Bức Tranh Ấy Em Vẽ Vì Anh

Chương 45: Lâm lão gia tử tỉnh lại



Nói xong liền đi làm, công việc cũng không nhiều lắm, Triệu Lí xuống lầu, đưa tay cùng fans nói chuyện, người đứng ở lầu ba cũng có thể nghe được tiêng hoan hô vỗ tay phía dưới, còn có fan vui đến nỗi giơ tay làm biểu tượng trái tim lên trên lầu, nói to: “Lâm Đế, em yêu anh!”

“Lâm Trứ, em cũng yêu anh!”

“A a a, nam thần của em là anh hùng tái thế!”

“Lâm Lâm, em đưa cho anh trái tim nhỏ của em nè.”

“Anh trai, anh nhất định mãi mãi làm diễn viên đấy!”

Mỗi một tiếng hoan hô làm tất cả truyền thông đứng ở dưới cảm động, bọn họ quay qua ghi chụp lại khoảnh khắc này, Triệu Lí bị mấy cô bé quấn lấy cánh tay, anh ta bất đắc dĩ phải nói: “Được rồi, mọi người mau thu dọn hành lý, tôi đưa mọi người qua khách sạn.”

Mấy fans lại hỏi: “Lâm Lâm và anh trai anh ấy có thể gặp chúng em được không ạ?”

Triệu Lí dừng một chút, nói: “Đến lúc đó xem thế nào đã, các bạn cứ đến khách sạn nghỉ ngơi trước, nơi này rất lạnh.”

“A a a, dạ được, dạ được.”

“Lâm Lâm… Anh trai…Yêu hai anh nhiều.” các fans ở dưới cứ làm biểu tượng trái tim nhỏ, hôn gió các kiểu, Lưu Tử Đồng dựa vào ngực Lâm Đế, cười với người bên cạnh, nói: “Đều cho anh tình yêu đấy….”

Lâm Đế kéo sát cô lại, ôm chặt cô, thấp giọng nói: “Cho anh cũng là cho em.”

Khi cô vừa mới vào cửa, chuyện đầu tiên nhắc nhở anh đó là fans rất vất vả, Lâm Đế biết trong lòng cô cũng thương fans, vô cùng ấm áp.

Lâm Trứ đẩy cửa tiến vào, thấy hai người bọn họ đứng ôm nhau, anh ta cũng chẳng có biểu tình gì, kéo ghế dựa ngồi xuống, mở điện thoại ra đọc tài liệu, Lưu Tử Đồng ngáp một cái, Lâm Đế đưa cô đến một giường trống khác, để cô nằm xuống ngủ một lát, Lưu Tử Đồng chợt nhớ ra chưa gọi điện thoại về cho nhà mình.

Sau khi nằm xuống, cô gọi điện thoại về nhà.

Người nhận điện thoại là Chu Tố Mẫn, Lưu Tử Đồng theo bản năng nhìn về Lâm Đế đang ngồi ở mép giường, Lâm Đế nhướng mày nhìn cô.

Đầu bên kia Chu Tố Mẫn, hỏi: “Tới rồi sao?”

Lưu Tử Đồng đáp: “Dạ, con đến rồi, ông nội ngủ rồi ạ?”

“Ngủ rồi, ba con cũng ngủ luôn rồi, mẹ cũng đang tính đi ngủ.” Nghe thấy giọng của Chu Tố Mẫn có chút buồn ngủ, Lưu Tử Đồng dừng một lát, hỏi: “Mẹ, mẹ còn kiên trì với yêu cầu lúc trước không ạ?”

Bên kia, Chu Tố Mẫn trầm mặc, hồi sau mới nói: “Mẹ đi ngủ trước, con cũng ngủ sớm một chút, không còn sớm nữa.”

“Dạ.” Lưu Tử Đồng cúp điện thoại.

Chu Tố Mẫn cúp điện thoại trước, nghe được tiếng ‘tút tút’ Lưu Tử Đồng liền buông điện thoại ra, che miệng ngáp một cái, Lâm Đế kéo chăn cho cô, nói: “Ngủ đi.”

“Dạ.” Cô nằm xuống, đưa mắt nhìn Lâm Trứ ngồi một bên vẫn còn đang nhìn điện thoại, Lâm Đế che đôi mắt cô lại, thấp giọng hỏi: “Nhìn cái gì?”

Lưu Tử Đồng cười túm lấy tay anh, nói: “Hai anh không cần ngủ sao?”

Lâm Đế: “Hai người bọn anh sẽ thay phiên nghỉ ngơi.”

“Cũng được, em không chịu nổi nữa, em ngủ nhé.” Cô rất ít khi thức đêm, lại ngáp thêm một cái, chôn người trong ổ chăn.

Lâm Đế sửa chăn lại cho cô, dựa vào đầu giường nhìn cô.

Lâm Trứ đặt điện thoại xuống, đứng dậy cầm điếu thuốc đi ra ngoài, vừa lúc đụng phải Triệu Lí trở về, hai người gặp mặt nhau, Triệu Lí đối với Lâm Trứ vẫn luôn tôn trọng, dù sao anh ta cũng là đại thần, Triệu Lí vội vàng chào: “Lâm tổng.”

Lâm Trứ gật đầu, ngậm điếu thuốc chưa châm đi vào khu hút thuốc.

Triệu Lí đẩy cửa vào, giây tiếp theo lập tức lui ra ngoài, có chút xấu hổ…. Lâm Đế mới vừa rồi cúi đầu hôn lên môi Lưu Tử Đồng, Triệu Lí xoay người đuổi theo Lâm Trứ, “Lâm tổng, chờ tôi với, tôi cũng muốn đi hút thuốc.”

……

Lưu gia.

Sau khi cúp điện thoại, Chu Tố Mẫn chống trán ngồi ở mép giường, Lưu Kiến Bang ngủ một giấc, quay người thấy vợ mình vẫn chưa ngủ, ngồi dậy hỏi: “Đồng Đồng tới nơi rồi đúng không?” 

“Nó đến rồi.” Giọng Chu Tố Mẫn đượm buồn, Lưu Kiến Bang nghe thấy biết rằng có điểm không thích hợp, kéo tay Chu Tố Mẫn ra, thấy hốc mắt bà đỏ lên, Lưu Kiến Bang sửng sốt: “Sao lại thế này?”

Chu Tố Mẫn gạt tay Lưu Kiến Bang ra, nhịn không được nói: “Đồng Đồng vì sao không thể hiểu em chứ?”

Lưu Kiến Bang vừa nghe liền biết sơ chuyện, ông nói: “Về sau nó sẽ hiểu thôi.”

“Nó căn bản không hiểu, em vì muốn tốt cho nó mà.”

Lưu Kiến Bang nói: “Anh biết em vì muốn tốt cho nó, không phải sự việc hiện tại có thể giải quyết rồi sao? Nhìn xem bối cảnh nhà Lâm Đế kìa, nếu Đồng Đồng cùng cậu ta ở bên nhau, chúng ta mới là người trèo cao.”

“Em cảm thấy rất đau đầu.” Chu Tố Mẫn nói.

“Làm sao vậy?” Lưu Kiến Bang ngồi hẳn dậy, kéo tay bà ra, nhìn trên nhìn dưới, Chu Tố Mẫn né tránh ánh mắt ông, nói: “Lúc trước em có nói một vài lời khó nghe….”

“Em đã nói gì?” Lời nói của Giang Lâm và nội dung câu chuyện bà nói cùng với Lưu Tử Đồng, bà cũng đều chưa nói cho Lưu Kiến Bang nghe, cho nên ông cũng không biết.

Chu Tố Mẫn xoay người nằm lên giường, kể ra nội dung lúc trước bà đã nói cùng Lưu Tử Đồng cho Lưu Kiến Bang, Lưu Kiến Bang nghe xong, không có gì kinh ngạc.

Tính cách Chu Tố Mẫn xưa nay đã như vậy, ông nói: “Em lo lắng là đúng, nhưng em trực tiếp đánh giá người khác như thế thì không tốt.”

Chu Tố Mẫn chôn người trong ổ chăn, nói: “Em biết.”

“Em biết…nhưng là…”

“Trước tiên ngủ đi đã.” Lưu Kiến Bang vỗ vai bà.

……

Lưu Tử Đồng cảm giác đã ngoài trời đã hừng đông, lúc nửa đêm cô cảm thấy bên người hình như có động tĩnh gì đó, nhưng cô thật sự quá mệt nên không thể mở mắt ra được, chờ đến khi lấy lại tinh thần, một lúc sau cô mới mở mắt ra, đối diện với Lưu Tử Đồng lại là một đôi mắt của một ông lão, hai người nhìn nhau một lúc, lúc này Lưu Tử Đồng mới phản ứng lại, nhanh chóng ngồi dậy, nói: “Chào ông, ông nội….”

Mặt Lâm lão gia vặn vẹo một chút: “Ai là ông nội của cô? Cô là ai?”

“Con….” Lưu Tử Đồng lão gia tử ép hỏi thì hoảng hốt, cô quay đầu tìm kiếm người nhà, nhưng phát hiện Lâm Trứ, Lâm Đế còn có Triệu Lí lại không có ở đây.

Lâm lão gia hỏi: “Đây không phải phòng VIP sao? Sao cô lại xuất hiện ở đây?”

“Con… Ông ơi, con tên là Lưu Tử Đồng, con….”

“Bạn gái Lâm Trứ sao?” Lâm lão gia hỏi lại, Lưu Tử Đồng vội vàng nói: “Không phải, con là…..”

“Cô là bạn gái Lâm Đế?” Lâm lão gia tiếp lời cô, lúc này Lưu Tử Đồng không biết có nên gật đầu hay không, cô chần chờ hai giây, đồng thời khiến cho Lâm lão gia tử tự hỏi, ông giống như không thể tưởng tượng nổi, nói: “Anh trai còn chưa có, sao em trai lại có thể có trước chứ. Cô đi kêu Lâm Đế vào đây.”

Sáng sớm Lưu Tử Đồng bị khí thế Lâm lão gia bức người, sợ đến mức nhanh chóng xuống giường, mang vội dép lê vào, đi ra cửa.

Đột nhiên gặp phải Lâm Trứ, còn thiếu chút nữa đâm vào ngực Lâm Trứ, Lâm Trứ né qua một bên, phía sau là Lâm Đế, Lâm Đế đỡ lấy vai cô, hỏi: “Em sao vậy?”

Lưu Tử Đồng ngẩng đầu, nói: “Ông nội anh tỉnh rồi.”

“Ừm.” Anh nắm tay cô đi về phía mép giường, Lâm Trứ đã đỡ Lâm lão gia tử, thấp giọng nói: “Ông phải ở bệnh viện theo dõi hai ngày nữa.”

Lâm lão gia xua tay: “Không cần! Về nhà, về nhà.”

Sau đó đưa mắt thấy Lưu Tử Đồng và Lâm Đế đang nắm tay, Lâm lão gia lập tức hỏi: “Lâm Đế, bạn gái anh sao?”

Lâm Đế nắm chặt tay Lưu Tử Đồng, thái độ nhàn nhạt, trả lời cho có lệ: “Đúng.”

“Anh trai của anh còn chưa có đâu!” theo bản năng Lâm lão gia liền nói: “Anh phải để cho anh của anh nói chuyện này trước đã….”

Lâm Trứ lấy gối chèn vào sau lưng Lâm lão gia, đỡ ông ngồi dậy, nói: “Con không vội.”

“Anh đã ba mươi sáu tuổi còn không vội, ở đâu ra chuyện em trai lập gia đình trước chứ….” Lâm lão gia sau khi ngồi an ổn bắt đầu nói dong dài, Lưu Tử Đồng đứng ở mép giường có chút xấu hổ nắm áo Lâm Đế, anh nghiêng đầu nói với Lâm Trứ: “Tôi đi về thành phố S trước đây.”

Dù sao người ông kia đã hạ sốt, bác sĩ cũng nói ở viện theo dõi hai ngày thì có thể xuất viện, Lâm Đế cũng không tính toán muốn ở lại, anh còn phải đưa Lưu Tử Đồng về, còn có phải về với Đỗ Nhu, Lâm lão gia vừa nghe tin Lâm Đế phải đi, đôi mắt bỗng nhiên trừng lớn, Lâm Trứ đứng lên nói với Lâm Đế: “Bên ngoài có rất nhiều phóng viên và fans, hai người đi cửa sau của bệnh viện đi.”

“Được.” Lâm Đế nhìn về phía Lâm lão gia, xoay người lấy áo khoác và hành lý của Lưu Tử Đồng, muốn đi về.

Lâm lão gia nóng nảy, ông gọi lại: “Tôi không phản đối chuyện anh yêu đương.”

Lâm Đế dừng bước chân, nhàn nhạt nói: “Tôi không cần ông đồng ý.”

Sau đó dắt Lưu Tử Đồng ra cửa phòng, Lâm lão gia ngồi không yên, ông nhìn về phía Lâm Trứ, Lâm Trứ chỉnh lại chăn, thấp giọng nói: “Lâm Đế đồng ý quay về Lâm gia.”

“Cái gì?” Lâm lão gia sửng sốt, không phản ứng kịp, Lâm Trứ nói lại lần nữa: “Nó đồng ý  trở về rồi ạ.”

Tay Lâm lão gia hơi run run, ông nói: “Vậy sao nó không về nhà, về thành phố S làm gì?”

Lâm Trứ: “Còn có Đỗ Nhu.”

“À, ừ.”

……

Ra khỏi phòng bệnh, Lưu Tử Đồng mới thở phào một hơi, Lâm Đế cúi đầu nhìn cô một cái, hỏi: “Ông ấy là khó dễ em?”

“Không có, nhưng ông ấy quả thật có chút cố chấp.”

“Ông ấy nói cái gì?”

“Nói anh không thể lập gia đình trước, ông ấy muốn để anh trai anh lập trước.”

“Đừng để ý đến ông ấy.” Lâm Đế dẫn cô đi về phía cửa sau, hai người đeo khẩu trang, còn thêm kinh râm, Triệu Lí mở cửa đón hai người lên xe.

Lâm Đế nói: “Trước tiên về nhà anh ở Kim Thành đã.”

Lưu Tử Đồng nhìn anh: “Không về thành phố S ạ?”

Lâm Đế: “Chúng ta nghỉ ngơi một lúc, buổi tối lại về.”

“Vậy truyền thông và fans thì sao ạ?” Lưu Tử Đồng nghĩ đến những fans phải chạy thật xa đến đây gặp Lâm Đế, anh nói: “Để Lâm Trứ đi gặp bọn họ.”

“Hả, anh ấy chịu không?”

Lâm Đế: “Chịu.”

“Ha ha, thật không thể tin được, Lâm Trứ là đệ khống (1)?”

(1) Đệ khống: yêu em trai, giống như muội khống (yêu em gái).

Triệu Lí: “Lưu tiểu thư, mắt cô mù sao? Lâm tổng khi nào sẽ là đệ…..” Lời còn chưa nói hết, lưng ghế anh ta đã bị Lâm Đế đá một cái, Triệu Lí: “Rất xin lỗi cô, Lưu tiểu thư, mắt cô một chút cũng không mù.”

Lâm Đế nhẹ nhàng hừ một tiếng: “Anh mới mù đó.”

Triệu Lí: “….Đúng đúng, tôi mù.”

Lưu Tử Đồng dựa vào ngực Lâm Đế, cười không ngừng được.