Boss, Hạnh Vận Lai Tập

Chương 66



“Ân tổng…” Âm thanh Tả Thành khi nhìn thấy người mở cửa liền im bặt.

Ôi trời, cái người một thân sáng lấp lánh này là ai a! Trên y phục màu lam có in hình một con heo mập phấn hồng, chân còn mang một đôi dép đầu heo, nếu như xem nhẹ cái phần từ cổ trở lên thì Tả Thành cảm thấy thực đáng yêu, nhưng phối với cái đầu của Boss thì quả thực là sấm sét giữa trời quang a.

“Có việc?” Ân Thứ chắn ngay cửa, không có ý tứ để đối phương vào nhà.

Tả Thành nhanh chóng thu liễm biểu tình khiếp sợ, nghiêm túc nói: “Ân tổng, ở đây có vài phần văn kiện cần ngài xác nhận.”

“Vào đi.” Ân Thứ miễn cưỡng để đối phương vào.

Tả Thành vào trong, kết quả vừa nhấc mắt liền nhìn thấy một thế giới hoàn toàn lạ lẫm! Này vẫn là nơi mà Ân tổng ở trước kia à? Vì sao lại sáng lạn ấm áp bình dị gần gũi như vậy? !

“Tả thư khí, anh tới rồi à.” Tề Dịch từ trong phòng bếp đi ra, trên người cũng mặc bộ quần áo hình heo con như Ân Thứ.

Tả Thành bình tĩnh chào hỏi.

Tề Dịch pha cho anh một ly trà, mang hoa quả lên, sau đó ngồi xuống bên cạnh Ân Thứ, giúp hai người gọt trái cây.

“Văn kiện đâu?” Ân Thứ thấy Tả Thành cứ nhìn chằm chằm Tề Dịch thì thực không hài lòng.

“Nga, ở đây.” Tả Thành lập tức đưa qua.

“Giải thích cụ thể.” Ân Thứ vừa cầm văn kiện lật xem vừa nói.

“Vâng.” Tả Thành bắt đầu giải thích, nhưng tầm mắt vẫn luôn mất khống chế đảo qua đảo lại giữa hai người họ. Mẹ nó, đối mặt với hai con heo, anh không thể nào tập trung được a?

Ánh mắt sắc bén của Ân Thứ phóng qua: “Hôm nay cậu vẫn chưa tỉnh ngủ à? Nói chuyệt cứ cà giật.”

“Không, thật xin lỗi.” Tả Thành ho nhẹ một tiếng, cúi đầu né tránh tầm mắt Ân Thứ, nhưng lại lơ đãng nhìn thấy đôi vớ vàng ươm trên chân người nào đó!

Thế giới này thực sự hỗn loạn rồi….

“Tả thư kí, ăn trái cây đi.” Tề Dịch đưa trái cây đã gọt tốt qua, cười nói: “Cũng trưa rồi, lưu lại ăn cơm đi?”

“Làm phiền rồi.” Tả Thành không nhìn tới ánh mắt cảnh cáo của Ân Thứ, kiên trì đáp ứng.

Vô luận thế nào, anh phải cố hết khả năng thích ứng với thế giới huyền ảo này! Cho nên lưu lại ăn cơm, thuận tiện tôi luyện ý chí bản thân.

Tề Dịch đứng dậy đi làm cơm, Tả Thành rốt cuộc chỉ cần đối mặt với một chú heo con. Nhưng rất nhanh anh liền nhận ra, không có chú heo con thiên sứ Tề Dịch tọa trấn, người đàn ông trước mắt, cho dù chỉ là một con heo heo thì cũng là một con heo khủng bố giết người không thấy máu!

Đợi đến khi Tề Dịch làm xong, máu Tả Thành đã giảm đi bảy phần, đang bị vây trong trạng thái sắp chết.

“Tả thư kí, ngồi đi, đừng khách sáo.” Tề Dịch vừa bới cơm vừa nói.

Tả Thành nhìn thấy một bàn thức ăn phong phú thì rốt cuộc cũng khôi phục vài phần sức sống, chọn một vị trí cách boss xa nhất ngồi xuống.

Không thể không nói, tay nghề Tề Dịch thực sự quá tốt. Trước kia cậu thường xuyên đưa cơm cho Ân Thứ, Tả Thành ngẫu nhiên cũng được hưởng thụ chút phúc lợi. Nhưng sau đó Ân Thứ bắt đầu tự mang theo cà mên cơm, anh liền không còn lộc ăn nữa.

Lực chú ý của Tả Thành lại nhịn không được dời về phía bọn họ. Anh vẫn luôn nghĩ Ân Thứ sẽ cô độc cả đời, cứ việc tướng mạo đường hoàng, xuất thân cao quý, nhưng tất cả mọi người ở bên cạnh đều biết, toàn thân người đàn ông này tràn ngập kì bí quỷ dị, tất cả những ai dám tới gần đều gặp phải đủ loại xui xẻo. Trước anh, Ân Thứ đã thay đổi mười mấy người thư kí. Anh dần dần nhận ra một quy luật, chỉ cần là người boss chán ghét thì không thể nào ở bên cạnh quá ba ngày. Bởi vậy có thể thấy, anh có thể làm thư kí của boss suốt ba năm là được coi trọng cỡ nào.

Vì thế, Tả Thành vẫn cảm thấy mình rất lợi hại, nhưng từ khi Tề Dịch xuất hiện, anh mới biết cái gì là núi cao có núi cao hơn! Làm cấp dưới của Ân Thứ chính là khảo nghiệm tinh thần cùng ý chí, thì làm người yêu của Ân Thứ chính là liều mạng a!

“Ăn ít mấy thứ dầu mỡ thôi, ăn nhiều rau dưa.” Tề Dịch ngăn cản Ân Thứ đang ăn uống không chút tiết chế, gắp cho anh một đũa rau.

Tề Dịch đại thần, xin hãy nhận một lạy của tôi! Tả Thành hướng ánh mắt kính ngưỡng về phía Tề Dịch.

Ăn cơm xong, dưới ánh mắt gần như không thể kiên nhẫn được nữa của Ân Thứ, Tả Thành thức thời đứng dậy cáo từ. Lúc đi tới cửa thì Tả Thành nhận được điện thoại. Sau một lúc lâu, anh cúp máy, nhỏ giọng nói với Ân Thứ: “Ân tổng, Triệu Minh Huy tựa hồ định xuất ngoại trái phép. Chúng ta có cần thi thố một chút không?”

“Không cần.” Ân Thứ không biểu cảm nói: “Con trai ông ta đang trong tay tôi, nếu chạy thì cứ dùng nó gán nợ.”

Tả Thành cả kinh: “Cậu ta không phải đang ở nước ngoài sao?”

“Tôi bảo người làm cậu ta quay về.”

Khó trách Ân Thứ một chút cũng không sốt ruột, có Triệu Tuyển trong tay, không sợ Triệu Minh Huy bịt bợm. Boss đi du lịch kì thực là muốn kéo dài thời gian để tra tấn Triệu Minh Huy đi?

“Tả thư kí.” Tề Dịch đi tới, đưa cho anh một túi đồ: “Đây là bánh trứng tôi vừa làm, không chê thì mang về ăn đi.”

“Không chê, không chê, thực cám ơn.” Tả Thành vội nhận lấy, cười tươi rói. Đúng là người đảm đang mà, tri kỷ a!

Ánh mắt Ân Thứ trầm xuống, đột nhiên đưa tay đẩy Tả Thành ra ngoài, sau đó không chút lưu tình đóng sầm cửa lại.

Tả Thành bị đẩy ra, trên mặt vẫn còn nụ cười không kịp thu hồi…

Tề Dịch đang chuẩn bị nói gì đó thì bị Ân Thứ ôm chầm lấy thắt lưng, tham lam đòi hôn.

“…làm sao vậy?” Tề Dịch hơi ngửa ra sau, khó hiểu nhìn anh.

“Tẩy uế.”

“…”

Hôm sau, Ân Thứ cùng Tề Dịch lên máy bay tới Lai Thụy.

Ân Thứ đã an bài người tới đón, hai người vừa xuống máy bay liền ngồi xe tới khách sạn. An trí ổn thỏa, Tề Dịch liền dẫn Ân Thứ tới khu trượt tuyết quen thuộc.

“Chúng ta mới một huấn luyện viên đi, chỉ cần hai ba ngày là biết trượt.” Tề Dịch nói.

“Em dạy tôi là được, không cần người khác.”

“Không được, trượt tuyết có tính nguy hiểm nhất định, hiểu biết nửa vời như tôi không thể nào dạy anh được.” Huống chi với thể chất xui rủi của Ân Thứ, so với người bình thường lại càng khó dạy hơn!

Ân Thứ cũng không nói thêm gì nữa, xem như cam chịu.

Vé vào cửa đã được đặt trước, hai người ăn mặc đầy đủ, nhận đồ dùng trượt tuyết, thuận lợi tiến vào sân.

Xa xa những dãy núi trập trùng, tầm nhìn trống trải, trời đất là một màu tuyết trắng, lỗ tai tràn ngập tiếng vui cười của mọi người.

Tề Dịch giang rộng tay, vui sướng hít sâu một hơi.

Tâm tình Ân Thứ cũng thực sung sướng.

“Chào, tôi là huấn luyện viên của hai anh, Ngại Lệ.” Một âm thanh trong trẻo từ phía sau truyền tới, hai người quay đầu lại, ngoài ý muốn phát hiện người tới là một mỹ nữ tóc xoăn, thoạt nhìn hình như là con lai, đường nét khá sâu, rất đẹp.

“Xin chào.”

Ngải Lệ thích thú đánh giá hai người, một hôn hòa tuấn dật, một cao lớn anh tuấn, đều là dạng dễ nhìn làm ánh mắt người ta sáng rực.

Sau khi song phương giới thiệu đơn giản thì Ngải Lệ bắt đầu giảng giải tri thức đơn giản về trượt tuyết cùng những điều cần chú ý. Kế tiếp mới là trọng điểm, học trượt tuyết.

Ngải Lệ dẫn hai người theo cáp treo đi tới sân luyện tập, người mới tập thường luyện ở địa điểm dốc khoảng sáu độ. Mục tiêu hôm nay là giúp Ân Thứ làm quen hoàn cảnh cùng quy tắc trượt tuyết, cũng không quá vội vàng.

Vị huấn luyện viên mỹ nữ này đối với hai người rất nhiệt tình, nắm tay tận tình chỉ dẫn, chỉ mới nửa giờ đã áp sát tới ba năm lần, ý đồ quá rõ ràng.

Tề Dịch mở miệng: “Hôm nay tới đây thôi, mới xuống máy bay cũng khá mệt, chúng ta đi ngâm suối nước nóng trước đã, mai rồi chính thức học.”

“Giờ còn sớm mà, về nhanh vậy?” Ngải Lệ có chút thất vọng.

Tề Dịch cười cười không nói.

Ân Thứ ngay cả một ánh mắt cũng không thèm cho.

Ngải Lệ đành phải dẫn bọn họ trở về, lưu luyến không rời đưa tiễn.

Buổi tối, Tề Dịch thoải mái ngâm mình trong suối nước nóng, nói: “Ngày mai không mời huấn luyện viên nữa, tôi tự dạy anh.”

Ân Thứ nhìn cậu một cái, đột nhiên sáp qua nhỏ giọng hỏi: “Có phải ghen tị không?”

Tề Dịch nhắm mắt lại, vẻ mặt bình tĩnh: “Ghen cái gì? Anh không thấy người đẹp kia cũng có ý tứ với tôi à?”

Ánh mắt Ân Thứ lập tức trở nên sắc bén: “Cô ta động tay động chân với em à?”

“Sờ eo tôi.”

Eo? Đó là bộ vị anh thích nhất! Cư nhiên bị cô ta làm bẩn? Quả thực không thể tha thứ!

Ân Thứ đưa tay qua nhéo nhéo eo Tề Dịch.

“Ha ha.” Tề Dịch vội vàng né tránh: “Đừng niết, ngứa.”

“Nói, cô ta còn làm gì em?”

“Cô ta còn thổi vào tai tôi.”

Ân Thứ giận tái mặt: “Tai nào?”

“Này.” Tề Dịch quay đầu, đưa tai phải cho anh nhìn.

Ân Thứ lập tức ngậm lấy, sau đó dùng đầu lưỡi liếm lộng, bàn tay to cũng bắt đầu dao động quấy rối trên người cậu.

“Đừng, tôi nói đùa thôi.”

“Tôi không đùa.” Ngón tay Ân Thứ vuốt ve môi cậu, ánh mắt chấp nhất: “Mỗi bộ vị trên người em, mỗi tấc da thịt đều là của tôi, bất luận kẻ nào cũng không được đụng vào!”

Tề Dịch bị anh nhìn tới toàn thân nóng bừng, mềm mại đáp lại: “Biết rồi.”

Ân Thứ hài lòng gật gật đầu, thưởng cho cậu một cái hôn.

“Kỳ thực…” Tề Dịch thở dốc nói: “Những điều tôi vừa nói là cô ta làm với anh!”

Ân Thứ: “…?”

“Cho nên…” Tề Dịch nhìn chằm chằm anh: “Tôi quả thực rất ghen tị!”

Ân Thứ đầu tiên là sửng sốt, tiếp đó thực sung sướng, người nào đó ghen vì anh, cảm giác thực sự không tồi!

Tề Dịch không nhìn bộ dáng đắc ý của anh, cầm lấy mặt anh, nghiêm giọng cảnh cáo: “Về sau cách xa phụ nữ một chút!”

“Yên tâm, lần đầu tiên cùng cuối cùng của tôi đều là của em.” Ân Thứ kiên định biểu thị.

Tề Dịch mỉm cười: “Tôi cũng vậy.”

Đêm đó, hai người dây dưa một trận dữ dội, bỏ lỡ thời gian trượt tuyết buổi sáng.

Buổi chiều ăn cơm xong, Tề Dịch vẫn còn thực mệt mỏi, vì thế quyết định tiếp tục làm ổ trong khách sạn. Ân Thứ không chút dị nghị, cùng cậu nằm trên giường nghiên cứu hành trình chuyến lu lịch này.

Đúng lúc này, điện thoại Ân Thứ reo vang, là Tả Thành gọi, vừa mới bắt máy liền nghe thấy âm thanh vội vàng xao động: “Ân tổng, không tốt rồi, mẹ ngài bị bắt rồi!”

“Cậu nói cái gì?” Ân Thứ bật dậy, sắc mặt hung ác.

“Sáng nay, xe của bà Ân bị người ta chặn đường, đối phương bắn bị thương vệ sĩ rồi bắt người đi.” Tả Thành nói: “Vừa nãy tôi cừa nhận điện thoại của chúng, yêu cầu chúng ta phải thả Triệu Tuyển, bằng không sẽ không khách khí với phu nhân.”

Mắt Ân Thứ đầy sát khí, lạnh lùng hỏi: “Chuyện này ba tôi biết chưa?”

“Ngài Ân vẫn chưa biết, ông ấy vừa tới R thị công tác.”

“Tốt, tạm thời phong tỏa tin tức, chờ tôi trở về nói sau!” Ân Thứ xoay người gọi điện thoại bảo người lập tức giúp mình đặt vé quay về.

Tề Dịch không cần anh nói đã bắt đầu thu xếp hành lý.

“Thật xin lỗi, lần này…”

“Dong dài gì chứ, mau đi thôi.” Tề Dịch không nói hai lời, kéo rương hành lý ra ngoài.

Lúc này cậu duy trì Ân Thứ vô điều kiện, để Triệu Minh Huy chứng kiến vận may tột đỉnh cùng vận xui tột cùng liên hợp sẽ có uy lực cỡ nào đi…

….