Cẩn Nhiên Ký

Chương 12: Thôn trống trong tuyết (sáu)



Mái nhà bị sập làm bốc lên một lớp bụi đất dày đặc, năm người bị nhốt bên trong không thể phân rõ Đông Nam Tây Bắc. Đáng sợ là Lục Hữu Đạo hình như không hề bị ảnh hưởng, tầm mắt rõ ràng thanh minh, Lưu Tinh Chuỳ vung thẳng đến người đứng gần gã nhất là Hàng Minh Triết!.

Lúc này Bùi Tiêu Y đã đi đến hậu viện, Xuân Cẩn Nhiên và Quách Phán thi triển khinh công phóng ra khỏi phế tích, Hàng Minh Triết thấy đám đồng bọn càng ngày càng thiếu, bất giác đắm chìm trong cảm giác cô liêu, căn bản không biết có một quả cầu sắc đang nhắm ngay đầu hắn bay đến. Hắn có thể không biết, nhưng Kỳ Vạn Quán lại nhìn thấy rõ ràng, lập tức hoảng hốt, không kịp nghĩ ngợi mà lủi qua đẩy Hàng Minh Triết bổ nhào xuống đất!

Cầu sắt gần như xẹt ngang qua đỉnh đầu Hàng Minh Triết, chỉ cần Kỳ Vạn Quán chậm hơn một cái chớp mắt, kết cục của Hàng Minh Triết chính là đầu bị đập nát!

"Thiếu gia của ta ơi! Đây không phải hậu hoa viên nhà ngươi chơi đùa đâu, có thể làm cho bọn ta bớt lo hay không hả?" Kỳ Vạn Quán vừa cứu người xong đã rống vào lỗ tai của Hàng Minh Triết.

Hàng Minh Triết tuy rằng bị rống đến mức choáng đầu hoa mắt, nhưng cuối cùng cũng biết khoảnh khắc sinh tử vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, không nhịn được mà đỏ mắt, ôm chặt lấy ân nhân cứu mạng đang đè lên người mình: "Kỳ lâu chủ, đại ân đại đức của ngươi, Minh Triết trọn đời không quên!"

Ân nhân không nói chuyện, mà đột nhiên ôm lấy Hàng Minh Triết liên tục lăn lông lốc, vừa lăn xong thì nghe ầm một tiếng, chỗ hai người vừa nằm lúc nãy đã bị Lưu Tinh Chùy đập nát.

Nhìn thấy Lục Hữu Đạo lôi kéo Lưu Tinh Chuỳ đã khảm chặt vào mặt đất nửa buổi vẫn không lấy ra được, Kỳ Vạn Quán nhanh chóng kéo Hàng Minh Triết chạy ra khỏi phế tích, vừa chạy vừa lên tiếng: "Tam thiếu gia, ta không cầu ngươi trọn đời không quên, chỉ mong ngươi có thể sống lâu trăm tuổi!"

Gió buốt thấu xương thổi vào mặt, Hàng Minh Triết lại không cảm thấy lạnh, hắn nghĩ, thì ra bèo nước gặp gỡ, cũng có thể trở thành sinh tử chi giao!.

Gió buốt thấu xương thổi vào mặt, Kỳ Vạn Quán bị lạnh đến đông cứng cả người, hắn nghĩ, Hàng Minh Triết không thể chết được, nếu không Hàng Phỉ làm gì mà còn tâm tư trả cho hắn ba ngàn lượng kia chứ!

Rốt cuộc Lục Hữu Đạo cũng lôi được Lưu Tinh Chuỳ ra, muốn đuổi theo hướng chạy của Kỳ Vạn Quán và Hàng Minh Triết, nhưng không đợi gã cất bước, Quách Phán đã cầm rìu nhảy ra phía sau gã! Lục Hữu Đạo nhạy bén phát hiện, trong khoảnh khắc xoay người! "Keng", rìu của Quách Phán chém lên sợi xích của Lưu Tinh Chuỳ, Lục Hữu Đạo thuận thế đột nhiên quấn thêm vài vòng khoá chặt lưỡi rìu, sau đó dùng lực nâng tay, rìu cán dài của Quách Phán thế mà đã bị bứng đi.

Quách Phán mất đi vũ khí ngây người trong nháy mắt, nhưng Lục Hữu Đạo căn bản không lưu tình, thuận tay quăng rìu đi xa hơn chục trượng, sau đó gã lập tức xoay người, Lưu Tinh Chuỳ bay thẳng về hướng Quách Phán đang ngẩn ra.

"Cẩn thận ——" Xuân Cẩn Nhiên hô to, đồng thời nhảy lên, đẩy người ngã nhào ra đất.

Quách Phán tìm được đường sống trong chỗ chết.

Liên tưởng đến trước đó Kỳ Vạn Quán cũng dùng cách này cứu Hàng Minh Triết, Xuân Cẩn Nhiên không khỏi cảm khái: "Thời khắc mấu chốt vẫn là đẩy ngã người hữu dụng."

Quách Phán vẫn đứng sờ sờ tại chỗ cúi đầu, bốn mắt nhìn nhau: "Vậy ngươi đẩy ta là được, mắc cái gì lại nhào vào người Lục Hữu Đạo?"

Không hiểu nỗi hành vi này không chỉ có Quách Phán, còn có Lục huynh, gã đột ngột tru lên, đồng thời mạnh mẽ ném Xuân Cẩn Nhiên đang ở trên người mình xuống, không cần dùng đến Lưu Tinh Chuỳ mà trực tiếp nhấc chân muốn đạp vào bụng Xuân Cẩn Nhiên!.

Xuân Cẩn Nhiên từng nghĩ hơn trăm lần về cảnh tượng mình đi vào cõi tiên, nhưng tuyệt đối không có cảnh bụng rách ruột nát! Vì thế nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, hắn ôm chặt lấy cái chân đang định đạp của đối phương.

Sau đó, thiên địa vạn vật trở nên yên tĩnh.

Lục Hữu Đạo bất động, Xuân Cẩn Nhiên bất động, Quách Phán bất động, Kỳ Vạn Quán và Hàng Minh Triết cũng bất động.

Một người không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cả người căng chặt cứng đờ.

Một người ôm chân chặt chẽ, thái độ chuyên chú mà thành kính.

Một người nghiêm túc đứng xem, sắc mặt kinh ngạc cùng chấn động.

Hai người mờ mịt trông về phía xa, ánh mắt nghi hoặc cùng choáng váng.

Rốt cuộc cũng tìm được roi chín đốt chuẩn bị đại chiến một hồi, Bùi Tiêu Y vừa ra tới liền thấy hình ảnh "Yên tĩnh hài hòa" này, lập tức sửng sốt, do dự một lát mới ngờ ngợ dò hỏi: "Trận chiến... kết thúc rồi?"

Tiếng nói của Bùi Tiêu Y tựa như một hòn đá ném vào mặt hồ yên tĩnh, gợi lên những gợn sóng...

"Con mắt nào của ngươi nhìn thấy kết thúc còn không mau đến đây cứu ta chân hắn thật sự rất nặng á á á á á —— "

À, có lẽ là sóng to.

"Buông tay ra!" Bùi Tiêu Y không tiếp tục hành động vô nghĩa, trực tiếp ra lệnh.

"Buông ra ta sẽ chết!" Xuân Cẩn Nhiên không chịu.

Bùi Tiêu Y cũng không vội, khí định thần nhàn: "Tùy ngươi."

Xuân Cẩn Nhiên nhìn nhìn hắn, lại nhìn nhìn Lục Hữu Đạo, cắn răng nhắm mắt, buông tay!

Gần như là ngay tức khắc, roi chín đốt phá không mà đến.

Xuân Cẩn Nhiên tuy nhắm mắt nhưng lại nghe rõ rành mạch.

Quả nhiên, Lục Hữu Đạo cuối cùng cũng không đạp chân xuống, bởi vì chân của hắn đã bị roi chín đốt trói chặt!.

Hệt như cảnh tượng Lục Hữu Đạo dùng Lưu Tinh Chuỳ đoạt rìu được tái hiện, nhưng bây giờ rìu lại biến thành Lục Hữu Đạo! Bùi Tiêu Y mạnh mẽ dùng lực, Lục Hữu Đạo trực tiếp bị quăng lên trời, dây roi tựa như có sinh mệnh mà rời ra trong nháy mắt, Lục Hữu Đạo xuôi theo lực đạo ấy mà bay cao, bay xa, cuối cùng ầm ầm rơi xuống nửa căn nhà bị sụp thành phế tích lúc nãy.

Xuân Cẩn Nhiên nhe răng trợn mắt, có chút đồng cảm với tình cảnh thảm thiết trước mắt: "Ây da, nhìn cũng thấy đau rồi..."

"Có thời gian quan tâm chuyện này không bằng nghĩ cách hoàn thành kế hoạch "Bắt sống" của các ngươi đi." Bùi Tiêu Y cố ý cường điệu hai chữ, giọng đầy trào phúng.

Xuân Cẩn Nhiên nhìn Lục Hữu Đạo nằm sấp cách đó không xa, gian nan nuốt nước miếng: "Đã ngã thành như vậy, bắt sống quả thật rất khó khăn..."

Nào biết vừa dứt lời, Lục Hữu Đạo đột nhiên cử động.

Cho rằng Lục Hữu Đạo đã mất đi sức chiến đấu, Kỳ Vạn Quán và Hàng Minh Triết đang định đi về hướng này, thấy thế cũng dừng lại.

Xuân Cẩn Nhiên tức khắc đứng lên, nhún chân một cái nhảy ra xa hai trượng.

Lục Hữu Đạo lại tiếp tục cử động!

Quách Phán vừa tìm được rìu về không dám khinh thường, lập tức lớn tiếng: "Thừa dịp này nhanh bắt lấy ông ta!"

Xuân Cẩn Nhiên cũng nghĩ vậy, thế nhưng: "Lấy cái gì mà bắt?" Cũng không thể bắt bằng tay không đi.

Kỳ Vạn Quán đứng cách đó không xa lên tiếng: "Quách huynh, tiếp!"

Quách Phán phản ứng rất nhanh, lập tức giơ tay ra, vững vàng tiếp được thứ vừa bay tới, thì ra là một bó dây thừng.

Này đúng là mùa hè nóng nực được ăn hoa quả lạnh, Xuân Cẩn Nhiên kính nể Kỳ Vạn Quán: "Dây thừng ở đâu ra vậy? Ngươi biết ảo thuật sao?"

Kỳ Vạn Quán khiêm tốn phất tay: "Không có thần kỳ như vậy đâu, đây là dây thừng trói hai người các ngươi lần trước á."

Bùi Tiêu Y: "..."

Xuân Cẩn Nhiên: "Ngươi giữ lại sợi dây thừng trói chúng ta hơn nữa còn mang theo mọi lúc mọi nơi?!"

Kỳ Vạn Quán: "Bây giờ không phải là lúc đàm luận chuyện lông gà vỏ tỏi đó! Quách huynh nhanh chóng trói người đi!"

Quách Phán: "Ta đã trói xong rồi."

Kỳ Vạn Quán: "Không biết Hàng Đại thiếu bao giờ mới đến đây nhỉ?."

Xuân Cẩn Nhiên: "Ngươi chuyển đề tài cũng thật là..."

Kỳ Vạn Quán: "Lưu loát tự nhiên."

Đến tột cùng là ai cho cái tên này sự tự tin đó?! Đi ra đây, chúng ta bàn chuyện thi từ ca phú.

Lúc hai người cãi nhau, Quách Phán xách Lục Hữu Đạo đã bị trói gô lên. Nói là xách, nhưng thực ra Lục Hữu Đạo cường tráng chẳng thua gì Quách Phán, cho nên hắn phải dùng hết khí lực hai tay mới có thể miễn cưỡng nhấc người lên, may mà đôi chân của Lục Hữu Đạo vẫn còn cứng cáp, vừa bị nhấc lên đã tự động đứng vững. Mặt gã lúc này dính đầy máu, nhìn có vẻ cực kỳ thảm thiết, ánh mắt lại trống rỗng, giống như vết thương và máu tươi cũng không thể khiến gã cảm thấy đau đớn.

Xuân Cẩn Nhiên nhìn một lúc, đột nhiên có chút sợ hãi.

Hắn không tin trên thế giới thực sự có người không biết sợ đau, cho dù có thì ánh mắt cũng phải kiên cường, chứ không thể nào trống rỗng như vậy.

Bây giờ Lục Hữu Đạo bị thương, có chảy máu, hẳn gã vẫn còn là người, nhưng lại không sợ đau không sợ thương, lại căn bản không giống một con người.

Bên này Xuân Cẩn Nhiên tự mình suy nghĩ hỗn loạn, Hàng Minh Triết bên kia cũng không chịu an phận, tuy từ đầu đến cuối không hề cống hiến gì cho trận chiến, nhưng điều đó không gây trở ngại cho hắn hưởng thụ thành quả thắng lợi mà tiến lại gần Lục Hữu Đạo nhìn trái nhìn phải: "Trời ơi, đây còn có thể xem là mặt sao? Đằng ấy, ngươi xuống tay cũng quá độc ác rồi..."

Bùi Tiêu Y gật đầu: "Đúng vậy, có chút độc. Nếu không thì bây giờ ngươi vẫn còn đứng xa tám trăm trượng phất cờ hò reo cho chúng ta."

Hàng Minh Triết ủy khuất cắn môi: "Tâm của ta ở bên cạnh các ngươi nha."

Xuân Cẩn Nhiên thở dài vỗ vai hắn: "Chính là chân không chịu nghe lời, chỉ muốn chạy đi thật xa, có đúng không?"

Hàng Minh Triết trừng to mắt: "Nhân sinh chỉ cần có một tri kỷ như ngươi là đủ!"

Trời đất chứng giám, Xuân Cẩn Nhiên thật sự không có tri kỷ như vậy, cho nên hắn không tiếp tục nói chuyện, trực tiếp chuyển hướng đến chỗ Quách Phán, muốn hỏi đối phương có khiêng nổi Lục Hữu Đạo hay không, cần hỗ trợ hay không. Nào ngờ hắn vừa xoay người, đã thấy khuôn mặt huyết nhục mơ hồ của Lục Hữu Đạo bỗng trở nên vặn vẹo!

Xuân Cẩn Nhiên hoảng hốt, vừa định lên tiếng, Lục Hữu Đạo lại đột nhiên ngửa mặt lên trời gào một tiếng.

Một tiếng gào này cực kỳ thê lương cũng cực kỳ chói tai, tiếng vọng cũng âm trầm khủng bố, căn bản không giống như phát ra từ miệng con người, mà giống một loại ma thú tà ám nào đó.

Lục Hữu Đạo vừa tru vừa bất ngờ phát lực, lúc Quách Phán phát hiện đã không còn kịp, Lục Hữu Đạo sống sờ sờ giãy đứt dây thừng, sau đó nháy mắt cắn về hướng cổ của Quách Phán!

Cự ly quá gần, lúc Quách Phán nhận ra Lục Hữu Đạo muốn công kích thì miệng của đối phương đã dán lên cổ hắn rồi.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, roi chín đốt của Bùi Tiêu Y không biết xuất hiện từ lúc nào, ngay khoảnh khắc Lục Hữu Đạo muốn cắn người, sợi roi sắt lạnh kia đã quấn chặt lấy cổ gã, theo cánh tay của người cầm roi run lên, chỉ nghe "Rắc" một tiếng, toàn bộ thân thể Lục Hữu Đạo trở nên mềm oặt, ầm ầm ngã xuống!

Mọi việc phát sinh quá nhanh, hơn nửa ngày, bốn người kia mới có thể phản ứng.

Quách Phán vừa sống sót sau kiếp nạn sờ sờ cái cổ của mình, quyết định sau này càng phải trân trọng nó.

Xuân Cẩn Nhiên tấm tắc thuật dùng roi của đối phương, đồng thời hoài nghi tu vi võ công có quan hệ kì diệu nào đó với dung mạo đẹp xấu.

Kỳ Vạn Quán ngồi xổm xuống sờ huyệt vị trên người Lục Hữu Đạo, vẫn muốn biết vì sao ám khí của mình lại vô dụng trong việc định huyệt đối phương.

Hàng Minh Triết lơ đãng đẩy cái đầu đã mềm sụp của Lục Hữu Đạo, vô cùng hiếu kỳ hỏi: "Đằng ấy nè, dùng roi vặn gãy cổ người khác có cảm giác như thế nào vậy?"

Bùi Tiêu Y nhướn mày: "Thử xem thì biết."

Hàng Minh Triết lập tức ngậm miệng, hướng về một vị "Cao thủ" khác: "Chiêu vừa rồi của ngươi rất lợi hại, nếu ngươi thật sự không phải hung thủ hại chết muội muội ta, vậy sau khi điều tra chân tướng rõ ràng có thể dạy ta được không?"

Xuân Cẩn Nhiên tiếc nuối lắc đầu: "Đây là Đồng Tử Công, bây giờ ngươi luyện đã không còn kịp."

Hàng Minh Triết không quá tin tưởng: "Luyện thứ này còn cần phải là thân Đồng Tử?"

Xuân Cẩn Nhiên: "Đương nhiên, khinh công quan trọng nhất chính là phải đặt nền móng từ lúc nhỏ."

Hàng Minh Triết: "Ta không phải muốn theo ngươi học khinh công."

Xuân Cẩn Nhiên: "Vậy ngươi muốn học cái gì?"

Hàng Minh Triết: "Ôm đùi."

Xuân Cẩn Nhiên: "..."

Hàng Minh Triết: "Nhìn như vô chiêu vô thức, kì thực cực kì hữu dụng, rất thần kì!"

Xuân Cẩn Nhiên: "..."

Hàng Minh Triết: "Sao ngươi lại không nói nữa?"

Xuân Cẩn Nhiên: "Ta có chút mệt."

Hàng Minh Triết: "Phụ thân ta cũng hay nói ổng mệt muốn chết, thực ra ta biết đó chỉ là cái cớ, rõ ràng ổng không thích ta, không muốn nói chuyện với ta mà thôi."

Xuân Cẩn Nhiên: "Đừng nói như vậy, phải thông cảm với phụ thân ngươi nhiều hơn." Đến bây giờ vẫn chưa trục xuất ngươi ra khỏi gia môn, quả thật là phụ tử tình thâm!

"Cái thằng con bất hiếu này, lại nói lung tung cái gì thế!" Một tiếng quát mười phần vang dội vang lên, hai con tuấn mã đạp tuyết từ xa tiến đến, chậm rãi xuất hiện trước tầm mắt năm người.

Hàng Minh Triết không thể tin được há miệng: "Đại ca... Phụ thân?!"