Chiến Thần Bất Bại

Chương 59: Ngoại doanh Tỉnh Hào




Khi Đường Thiên mở mắt ra, hắn cảm thấy toàn thân thoải mái chưa từng thấy, tinh lực sung mãn. Đây là lần nghỉ ngơi đúng nghĩa đầu tiên của hắn sau khi vào trại huấn luyện tân binh. Ngủ một giấc mười tám tiếng, sự mệt mỏi không cánh mà bay, tất cả các vết thương đều đã khỏi.

Phịch, Đường Thiên nhảy xuống giường, giơ cao hai tay, phấn chấn kêu lên: "Đường Thiên, tiến tiến tiến!"

Cộp cộp cộp!

Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, giọng nói có vẻ mất kiên nhẫn vang lên sau cánh cửa.

"Ra đi! Đến nơi rồi! Nhanh chút đi!"

Đường Thiên ngây ra, sau đó vội vàng đứng lên, mở cửa phòng đi ra.

Đến rồi?

Hắn hơi tò mò, ngoại doanh của Quang Minh Võ Hội sẽ như thế nào đây? Thấy bọn lão Ngụy khen Quang Minh Võ Hội nức nở, Đường Thiên cũng rất chờ mong vào cái Quang Minh Võ Hội này. Hắn tách ra với bọn Amaury rất vội, hơn nữa lúc đó ngày nào hắn cũng bị ông chú Binh hành, luôn ở trong trạng thái mệt mỏi ngơ ngẩn…

Đường Thiên ra khỏi phòng, gặp được vài thiếu niên, hắn không khỏi nhíu mày. Trước đó hắn không chú ý, giờ mới nhận ra trên gương mặt những thiếu niên này có vẻ sợ hãi. Đường Thiên rất kinh ngạc, ở trong mắt hắn những thiếu niên có thể vào được Quang Minh Võ Hội ít ra cũng phải hăng hái phấn chấn như bọn Amaury.

Hắn không thấy được những thứ đó ở những người này, tuy tuổi bọn họ còn nhỏ nhưng lại làm cho Đường Thiên có cảm giác già nua.

Thật là kỳ quái!

Trong lòng Đường Thiên hơi khó chịu nhưng hắn cũng không nhiều chuyện. Hắn cũng không định ở Quang Minh Võ Hội lâu, hắn định khi tất cả võ kỹ cấp ba của mình đạt đến mức hoàn mỹ sẽ đi tìm Thiên Huệ.

Mục tiêu của hắn là Thiên Lộ, Quang Minh Võ Hội chỉ là nơi tạm cư.

Cửa xe mở ra, một võ giả cấp sắt nói: "Xuống xe đi."

Những thiếu niên kia nhìn nhau, không ai hành động gì. Đường Thiên thấy vậy liền cất bước xuống xe đầu tiên.

Khi Đường Thiên bước xuống xe hắn bị cảnh tượng trước mắt làm cho ngây người.

Trước mặt hắn là một ngọn núi nguy nga sừng sững, cao tới tận tầng mây. Nhưng thứ làm cho Đường Thiên phải sởn gai ốc chính là những hang động chi chít khắp núi, nhìn qua ngọn núi này giống như một tổ ong khổng lồ. Một cơn gió lạnh quét qua sườn núi, gây ra tiếng tít rất đáng sợ, phảng phất như có vô số quái thú đang rình rập trong núi.

Các thiếu niên đều run rẩy, sắc mặt trắng bệch, hai tên võ giả cấp sắt vừa đồng cảm lại vừa trào phúng.

"A! Nơi này rất tốt!"

Tiếng hô không đúng lúc của Đường Thiên vang lên, hắn ngẩng đầu lên nhìn ngọn núi như một chiếc tổ ong khổng lồ này, vô cùng hào hứng: "Nếu như leo lên đỉnh núi chắc chắc sẽ được ngắm một khung cảnh tuyệt vời!"

"Không ai có thể lên đến đỉnh núi." Một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng hắn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Đường Thiên nhìn về phía giọng nói vang lên thì thấy một người đàn ông trung niên mặc trang phục võ giả màu xám sau lưng mình, dấu hiệu trên người hắn cho thấy hắn là một võ giả cấp đồng.

Nam tử tóc húi cua và đại hán râu ria vội ngừng cười: "Tỉnh Hào đại nhân! Đã đưa tám người mới đến."

Tỉnh Hào thản nhiên hỏi: "Vật tư thì sao?"

"Cũng mang đủ." Đại hán râu ria vội nói: "Vì ba tháng nữa mới lại tới nên lần này chúng ta mang thêm vật tư của một tháng nữa."

Vẻ mặt Tỉnh Hào hơi giãn ra, gật gù: "Các ngươi thật có lòng."

Dứt lời hắn đi tới mấy xe hàng hóa đã dỡ ra, vẫy tay, vật tư chất đống như núi lập tức biến mất.

"Ồ, ngươi cũng dùng Thủy Bình Vũ Quỹ sao?" Hai mắt Đường Thiên sáng lên.

Tỉnh Hào lạnh nhạt nhìn Đường Thiên, không thèm quan tâm, nói với hai võ giả cấp sắt: "Các ngươi đi được rồi."

"Rõ!" Hai võ giả cấp sắt vội vã rời đi.

Chỉ trong chốc lát xe đã bay lên trời, biến mất không chút tăm hơi.

Trong xe, nam tử tóc húi cua như trút được gánh nặng, lau mồ hôi trán: "Khí thế của Tỉnh Hào đại nhân thực sự quá mạnh! Không biết cấp trên nghĩ gì mà lại điều ngài ấy tới đây."

"Đắc tội ai đó chứ sao." Đại hán râu tia cũng thở phào, nói với vẻ tiếc hận: "Nếu không với thực lực của Tỉnh Hào đại nhân sao lại có thể rơi vào cảnh này?"

Hai người đều cảm thấy thổn thức.

※ ※※※※※※※※※※※※※

Tỉnh Hào lạnh nhạt nhìn những người mới, nói: "Đi theo ta."

Dứt lời hắn liền cất bước, mọi người vội vàng đuổi theo. Mặt đất chi chít ổ gà ổ voi, có nhiều chỗ khi giẫm lên có tiếng động như ở phía dưới là rỗng, sắc mặt nhiều người tái xanh.

"Nếu ngã xuống sẽ chẳng có ai cứu các ngươi đâu." Âm thanh lạnh lùng của Tỉnh Hào vang lên ở phía trước.

Sắc mặt mọi người lại càng tái, Đường Thiên tò mò hỏi: "Phía dưới là cái gì?"

"Tử vong sào động." Tỉnh Hào nói sau đó liền phát động thân pháp.

Mọi người cũng vội dùng khinh công theo sát phía sau. Bát Bộ Cản Thiền của Đường Thiên làm cho mọi người chú ý, Tỉnh Hào cũng nhìn với vẻ bất ngờ: "Khinh công cấp ba?"

"Đúng, Bát Bộ Cản Thiền!" Đường Thiên cười nói.

Trong đám người vang lên tiếng cười khẽ, những người khác tỏ vẻ coi thường. Tỉnh Hào cũng thầm lắc đầu, ánh mắt nhìn Đường Thiên như nhìn một người đã chết. Không có thực lực cấp bốn thì không thể sống ở đây, nhưng hắn cũng chẳng định lo chuyện bao đồng.

Đi một lúc thì họ đến trước một hang động, mọi người nhận ra hang động này có chút khác biệt với những hang động khác.

Có một sợi dây thừng buộc vào tảng đá bên ngoài cửa động, đầu kia của nó thì sâu trong hang động.

Tỉnh Hào không nói không rằng, cúi người, chân điểm nhẹ lên dây thừng, đi vào trong bóng tối. Những người khác thấy vậy cũng vội vàng theo sát, vài người tỏ vẻ chế giễu. Bát Bộ Cản Thiền cấp ba nổi tiếng về sức bộc phát, thế nhưng dùng vào những chuyện linh xảo như đi trên dây thừng thì rất khó.

Tên này chắc chỉ có thể bám dây thừng mà tụt xuống thôi.

Đường Thiên không nói gì, thả người nhảy xuống.

Tất cả mọi người trợn mắt lên, tên này điên rồi?

Đường Thiên đứng vững vàng trên dây thừng, vô cùng ung dung. Đến tận lúc này những người khác mới chú ý tới đôi giày màu đồng bình thường mà Đường Thiên đi.

Có người tinh mắt hô lên: "Tiểu Mã Phi Ngoa!"

"Chẳng trách..."

Ánh mắt của mọi người lập tức trở nên nóng bỏng. Tiểu Mã Phi Ngoa là một bí bảo vô cùng thực dụng, nó có thể tăng mạnh trình độ khinh công, bí bảo như vậy ai cũng thích. Không ai lại chê khinh công của mình quá tốt cả, khinh công tốt sẽ giúp họ chiếm thế chủ động trong chiến đấu.

Đường Thiên không thích những người này, Đường Thiên chỉ cần liếc mắt cũng nhận ra vẻ ác ý trong mắt họ.

Đường Thiên cũng lười nói với bọn họ, chỉ đứng yên trên dây thừng.

Trong bóng tối vang lên giọng nói không vui của Tỉnh Hào: "Đứng đó làm gì?"

Mọi người như tỉnh mộng, vội vàng tiến về phía trước, Đường Thiên thong dong theo sát mọi người.

Hang động cũng không tối om hoàn toàn, trên vách đá có mọc loại rêu phát sáng, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Cũng may mắt của mọi người tốt hơn người bình thường nhiều, chỉ cần có chút ánh sáng này là đã có thể nhìn rõ mọi thứ.

Dây thừng cũng không dài, khoảng chừng hơn mười mét, sau đó mọi người đi trên một con đường mòn rộng cỡ cánh tay.

Đường Thiên cúi đầu nhìn dưới chân, dưới chân hắn trống rỗng, có vô số đường mòn đá đan xen. Những đường mòn chằng chịt này giống như lối đi trong tổ ong, rất kỳ lạ. Đường Thiên không thể nhìn thấy mặt đất từ đây.

Một nơi thật kỳ lạ!

Đường Thiên thầm nhủ trong lòng, nơi này có một bầu không khí âm lãnh nặng nề, điều này làm cho Đường Thiên cảm thấy không thoải mái.

Tốc độ của Tỉnh Hào rất nhanh, không ngừng bay lượn trên đường mòn nhỏ, những người khác sớm bị những đường mòn chằng chịt làm cho hoa mắt chóng mặt. Một lát sau tiếng nước chảy vang lên ở phía trước, bọn họ vẫn tiếp tục đi tới, một con sông cuồn cuộn hiện ra trước mắt họ.

Sông rộng khoảng tám, chín trượng, lưu lượng nước cao, tiếng nước chảy mãnh liệt át đi mọi âm thanh khác.

Nhìn dọc theo bờ sông Đường Thiên có thể thấy cách đó không xa là một thác nước lớn. Ở nơi cao ở bờ bên kia có thể thấy nhà cửa san sát, nơi đó giống như một trấn nhỏ.

Nước đổ xuống ào ào từ trên thác, bọt nước trắng như tuyết, sinh ra rồi lại biến mất.

Tỉnh Hào dẫn mọi người đến cạnh thác nước, nước bắn tung tóe trước mặt, tiếng nước đổ xuống điếc cả tai. Trên người Tỉnh Hào đột nhiên xuất hiện một vầng sáng nhàn nhạt, hắn qua dòng nước, bay về phía đối diện.

Dòng nước cuồn cuộn bị Tỉnh Hào cắt ra.

Mọi người cảm thấy như một lưỡi dao ánh sáng vô cùng sắc bén chém đứt đôi dòng thác.

Tất cả đều trợn mắt há mồm, thực lực thật mạnh mẽ!

Mạnh thật...

Đường Thiên ngơ ngẩn nhìn Tỉnh Hào giờ đã sang đến bờ bên kia, hắn rất kinh ngạc về thực lực của Tỉnh Hào. Thực lực của Tỉnh Hào hơn xa Ngũ tiên sinh ở Hồn chi mê cung.

Phát hiện này làm cho nhiệt huyết của Đường Thiên sôi sục!

Quả nhiên không hổ là Quang Minh Võ Hội, chỉ là ngoại doanh mà có cao thủ lợi hại như vậy.

Đường Thiên hưng phấn nắm chặt tay, thân hình hắn khẽ run vì phấn khích. Chẳng hiểu sao chiến ý trong cơ thể hắn dâng trào, ở thành Tinh Phong không thể gặp được những cường giả như thế này!

Đây chính là đối tượng ta muốn vượt qua, ta muốn đánh bại!

Thật là mạnh mẽ...

Tỉnh Hào đang ở bờ bên kia bỗng cảm thấy gì đó, ngẩng đầu nhìn Đường Thiên ở bên này.

Ánh mắt Đường Thiên sáng ngời như sao, vô cùng chói mắt.

Khiêu chiến ta sao?

Trên khuôn mặt bình thản của Tỉnh Hào chợt hiện lên một nụ cười khó nhận ra, mang theo chút nghiền ngẫm.

Những người khác cũng tỉnh táo lại, tất nhiên bọn họ không thể làm giống Tỉnh Hào. Những người tinh mắt nhanh chóng nhận thấy những mỏm đá nhô ra trong thác nước, những mỏm đá này giống như những cái cọc, họ có thể giẫm lên để qua sông.

Các thiếu niên lần lượt qua sông.

Tỉnh Hào không nói gì, tiếp tục bay về phía cao.

Không lâu sau một trấn nhỏ xuất hiện trước mắt mọi người, một đám đàn ông đứng trước cửa trấn, nhìn các thiếu niên bằng vẻ chế giễu, bất thiện. Tỉnh Hào không dừng lại mà đi thẳng vào.

Tỉnh Hào vừa đi qua thì đám người kia dàn hàng ngang, gã đầu trọc cầm đầu vẻ mặt dữ tợn, cười ác độc.

"Ha ha! Mấy thằng nhãi, giao hết những thứ tốt trong người ra! Đừng làm cho ta phải tìm! Đến lúc đó trên người thiếu bộ phận gì thì cũng đừng trách chúng ta!"