Chiến Thần Vĩ Đại Nhất

Chương 2554



“Ba, là do con bị ma quỷ mê hoặc tâm trí nên mới làm những chuyện như thế. Cho dù ba có xử phạt con thế nào thì con đều chấp nhận” Diệp Khắc Long quỳ xuống, cúi thấp đầu nói.

“Tuy rằng anh tư đã phạm lỗi, nhưng lần này anh ấy cũng đã đóng góp hết mình. Mong ba có thể giơ cao đánh khẽ, giảm nhẹ tội cho anh ấy” Diệp Long Xuyên không đành lòng, cũng mở miệng cầu xin giúp Diệp Khắc Long.

Cụ Diệp dùng ánh mắt phức tạp quét qua quét lại mấy người này.

“Tất cả mau quay về chờ tới ngày xử tội đi”

Cơ thể Diệp Khắc Long khẽ run lên, ông ta cảm thấy có hơi vui mừng.

Kiểu phân biệt như thế này có thể nói là đã trách phạt ông ta, hơn nữa tội của ông ta còn nhẹ hơn Diệp Hạo Long và những người khác. Có thể ông ta sẽ không chết, thậm chí cũng có thể không bị phế bỏ tu vi.

“Ba sẽ đưa thuốc giải như những gì đã nói. Nếu các con còn nhân cơ hội này để bỏ trốn thì đừng trách ba ra tay tàn nhẫn”

Tân Trạm lạnh lùng liếc nhìn mấy người bọn Diệp Khắc Long một lượt, đưa cho mấy người bọn họ mấy lọ thuốc.

“Không đâu, cho dù ba có trừng phạt thế nào thì bọn con đều sẽ nhận”

Mấy người bọn họ nhận lấy thuốc giải, lắc đầu cười khổ.

Trải qua cuộc chiến lần này, bọn họ cũng đã nghĩ thông được rất nhiều chuyện, bọn họ thật sự đã phạm sai lầm rồi.

Vì thế việc tiếp nhận sự trừng phạt cũng là điều đương nhiên.

Thế nhưng còn chuyện chạy trốn?

Bọn họ đã nhìn thấy sự kinh khủng của Tân Trạm rồi, vì thế bọn họ chưa từng có suy nghĩ này.

“Long Xuyên, lần này các con cũng vất vả nhiều rồi, cứ tiếp tục xử lý tốt những chuyện sau này” Cụ Diệp căn dặn.

“Về phần cậu Tân, Diệp Thành, mau đưa hai người ra sau nghỉ ngơi, chờ ba xử lý xong những chuyện này, buổi tối sẽ đến phòng bàn công chuyện, bàn bạc xem nên xử lý chuyện lần nào như nào”

“Được”

Mấy người Diệp Long Xuyên đều gật đầu đồng ý.

“Cậu Tân, Diệp Thành, hai người mau đi theo tôi”

Sau khi mọi chuyện đã ổn thỏa hầu hết những những trong tộc đều sẽ quay về nghỉ ngơi, hoặc là trị thương.

Cụ Diệp dẫn Tân Trạm và Diệp Thành đi về phía sau.

Sau đó cụ gọi rất nhiều tôi tớ, để hầu hạ Tân Trạm và Diệp Thành tu dưỡng.

“Cậu Tân, đây là nơi có linh mạch tốt nhất của nhà họ Diệp chúng tôi, cậu cứ ở đây nghỉ ngơi trước đi”

Cụ Diệp đích thân mời Tân Trạm tới chỗ sân tĩnh mịch được thi công tỉnh xảo, cười nói.

Tân Trạm tiến vào phía trong, quả nhiên trong sân khắp nơi đều là mùi hoa thơm, linh khí dồi dào, giống như chỗ ở của tiên vậy.

Bốn phía trong dinh thự được bày biện rất nhiều trận pháp, tập hợp linh khí, bảo đảm không lọt ra bên ngoài bên cứ thứ gì.

Mà ở dưới mặt đất, lại có một trận pháp linh mạch khổng lồ, mập mờ lóe ra.

Đem linh khí của địa tâm, chuyển vào nơi này theo một phương thức đặc biệt, phía trên của linh trì là một màn sương dày đặc bao phủ, bỗng chốc đều thành linh vụ tinh khiết.

“Đúng là linh khí dồi dào, mạnh hơn rất nhiều so với linh mạch của Tông Kiếm Tông của tôi”

Cung Doãn đi phía sau lưng Tân Trạm, lúc này cảm thụ được linh khí, không thể không kinh ngạc”