Cẩm Tú Đỉnh

Chương 45



Mục Thư Du ngoài khiếp sợ cũng không biết nên nói cái gì cho phải, nửa ngày mới hỏi một câu: “hắn vì sao lại làm như thế?”

“hắn vì sao lại làm như thế, nàng đã xác nhận rõ ràng, vì sao còn muốn hỏi trẫm?” Tần Thừa Thích hỏi ngược lại.

Mục Thư Du thật đúng là có chút không dám tin Bạch Quảng Thanh vì nàng mà bỏ qua ước mơ đã lâu, nhưng hiện tại quả là không nghĩ ra lý do nào khác để giải thích, đành phải giả bộ hồ đồ: “Thần thiếp không rõ lắm ý nghĩ của Bạch Quảng Thanh, hắn làm cái gì cũng không có quan hệ gì với thần thiếp, Hoàng thượng không cần lại nghi ngờ thần thiếp.”

“Vừa lúc, trẫm muốn phá lệ đề bạt hắn.”

“Hoàng thượng làm như vậy sợ là sẽ gặp phải chỉ trích?”

Tần Thừa Thích cười nói: “Chỉ bằng mấy năm nay Bạch Quảng Thanh một mực vì trẫm mà làm nội ứng ở Triệu gia, trẫm cũng phải cho ân điển, huống chi còn có uy danh của Bạch Hồng Tín, chuyện này sẽkhông có người chỉ trích, trẫm ngược lại muốn biết ý của Thái phi hơn.”

“Hoàng thượng nói lời này thật kỳ quái, đây là chính sự trong triều, thần thiếp có thể nào nói bừa, xem ra hôm nay Hoàng thượng cố ý từ chỗ Ô Thục nghi chạy tới đây là muốn làm khó thần thiếp, nếu thậtsự suốt ngày nói tới chuyện họ Bạch, thần thiếp thà rằng làm lễ cầu an cho nhưng oan hồn kia còn tốt hơn bị Người dò xét chất vấn như vậy. Hoàng thượng nghỉ ngơi đi, thần thiếp tìm tìm chỗ nghỉ khác, không phiền nhiễu Hoàng thượng.”

Mục Thư Du nói xong muốn đứng dậy lại bị Tần Thừa Thích đè xuống: “Cái tính khí này của nàng ý, trẫm đơn giản là trong lòng không thoải mái mới tùy ý nói đôi câu, nàng liền loạn phát tính khí, kỳ thậttrẫm nói chuyện của Bạch Quảng Thanh cũng là muốn cho nàng phân tâm một chút, để nàng đỡ phải luôn luôn suy nghĩ chuyện bốn trấn. Canh giờ đã không còn sớm, mau nằm ngủ đi, nghe lời của trẫm, đừng làm rộn.”

Mục Thư Du lúc này mới một lần nữa nằm trong ngực Tần Thừa Thích, ôn nhu nói: “Hoàng thượng đối với thần thiếp tốt như vậy, thần thiếp làm sao có thể phụ Hoàng thượng, thần thiếp sớm đã nói qua sẽkhông nhìn những người khác, Hoàng thượng không nên oan uổng thần thiếp, thần thiếp cũng chưa từng làm bất kỳ chuyện gì có lỗi với Hoàng thượng, Hoàng thượng vì sao không thể tin tưởng thần thiếp một chút đây.”

“Là trẫm suy nghĩ nhiều, trẫm tin nàng.” Tay của Tần Thừa Thích xoa xoa lưng eo của Mục Thư Du, thỉnh thoảng vỗ nhẹ vài cái trấn an, đợi đến khi Mục Thư Du ngủ say mới nhắm mắt lại.

Mục Thư Du ngủ một giấc ngủ ngon, trong ánh trăng mờ cảm giác được bên cạnh có động, mở hai mắt nhìn sang, thấy Tần Thừa Thích đã dậy vì vậy vội vàng muốn theo hầu hạ.

“Nàng ngủ đi, khó khắn lắm nàng mới khong gặp ác mộng, có nhiều người hầu hạ như vậy không cần nàng phải làm, bên ngoài mới vừa sáng, nàng ngủ nhiều một chút.” Tần Thừa Thích không để Mục Thư Du nhúc nhích.

Mục Thư Du lười biếng cười một tiếng: “Thần thiếp có thể được Hoàng thượng ưu ái như thế, thật sự là không có gì báo đáp.”

Thấy bộ dạng kiều mị này của Mục Thư Du, Tần Thừa Thích ngồi ở bên cạnh giường nhỏ không muốn đứng dậy, cúi người tay thăm dò vào trong chăn nắm lấy hai luồng nõn nà nhẹ nhàng bóp nặn, nghiệng người đối mặt với Mục Thư Du: “Thứ Thái phi có thể báo đáp trẫm rất nhiều, hai quả đào này, thân thể này, tính tình này trẫm đều thích, Thái phi chỉ cần đem tâm tư đặt trên người trẫm chính là báo đáp trẫm. “

“Hoàng thượng còn có để thần thiếp ngủ hay không?” Mục Thư Du bị Tần Thừa Thích xoa nắn có chút khô nóng, liền thúc giục hắn đem tay lấy ra.

Tần Thừa Thích thấp giọng cười: “Thứ trong tay trẫm nặng lên không ít, vóc người Thái phi càng ngày càng tốt, trẫm yêu thích không muốn buông tay.”

“Hoàng thượng!” Mục Thư Du trừng mắt nhìn Tần Thừa Thích, Tần Thừa Thích xoa nắn lại quấy rối mộthồi lâu mới bằng lòng đi ra ngoài.

Mục Thư Du nằm ở trên giường còn suy nghĩ một chút chuyện Bạch Quảng Thanh vào triều làm quan, một hồi lâu sau thở dài rồi ngủ.

Lúc tỉnh lại, ngày đã sáng rồi, Mục Thư Du sau khi đứng lên Tiểu Lượng Tử liền ân cần tiến vào thỉnh an: “Nô tài thỉnh an Thái phi, nhìn sắc mặt ngài hôm nay đỏ thắm không ít, nô tài đã cho Như Xuân cầm bột trân châu đi nấu.”

“Vì sao còn phải nấu?” Mục Thư Du hỏi.

“Thái phi hỏi khó nô tài rồi, nô tài cũng không biết nguyên nhân, nhưng mà nghe Đại tổng quản phân phó, nói bột trân châu kia phải dùng vải mịn bọc lại, dùng đậu nành nghiền ra chắt lấy nước nấu cùng bột trân châu trong nửa canh giờ, sau đó lấy bột trân châu trong vải ra phơi khô nén thành phấn, đến lúc đó Thái phi vừa có thể dùng cũng có thể bôi lên mặt, công dụng rất tốt!”

Mục Thư Du nghe xong chỉ cảm thấy tốn thời gian lại phí sức, nhưng nàng không cần tự mình làm nên cũng không thèm để ý.

đang muốn dùng điểm tâm, Như Xuân mặt mày ủ dột tiến vào, Như Ý trách mắng: “Cho ngươi đi làm đồ vẻ mặt ngươi liền như đưa đám, Thái phi sao muốn nhìn sắc mặt này của ngươi?”

Như Xuân quỳ xuống trả lời: “Hồi Thái phi, nô tỳ bởi vì không thể đem việc làm tốt mới lo lắng.”

“Chỉ mang bột trân châu đến ngự phòng có cái gì mà không thể làm tốt?” Mục Thư Du hỏi.

“Hồi Thái phi, quản sự ngự phòng Vương thái giám nói sữa đậu nành Thục phi nương nương và Văn phi nương nương mỗi ngày cũng chỉ dùng một chén, Thái phi muốn dùng để nấu trân châu hắn không dám tòng mệnh, còn muốn thỉnh ý chỉ của Hoàng hậu mới được, nếu không Thục phi nương nương phái người tới nói một tiếng cũng được, nô tỳ nói là Hoàng thượng ra lệnh làm như thế, hắn chỉ nói chưa nhận được ý chỉ hay khẩu dụ nên không thể làm theo.”

Như Xuân nói xong không đợi Mục Thư Du phản ứng, Tiểu Lượng Tử thiếu chút nữa liền nhảy lên: “Thái phi ngài đừng nóng giận, Vương quản sự này nào có là gì, nhưng ở trước mặt Thục phi nương nương nịnh nọt thật tốt nên đắc ý, nô tài đi dạy dỗ hắn!”

Mục Thư Du là muốn đấu một trận, không nghĩ tới cơ hội nói đến là đến, xem ra sau chuyện này thì sẽbắt đầu đến vật phẩm hàng ngày cũng đều phải xem ý chỉ đây, cố ý làm vẻ tức giận: “Tiểu Lượng Tử ngươi nói xem có phải có người chê ta ở trong cung này chướng mắt nên mới cố ý làm như thế, nếu không vì sao một nô tài quản sự nho nhỏ ở ngự phòng cũng có thể nói như vậy với tỳ nữ của ta, ta không thể để cho người của ta phải có chỗ tốt hơn thì thôi, ngược lại còn bị ủy khuất không ngóc đầu lên được, Thái phi ta đây không khỏi uất ức không ít rồi!”

Tiểu Lượng Tử thấy Mục Thư Du phát hỏa, lại nghe Mục Thư Du vỗ bàn đến rung lắc chén đũa đặt trênđó, trong lòng cũng run theo, Thái phi cũng đừng dưới cơn nóng giận mà đem ngự phòng ra đập phá nha, đập phá ngự phòng thì cũng không phải chuyện đáng lo, ngộ nhỡ mà bị va chạm đến đổ máu thìhắn toi đời rồi, vì vậy cũng lập tức quỳ xuống trấn an: “Cầu xin Thái phi để cho nô tài thay ngài trút giận, nhất định khiến cẩu nô tài Vương quản sự kia dập đầu thỉnh tội với ngài, Thái phi chớ vì một nô tài mà thương thân, thật không đáng.”

“Vậy ngươi mau đi đi, nhưng mà hắn là người đắc lực của Thục phi, cũng không thể quá mức đắc tội.”

“Sao phải để ý hắn là kẻ đắc lực dưới trướng của ai, chỉ cần khi nhờn Thái phi chính là tội, nô tài xin lui.”

Tiểu Lượng Tử nói xong nhanh nhẹn đứng lên, ra bên ngoài kêu ba tên tiểu thái giám cùng đi ngự phòng.

“Vương quản sự ở đây?” Tiểu Lượng Tử vào ngự phòng thì kêu lớn.

“Ơ, Tiểu Lượng Tử công công ngài thế nào lại rỗi rảnh đến nơi này, Hoàng thượng có phân phó gì sao?” Vương quản sự vừa thấy Tiểu Lượng Tử thì toét miệng chạy tới.

“Đồ ăn của Hoàng thượng đến phiên ngươi hay sao? Ta là tới hỏi ngươi, Thái phi muốn dùng sữa đậu nành nấu trân châu, ngươi dựa vào cái gì ngăn không cho?” Tiểu Lượng Tử mắt cũng không nhìn Vương quản sự nói.

Vương quản sự cười nói: “Ta còn tưởng chuyện gì cơ, ngài không biết trong việc này có bao nhiêu khó xử, sữa đậu nành này Thục Văn hai vị nương nương mỗi ngày cần phải uống một chén, mà đậu nành phải ngâm thật lâu rồi ngiền ra chắt lấy nước rồi đun sôi mới uống được, muốn làm sữa đậu nành rất công phu tốn nhiều thời gian, mà Thái phi cũng chỉ ở tạm trong cung sao phải gióng trống khua chiên giống như hầu hạ các vị chủ tử khác đây? Tiểu Lượng Tử công công ngài cũng suy nghĩ thật kỹ xem vì chuyện nhỏ này mà đắc tội hai vị nương nương kia sao?”

“Ngươi ngu lắm! Ta không nói nhảm với ngươi, ngươi sớm đem những thứ này nấu với bột trân châu để làm thành phấn, sau đó cùng ta đến chỗ Thái phi dập đầu thỉnh tội, chuyện như vậy mau giải quyết nếu không cũng đừng trách ta trở mặt!”

Vương quản sự vừa nghe lời này khuôn mặt tươi cười cũng không giữ nữa, hếch cằm thẳng lưng, âmđiệu cũng lên cao hơn: “Ngài còn có thể xử trí ta hay sao? Ta là làm việc theo quy củ trong cung, ai có thể nói ta một chữ nào? Nghe nói Hoàng hậu nương nương lại bế quan tụng kinh, nếu không chúng ta đến chỗ Thục phi nương nương phân định cho rõ! Mà sữa đậu nành này nguội rồi mùi vị sẽ không ngon, mà hâm nóng lại không tốt, làm hai vị nương nương dùng bữa, ngươi gánh nổi cái tội danh này sao!”

“Ngươi là cái thứ gì, dám dựa thế uy hiếp ta? Ta...”

“Tiểu Lượng Tử, thôi.”

Tiểu Lượng Tử quay đầu nhìn lại, thấy Mục Thư Du đứng ở trong viện, vội vàng chạy ra: “Thái phi, ngài làm sao tới đây, ngài là thân phận gì sao phải nói chuyện cùng bọn họ.”

“Ta không thể chấp nhặt với bọn họ, ta là sợ ngươi nhất thời gấp gáp đắc tội người ta, không nấu thìkhông nấu, cũng không phải là thuốc thần dược uống vào trong bụng bôi lên mặt là có thể trường sinh bất lão, không gây sự không giận dữ mới là chuyện tốt, bột trân châu kia ta cũng không cần thưởng cho ngươi đó.” Mục Thư Du nói xong cũng mang người rời khỏi sân viện, không biết đi hướng nào.

Tiểu Lượng Tử cầm lấy một hộp bột trân châu không khép miệng lại được, thứ này hắn nào dám nhận, quay đầu nhìn Vương quản sự nhướn mắt cười đến đáng khinh kia, đảo tròn mắt cười nói: “Vương quản sự, ngươi chờ xem, gia gia ta lập tức quay lại thu thập ngươi! Ba người các ngươi cứ ở chỗ này coi chừng sữa đạu kia, không cho phép ai lấy đi!”

“Phi, đồ khoác lác!” Vương quản sự hướng về phía bóng lưng của Tiểu Lượng Tử nhổ nước miếng.

Vu Trung nhíu mày nhìn cái hộp trong tay Tiểu Lượng Tử hỏi: “Sắc mặt Thái phi như thế nào?”

“Nhìn qua hình như không có tức giận, nhưng mà đến ngự phòng thì chắc hẳn là mất hứng, lúc này cũng không biết đã đi nơi nào, nô tài đã phái người đi tìm bốn phía. Đại tổng quản, ngài không có nhìn thấy tình cảnh lúc ấy, Vương quản sự này thấy Thái phi cũng coi như không thấy, dám giương oai giễu võ ở chỗ đó, theo nô tài thì lần này cần nhìn cũng hiểu, Thái phi sợ là đã bị người ta dẫm dưới lòng bàn chân rồi!”

Vu Trung suy nghĩ một chút, biết rõ Hoàng thượng đang ở bên trong thương nghị đại sự, một lát nữa cũng không cần hắn phải đứng hầu rồi nói: “đi, ta qua đó nhìn một chút.”

Tiểu Lượng Tử hưng phấn vâng dạ, vội vàng đi theo.

“Vương quản sự, mau lăn nhanh ra dây!” Trở lại ngự phòng Tiểu Lượng Tử đứng ở trong viện cao giọng hô.

“Tiểu Lượng Tử, ta cho ngươi mặt mũi ngươi liền lên mặt, ngươi cho rằng Thái phi có thể che chở cho ngươi? nói cho ngươi biết có bản lĩnh chúng ta đi..., Đại, Đại tổng quản nô tài không biết là ngài đã tới, mời ngài vào trong.” Vương quản sự vừa thấy người đứng ở trong viện lập tức câm miệng cũng mất đikhí thế.

“không cần, Thái phi là người ngươi có thể nghị luận? Ngươi có bản lĩnh thì theo ta đi gặp Hoàng thượng, nói xem ngươi làm khó xử Thái phi như thế nào, hãy nói xem một chút, ngươi có ai che chở mới dám làm trái một mảnh hiếu tâm của Hoàng thượng đối với Thái phi hả!” Vu Trung nói xong nhàn nhạt nhìn Vương quản sự một cái.

Vương quản sự mồ hôi lạnh chảy ròng, lập tức quỳ xuống không ngừng dập đầu thỉnh tội: “Là nô tài đáng chết, đại tổng quản tha cho nô tài lần này đi.”

“Ngươi nếu đắc tội với các nương nương khác thì còn có thể tha, chỉ là đắc tội với Thái phi thì đừng nóilà ngươi, nếu làm không tốt bản tổng quản cũng bị ngươi làm cho liên lụy đấy, tha cho ngươi khỏi chết cũng có thể, đánh năm mươi trượng đi. Tiểu Lượng Tử, ngươi mau đi tìm quản sự làm việc có thể tin cậy thế chỗ cho Vương quản sự, Vương quản sự sau này ở bên ngoài ngự phòng nấu nước đi, Thái phi rốt cuộc đã đi đến nơi nào đây, mau đi tìm một chút, sữa đậu đã có sẵn trước hết để Thái phi dùng nấu trân châu đi.”

Người ở ngự phòng lúc này mới tỉnh ngộ, Thái phi mới là người không thể đắc tội, Vu Trung chính là chong chóng đón chiều gió, Hoàng thượng sủng ái ai không cần nói cũng biết.

Người được phái đi rốt cuộc cũng không tìm thấy Mục Thư Du, lần này Vu Trung thật sự là cuống cuồng, chẳng lẽ Thái phi lại xuất cung, đây không phải là muốn lấy mạng của hắn sao!

Tuy là gấp đến độ một đầu đầy mồ hôi thế nhưng phải về Trường Tuyên điện hầu hạ thánh thượng trước, đồng thời lại cho người đi tìm tiếp.

Chỉ là chờ đến lúc trở lại Trường Tuyên điện đã thấy Như Lan Như Ý đứng ở bên ngoài, lập tức mừng rỡ hỏi: “Thái phi đến đây?”

“Đại tổng quản đã quay lại, Thái phi đang cùng Ngọc thục nghi nói chuyện phiếm, là Hoàng thượng phái người đến thỉnh. “

Vậy là tốt rồi, Vu Trung gật gật đầu chuẩn bị đi vào thỉnh an Mục Thư Du.

“Đồ nô tài nhà ngươi, trẫm vừa rồi tìm ngươi ngươi lại lười biếng đi đâu hử?” Tần Thừa Thích lôi kéo tay Mục Thư Du nhìn dây chuyền trân châu trên cổ nàng, thấy Vu Trung tiến vào liền thuận miệng hỏi mộtcâu.

“Hồi bẩm Hoàng thượng, nô tài qua ngự phòng bên kia xem phấn trân châu của Thái phi thế nào rồi ạ.”

“Nghe lời của trẫm, trân châu này tuy nặng một chút nhưng ngày ngày phải đeo mới tốt.”

Tần Thừa Thích dặn dò Mục Thư Du xong mới cười hỏi Vu Trung: “Trẫm thấy ngươi là cố ý đi ngự phòng nịnh nọt Thái phi đi?”

Vu Trung lập tức cười nịnh: “Nhất cử nhất động của nô tài sao có thể lừa gạt được Hoàng thượng.”

Xem ra Thái phi đã đem chuyện này nói với Hoàng thượng, may mắn là hắn đã xử lý Vương quản sựtrước chiếm lấy tiên cơ.

“Đều xử lý tốt?”

“Hồi bẩm Hoàng thượng, quản sự ngự phòng phạt năm mươi trượng, nô tài đã để hắn phụ trách nấu nước. Nô tài còn nghĩ Thục phi nương nương và Văn phi nương nương chưa muốn dùng sữa đậu nên để Thái phi nấu bột trân châu trước.” Vu Trung phải tìm cho bản thân lối thoát trước.

Mục Thư Du nghe xong phì một tiếng nở nụ cười, Tần Thừa Thích liếc xéo nàng một cái mới nói: “Cần dùng thì cứ dùng đi, một ngày không uống cũng không thể bị làm sao, lúc này đúng là có người được thuận tâm được ý.”

“Hoàng thượng tại sao lại nói thần thiếp như vậy, thần thiếp hài lòng đắc ý cũng là nhất thời thôi, nóikhông chừng về sau đồ ăn đều bị cắt xén đấy, ta cũng muốn uống cái sữa đậu trân châu đấy, là Hoàng thượng không đồng ý, chỗ này cũng chỉ có chút ít đồ trang sức đeo tay ta cũng không nhìn vừa mắt đâu!”

Tần Thừa Thích lập tức khuyên nhủ: “Nàng đừng giận nữa, nếu dám gỡ đồ trang sức đeo tay thì trẫm thật sự tức giận đó, không ai dám cắt xén đồ đạc của nàng đâu, trẫm thà ăn ít một chút cũng không thể ủy khuất nàng.”

Mục Thư Du lúc này mới tươi cười, ôn nhu cám ơn, đứng ở đó nào đám vai xoa lưng cho Tần Thừa Thích, lại mài mực kê giấy ân cần chu đáo, Tần Thừa Thích bị dụ dỗ đến vui mừng, muốn Mục Thư Du ở lại dùng bữa rồi mới về Hòa An điện.

Vu Trung cũng mang vẻ mặt đắc ý lui ra, mắt nhìn Tiểu Lượng Tử nói: “Hôm nay những chuyện như vậy ngươi phải hiểu, về sau chuyện có quan hệ đến Thái phi ngoại trừ Hoàng thượng lời ai nói đều khôngcần nghe, dù sao Hoàng hậu cũng yêu thích Thái phi. Những kẻ nô tài như Vương quản sự đó trước xử trí rồi nói sau, chờ lúc Hoàng thượng rảnh rỗi ta sẽ xin chỉ thị xem có thể thăng phẩm cấp để cho ngươi tiện làm việc hay khong, ngươi nếu có thể ở cạnh hầu hạ Thái phi thì tương lai nhất định là có tiền đồ.”

“Tạ đại tổng quản tài bồi dưỡng, nô tài nhớ kỹ!” Tiểu Lượng Tử cao hứng đến mức con mắt tỏa sáng.

Thục phi oán hận nhìn chằm chằm cây đại thụ ngoài cửa sổ hỏi: “Vương quản sự thật sự bị đuổi ra ngoài rồi?”

Hiểu Hủy gật đầu thưa: “Bẩm nương nương, không chỉ bị đuổi còn bị đánh, đại tổng quản tự mình đingự phòng xử trí. “

“Tốt, rất tốt! Hiểu Hủy ngươi đi truyền mệnh lệnh của ta đến các quản sự trong cung, Thái phi ở trong cung tất cả chi phí dựa theo tứ phẩm mà cung cấp, nếu Thái phi không hài lòng thì để cho Triệu gia đem thứ tốt đưa vào cung để cho nàng hưởng thụ. Đúng lúc Hoàng hậu nương nương tĩnh tu, bản cung ngược lại muốn nhìn một chút xem những người này chọn đứng bên nào!”

Hiểu Hủy vâng lời lập tức đi ra ngoài làm việc.

Thục phi chờ Hiểu Hủy rời đi cầm lấy cuốn sách trên bàn nhìn một lần, trên mặt dần dần nở nụ cười, hiện tại bất quá chỉ sử dụng một chút thủ đoạn, trước hết để cho Mục Thư Du chịu thiệt một chút, nếu nàng ta còn không thức thời chỉ sợ đến lúc đó muốn khóc cũng không kịp!

Lại qua mấy ngày, Văn phi tới gặp Thục phi, mới vừa ngồi xuống đã không thể chờ đợi được mà hỏi: “Tỷ tỷ làm sao có thể nhịn Mục Thư Du kia?”

“Ta khi nào nhẫn nhịn nàng ta?”

Văn phi nói: “Mấy ngày trước đây chuyện sữa đậu kia, ta còn tưởng rằng tỷ tỷ có thể dạy cho nàng ta một bài học, không nghĩ tới đã qua thời gian dài như vậy, tỷ tỷ lại không có chút động tĩnh gì, thật sự là giận điên người mà.”

“Ta đã phân phó quản sự các nơi, để cho bọn họ dựa theo chi phí của tứ phẩm mà cấp đồ cho Mục Thư Du, chẳng lẽ còn chưa đủ làm nàng khó chịu?” Thục phi cũng không muốn bị Văn phi gây xích mích.

“Tỷ tỷ nhất định là nghĩ sai rồi, Gì mà tứ phẩm chứ? Người ta đều tranh nhau tặng đồ đến Hòa An điện đó, chi tiêu của Mục Thư Du hôm nay so với ta và tỷ tuyệt đối sẽ không thấp hơn đâu, còn nói tứ phẩm cái gì chứ!”

Cái này không có khả năng a, Thục phi không tin, chẳng lẽ có người ở bên trong động tay động chân?

Thục phi càng nghĩ càng cảm thấy không thích hợp, mắt nhìn Hiểu Hủy đứng ở bên cạnh hỏi: “Ngươi đãđem đúng lời của bản cung nói ra rõ ràng?”

Hiểu Hủy vội vàng quỳ xuống: “Bẩm nương nương, nô tỳ xác thực truyền đúng lại lời của nương nương, nương nương nếu không tin có thể tùy ý gọi vài quản sự tới hỏi một chút sẽ biết được.”

Thục phi biết Hiểu Hủy cũng không dám lừa gạt mình, vì vậy cho gọi quản sự thái giám Thành Kính trong cung nàng ta đến, cho hắn đi nghe xem rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra, xem một chút là ai dám trái mệnh lệnh của nàng ta.

Hơn nửa ngày, Thục phi và Văn phi đều đợi đến khó chịu, Thành Kính mới quay về.

“Sao lại đi lâu như vậy?”

Thành Kính trả lời: “Nương nương, nô tài đã hỏi qua tất cả các quản sự, Hiểu Hủy thật sự đã cho người truyền mệnh lệnh của nương nương, chỉ là quản sự các nơi đều nói có chút khó xử, chi tiêu của Thái phi trong cung mặc dù Hoàng thượng và Hoàng hậu không có nhắc tới, nhưng đồ theo cấp nhị phẩm nếu làm không tốt là quá phận, bọn họ cũng không dám làm trái ý của nương nương nên không dung qua đò ở trong cung, những thứ kia đều là các quản sự tự mình xuất tiền đặt mua cho Thái phi, hơn nữa Tiểu Lượng Tử theo bên cạnh Thái phi nghe nói cũng đã thăng lên thất phẩm, các quản sự lại khôngdám đắc tội. Nương nương, nhìn bộ dáng bọn họ như vậy hẳn là bị chuyện Vương quản sự dọa sợ, lại nói Tiểu Lượng Tử này nhất định là do Thái phi cầu xin Hoàng thượng mới có được phẩm cấp này.”

Thục phi nghe vậy tức giận đến run người: “Nàng ta là cái thứ gì, lại dám ở chỗ này tác oai tác quái, bản cung sẽ đi gặp Hoàng thượng!”

Văn phi trong lòng thầm vui, trên mặt cũng làm bộ tức giận không chịu nổi, đi theo đằng sau Thục phi chuẩn bị nhìn náo nhiệt.