghiên gật đầu, không quên nói lời cảm ơn với cô Kỷ trước khi rời đi.

  Kỷ Du Thanh cười đến ngọt ngào nói: "Cám ơn cái gì, tiểu tử ngốc."

  Nàng mang theo cuốn sách, thận trọng bước vào phòng làm việc của cô Kỷ, đây là lần đầu tiên Đường Nghiên ngồi trên chiếc ghế này, chính xác là nơi cô Kỷ đã ngồi trong vô số đêm tăng ca, trong lòng nàng có chút khẩn trương, mò mẫm hồi lâu mới tìm được nút nguồn, đợi máy tính khởi động nhưng nhịp tim của nàng lại đập có chút nhanh.

  Quả nhiên, trên màn hình xuất hiện một thông báo yêu cầu mở mật khẩu, Đường Nghiên nhập sáu số không như cô Kỷ nói, máy tính đã được bật thành công, thứ hiện ra trong tầm mắt là một bức ảnh màn hình khổng lồ. Máy tính của cô Kỷ rất lớn, so với của nàng còn to gấp hai lần, khi nhìn thực thoải mái.

Điều thu hút nàng hơn nữa chính là bức ảnh trên màn hình máy tính, không phải ảnh hệ thống hay ảnh mạng, mà là ảnh của chính cô Kỷ, trong đó còn có một người phụ nữ khác, Đường Nghiên từng gặp bà ấy một lần chính là mẹ cô Kỷ, trong ảnh cảhai tựa vào nhau mỉm cười hạnh phúc trước ống kính.

  Không thể không nói nếu cứ nhìn bức ảnh này thì ai cũng sẽ bị nụ cười đó lây nhiễm mà không tự giác lộ ra nụ cười.

  Đường Nghiên nghĩ rằng cô Kỷ mỗi tối làm việc ở đây nhất định sẽ bớt mệt mỏi mà càng có thêm động lực ý chứ.

  "Mọi chuyện thế nào? Con đã mở nó ra chưa?" Kỷ Du Thanh đột nhiên xuất hiện ở cửa, Đường Nghiên giật mình, nhanh chóng bấm vào trang web để tránh bị bắt gặp nhìn chằm chằm vào màn hình quá lâu.

  "Đã mở ạ."

  Đúng lúc này, điện thoại trong tay Kỷ Du Thanh vang lên, cô trực tiếp trả lời ngay trước mặt Đường Nghiên, giọng điệu từ dịu dàng trước mặt Đường Nghiên chuyển sang nghiêm túc hơn rất nhiều. "Alo, có chuyện gì vậy? Hôm nay là thứ bảy, Nghiên Nghiên ở nhà, được rồi, tôi sẽ qua đó luôn."

  Sau khi cúp điện thoại, Kỷ Du Thanh quay sang Đường Nghiên nói: "Nghiên Nghiên, có lẽ cô phải ra ngoài làm việc, buổi tối nếu cô không về kịp con phải tự mình làm bữa tối, được không?" "

  "Không thành vấn đề, không thành vấn đề ạ!" Đường Nghiên liên tục xua tay.

  "Có chuyện gì thì gọi cho cô."Kỷ Du Thanh nói xong đang chuẩn bị rời đi thì Đường Nghiên đột nhiên gọi lại: " cô Kỷ."

  Kỷ Du Thanh quay đầu lại, chờ đợi lời nói tiếp theo của nàng.

  "Cô lái xe chú ý an toàn nhé." Đường Nghiên nói.

  "Cô sẽ." Kỷ Du Thanh mỉm cười.

  Thu dọn một hồi, lại có tiếng cửa đóng lại, cô Kỷ đi ra ngoài, Đường Nghiên lại quay mặt về phía màn hình máy tính tiếp tục làm bài tập, hai tiếng sau, bài tập cuối cùng cũng hoàn thành.

  Kỷ Du Thanh lái xe ra ngoài, đến địa điểm mà trợ lý của cô nói đến, là một khách sạn, Bội Văn đón cô ở cửa: "Tống tổng đang đợi rồi."

  Kỷ Du Thanh vội vàng bước đi, sải bước về phía trước: " Tại sao đột nhiên lại thay đổi thời gian?"

  "Tống tổng bên kia bỗng nhiên thay đổi lịch trình, sẽ bay đến Paris vào ngày mai, nên những vấn đề liên quan đến hợp đồng chỉ có thể bàn bạc vào tối nay."

  "Được." Kỷ Du Thanh nín thở tập trung, đi đến trước cửa phòng riêng đã đặt trước, giơ tay nhẹ nhàng gõ cửa, một người phụ nữ bước ra mở cửa, cung kính nói: " Tống tổng chờ cô đã lâu."

  Kỷ Du Thanh quay người, đưa túi xách cho Bội Văn ở phía sau, cô chuẩn bị sẵn sàng bước vào, nở nụ cười chuyên nghiệp đặc trưng của mình trong giây lát rồi nói: "Tống tổng."

  "A, tiểu Kỳ, mau đến mau đến, em đến muộn, hãy tự phạt mình một ly trước đã." Ngồi phía bàn một người nam nhân một thân tây trang, trước ngực thắt chiếc cà vạt nâu.

  Bởi vì không có việc gì làm, Đường Nghiên một mình dọn dẹp nhà cửa, làm việc đổ mồ hôi đầm đìa, nhìn đồng hồ chỉ thấy mới có năm giờ chiều, nàng phàn nàn thời gian trôi qua thật chậm phải tìm việc để làm giết thời gian.

  Khi xem phim, nàng luôn lơ đãng và bỏ lỡ những tình tiết quan trọng, kể từ khi cô Kỷ rời đi thời gian đối với nàng dường như đã dừng lại, một mình đối mặt với căn phòng rộng lớn, nàng luôn cảm thấy trống trải, chẳng có gì ổn cả.

  Đảo mắt đã tám giờ tối, cô Kỷ vẫn chưa về, Đường Nghiên mở điện thoại rồi tắt đi cứ thế lặp đi lặp lại động tác.

  "Anh Tống, hôm nay tôi không thể uống nhiều được, còn có đứa nhỏ đang đợi tôi ở nhà." Kỷ Du Thanh từ chối lời mời uống rượu của đối phương.

  "Tiểu Kỳ, cô như vậy là không có thành ý rồi." Đối phương lộ ra vẻ mặt không vui.

  "..."

  Bội Văn đứng ở phía sau cô không nói được lời nào, chỉ có thể nhìn sếp ép mình uống thêm một ly rượu nữa, trong lòng cảm xúc lẫn lộn.

  Đơn hàng hai nghàn vạn không phải là số tiền nhỏ, cô ấy vì lợi ích của công ty mà thực liều mạng.

  Thời gian chớp mắt đã đến chín giờ rưỡi, Đường Nghiên nhìn chằm chằm vào đồng hồ trên tường phòng khách, bên ngoài trời đã tối nhưng cô Kỷ vẫn chưa quay lại, nàng cảm thấy mình thực sự hỏng mất, mỗi lần nàng định gọi cho cô để hỏi một chút tình hình lại sợ sẽ làm chậm trễ và làm phiền công việc của cô ấy nên lần nào cũng chỉ biết kìm nén, kìm nén.

  Kim đồng hồ chầm chậm đi từng nấc đáp đến số mười, đột nhiên, âm thanh nhập mật khẩu rõ ràng truyền đến từ ngoài cửa, Đường Nghiên bật dậy khỏi ghế sô pha, chạy một mạch ra cửa, cánh cửa mở ra liền nhìn thấy một người phụ nữ đang đỡ cô Kỷ, khi nhìn thấy Đường Nghiên, cô ấy rất ngạc nhiên sửng sốt trong giây lát: " cô chính là Nghiên Nghiên mà chị Kỷ nhắc đến."

  "Là tôi, tôi là Đường Nghiên." Đường Nghiên tự giới thiệu, sau đó nàng nhịn không được hỏi: " cô ấy đây là làm sao vậy?"

 Bội Văn đỡ Kỷ Du Thanh vào rồi nói: " là Tống tổng ép cô ấy uống rượu, thật vất vả mới ký được hợp đồng."

  "Để tôi làm." Đường Nghiên đưa tay ra hiệu cho đối phương giao cô Kỷ cho nàng, ánh mắt kiên nghị không để đối phương từ chối.