Chào Buổi Sáng, Phó Phu Nhân

Chương 15



Người phụ nữ tiến vào, chiếu váy ôm lấy dáng người, giày ca gót 10 phân màu đen. Tóc đen xõa tán loạn, đôi mắt đẹp sáng ngời, toát ra phong tình của nữ nhân thành thục.

Trầm Hoan im lặng, người đến là Thẩm Dung, vợ Phó Tư Dịch.

“Tư Dịch, sao anh lại ở chỗ này?” Thẩm Dung bỗng nhiên nhìn thấy Phó Tư Dịch, cũng ngây người.

Phó Tư Dịch nhíu mày, khe khẽ thở dài. “Lời này, tôi cũng muốn hỏi cô.”

Ý cười trên mặt Thẩm Dung cứng lại, đứng tại chỗ hơi do dự, chậm rãi đến gần, giày cao gót gõ trên nèn đá màu xanh, “cộp cộp”.

“Tôi tới tìm Trần Băng có chút việc. Anh.....” Ánh mắt Thẩm Dung lưu chuyển, bỗng có vài phần cảnh giác mà nhìn đến Trầm Hoan cúi đầu ở bên cạnh. “Cô ấy là ai?”

“Chuyện của cô Trần Băng đã nói với tôi rồi, hắn không đồng ý, cô liền không cần quấy rầy hắn.” Phó Tư Dịch không trả lời vấn đề của cô.

“Tôi biết hắn không muôn, anh có thể hay không giúp tôi....” Thẩm Dung liếc liếc mắt nhìn Trầm Hoan một cái, đột nhiên liền im lặng.

Trầm Hoan đứng lên, tự giác đi ra chỗ khác, cho hai vợ chồng hắn có không gian nói chuyện. Phó Tư Dịch liếc liếc mắt nhìn động tác của cô, mím mím môi, cái gì cũng chưa nói.

Thẩm Dung hướng phía Trầm Hoan hơi hơi mỉm cười, ý xin lỗi. Chờ Trầm Hoan đi xa, hỏi Phó Tư Dịch, “ Tôi nhưng thật là lần đầu tiên thấy anh dẫn người tới nơi này của Trần Băng, trước đây, tôi anh đều không muốn đưa đến.”

Thẩm Dung liếc liếc mắt nhìn Phó Tư Dịch, trong tay Trần Băng có một ca khúc, tôi tự nhiên muốn mang cô ấy đén đây, để Trần Băng nhìn xem. Vì sao không mang cô đến đây.......”Phó Tư Dịch dừng một chút, nhìn Thẩm Dung, không có biểu tình mà cười, “Là do nguyên nhân gì, chính cô hẳn là cũng rõ ràng.”

Thẩm Dung sắc mặt cứng đờ, cô tự nhiên biết nguyên nhân là gì, nhưng từ miệng Phó Tư Dịch nói ra, khiến cho cô thấy cực kỳ gian nan.

Huống hồ, nghĩ đến mấy hôm trước cô lấy lí do đi công tác trốn tránh hắn, nhưng vẫn là Phó Tư Dịch cầm dơn ly hôn tới cửa, thiếu chút nữa bức nàng ở trước mặt đồng nghiệp mang tai mang tiếng, một cỗ phẫn uất xông lên trong lòng, “ Tôi thì làm sao? Làm phỏng vấn hắn, giúp hắn đề cao danh khí, không tốt sao? Tôi thừa nhận, tôi là có tâm tư riêng. Nhưng một công đôi việc, có gì không tốt. Nhiều năm như vậy, hắn còn không xuất hiện sao?”

“Thẩm Dung.” Phó Tư Dịch quát một tiếng chói tai, ngăn lại Thẩm Dung nói không lựa lời, hắn lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, “Loại chuyện này về sau nửa câu cũng không cần bàn tới. Hắn là nhìn trên mặt mũi tôi, cho cô cơ hội vài lần, cô cũng không cần tới.”

Thẩm Dung hung hăng quay đầu đi, không nói một tiếng.

Còn đang giằng co, Trần Băng rốt cuộc từ trong phòng đi ra, bỗng nhiên nhìn thấy người không mời mà tới- Thẩm Dung, sắc mặt lạnh xuống, “Chủ biên Thẩm, thật là nơi nào cũng có cô.”

Thẩm Dung lúc này mới hói hận, nguyên bản là cô muốn mượn sự áy náy của Phó Tư Dịch, nhờ hắn hướng Trần Băng cầu tình, lúc này mới đuổi theo Phó Tư Dịch tới nơi này, nhưng thái độ của hắn vừa nãy quá rõ ràng, căn bản là không có nửa phần cơ hội.

Trong suy nghĩ sâu xa bứt ra, Thẩm Dung miễn cưỡng cười, nói với Trần Băng, “Anh đừng hiểu lầm, hôm nay là tôi tới tìm Tư Dịch, tôi có việc muốn tìm anh ấy.”

Phó Tư Dịch liếc nhìn cô một cái, không tỏ ý kiến.

Trần Băng hừ lạnh một tiếng, phủi tay quay về phòng.

Trước mặt nhiều người bị bác bỏ mặt mũi, trên mặt Thẩm Dung hết trắng lại đỏ.

Phó Tư Dịch lại thở dài, “Cô cũng thấy rồi, hắn chính là thái độ này, cô vẫn là đi về đi.”

Thẩm Dung đứng thẳng bất động không nhúc nhích.

“Vị trí chủ biên còn chưa đủ sao? Cô đến tột cùng có có bao nhiêu lòng tham.” Thanh âm Phó Tư Dịch lạnh lùng, hắn cười lạnh, “Như thế nào không đi tìm anh trai cô, hắn chính là rất thương cô.”

Sắc mặt Thẩm Dung càng khó nhìn, cô cũng từng đi tìm. Chẳng qua, việc đầu tư của anh trai cô xảy ra chút chuyện, hiện tại ốc còn không mang nổi mình ốc, nơi nào có khả năng đi giúp cô. Nếu không, lần này cô cũng sẽ không cùng Phó Tư Dịch dễ dàng ly hôn.

Phó Tư Dịch xoay người muốn đi.

“Có thể cho tôi đi nhờ không? Xe có khả năng bị hỏng” Thẩm Dung cuối cùng là thỏa hiệp.

Phó Tư Dịch bước chân cứng lại, một lát sau, không có biểu tình nói, “Tôi đi xem nơi này của hắn có dầu diezen hay không.”

Thẩm Dung cười sâu kín, “Chúng ta ly hôn bất quá mới có ba ngày, Phó Tư Dịch anh liền tránh tôi như vậy.” Cô nhỏ giọng, sợ Trầm Hoan ở bên kia nghe được, cực lực đè ép âm thanh cực thấp.

Phó Tư Dịch nghe được, bước chân lại không dừng lại.

Thời điểm Thẩm Dung chờ đợi, quay đầu liền thấy Trầm Hoan đang chờ bên kia. Không biết vì cái gì, cô thấy cô gái nhỏ kia lần đầu tiên liền không vui.

Không nên, cô còn gặp Trầm Hoan lần đầu gặp mặt, không nên có cảm giác như vậy mới phải.

Cô biết cô gái kia kêu Hứa Trầm Hoan, là nghệ sĩ đầu tiên Phó Tư Dịch phụ trách ở Hạ Ngu. Vì thế, cô còn đặc biệt tìm xem qua tư liệu, kết quả không thu hoạch được gì.

Khi mới vừa tiến vào, cô liếc mắt một cái liền nhìn thấy khoảng cách gần đến khả nghi của hai người, huống chi còn có ý cườ không che dấu hiếm khi xuất hiện trên mặt Phó Tư Dịch.

Một khắc kia, trời biết cô có bao nhiêu ghen ghét

Cuộc hôn nhân cô trăm cay nghìn đắng có được, vốn dĩ cho rằng có thể lâu dài, nhưng không nghĩ tới, mới hai tháng, Phó Tư Dịch đột nhiên muốn ly hôn, quả thực khó có thể tin.

Việc cô tính kế Phó Tư Dịch bị bại lộ, chật vật đến cực điểm.

Lúc trước Phó Tư Dịch chỉ giải thích vài câu nhu vậy, “Tôi và cô có thể đi tới một bước kết hôn như thế nào, cô cùng người nhà cô hẳn là có thể tự mình hiểu lấy. Thẩm Dung, buổi tối ngày hôm đó, ly sữa bò cô đưa cho tôi bỏ cái gì, cô cho rằng tôi không biết sao?”

Đối với khuôn mặt kinh hãi của cô, Phó Tư Dịch không nhanh không chậm nói tiếp, “Chỉ là tôi nghĩ, cô tóm lại là vì ta nên mới không thể có con, như vậy một chút tâm nguyện của cô ta cũng nên thỏa mãn. Nhưng cô thành thành thật thật nói cho tôi, lần tai nạn xe cộ đó cô thật sự không thể có hài tử sao? Cha cô, anh trai cô, ở bệnh viện người xướng kẻ họa, giống như đúc, bức cho tôi đồng ý cưới cô. Cô thật sự, một chút đều không biết sao?”

Sự thật xấu xí trước đây bị vạch trần, mặt Thẩm Dung trắng như giấy.

“Cưới cô là việc ta ghê tởm nhất. Cuộc hôn nhân này, tôi đã định sẽ ly hôn. Cho dù, bị bại lộ ta cũng không để bụng. Cô cũng không cần uổng phí tâm cơ.”

Cô đến nay đều nhớ rõ, biểu tình Phó Tư Dịch đối với cô lúc ấy có đến cỡ nào chán ghét.

Cô đương nhiên không đồng ý, Phó Tư Dịch cũng quyết tuyệt, sau khi xuất viện, liền cùng cô ở riêng, một lần chính là ba năm. Lề mề ly hôn bởi vì phía anh trai cô, Phó Tư Dịch vẫn luôn không thể bỏ.

Khoảng thời gian trước, tòa soạn cạnh tranh vị trí chủ biên, xuất phát từ trả thù hay cũng là vì lý do khác, Thẩm Dung đưa ra điều kiện với Phó Tư Dịch, chỉ cần Phó Tư Dịch giúp cô lấy được vị trí đó, cô sẽ cùng Phó Tư Dịch ly hôn.

Lúc đó cô chỉ là muốn đẩy lui ý nghĩ của Phó Tư Dịch. Mọi người đều biết, Phó Tư Dịch đã sớm ẩn lui, hiện giờ nếu giúp nàng tranh, hàm nghĩa trong đó tự nhiên không cần nói cũng biết.