Chiến Thần Vĩ Đại Nhất

Chương 2810



“Tôi đã nói rồi, nếu như người khác như vậy, tôi đã giết chết từ lâu, nhưng tội của các ngươi chưa tới mức phải chết”

“Tiền bối, anh nói thật chứ? Anh định bỏ qua cho chúng tôi sao?” Nữ tu ngạc nhiên hỏi.

“Hừ hừ, tội chết có thể miễn, tội sống khó tha. Các người vô duyên vô cớ chạy tới bắt tôi, thả các người đi, các người cũng nghĩ nhiều rồi”

Tân Trạm lắc đầu, lật qua lật lại Bách bảo tháp thu nhỏ trong tay.

Anh quả thực không có ý giết ba thầy trò này, hơn nữa, anh cũng nghĩ ra một số việc thích hợp cho ba người bọn họ làm rồi.

“Tôi hỏi ông một chuyện, nếu ông trả lời thành thật, tôi có thể tha cho thầy trò các người một con đường sống, nếu cố tình che giấu, ông có thể nghĩ đến hậu quả”

“Đạo hữu, cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ nói hết những gì mà tôi biết, không giấu diếm nửa lời”

Ông lão vội vàng gật đầu.

“Ông tự xưng là hậu duệ của Linh Lung tiên các, các loại pháp bảo mà ông vừa dùng đều do ông tự mình luyện chế sao?” Tân Trạm hỏi.

“Đúng vậy, truyền thừa của Linh Lung tiên các tới thế hệ này của tôi đã không còn lại bao nhiêu. Hơn nữa quan hệ giữa tôi và mấy vị sư huynh không hòa thuận, cách suy nghĩ về mặt lý luận cũng không hợp, cho nên mấy năm trước tôi đã bỏ đi khỏi đó, tự mình lang bạt kiếm sống. Những pháp bảo này ngoại trừ một số thứ là giao cho đệ tử của tôi xử lý, những chỗ khác đều do tôi tự mình ra tay chế tạo, luyện chế”

Ông lão không dám che giấu, trực tiếp nói ra một ít chuyện riêng tư của mình.

“Ừm, tôi sẽ giao cho ông thử thách” Tân Trạm gật gật đầu, nhưng là không tin hết thảy.

“Ở đây có một con rối, cho ông thời gian một nén hương, xem ông có thể sửa lại được hay không”

Nói xong, Tân Trạm lấy ra con rối đỉnh phong hợp thể kỳ đã bị hư hại nặng nề trong trận chiến trước với Sử Thi Vũ, trực tiếp ném cho ông lão.

Cùng lúc đó, Tân Trạm giải khai phong ấn cho ông lão, dù sao đồ đệ của ông ta vẫn còn ở đây, không lo ông lão sẽ bỏ chạy.

“Một con rối tinh xảo như vậy, đạo hữu, chẳng lẽ cậu cũng là?”

Ông lão nhìn con rối mà Tân Trạm lấy ra, bắt đầu quan sát một chút, lập tức giật mình kinh ngạc.

Bàn về độ tinh xảo, bàn về độ hợp lý của kết cấu, con rối cao quý này của Tân Trạm quả thật là loại trình độ mà ông chưa từng thấy trước đây.

Trong lúc nhất thời, ông lão có chút si mê, thậm chí còn quên luôn chuyện Linh Lung cổ g Tân Trạm cũng không quấy rầy lão đại, từ trong ánh mắt của đối phương có thể nhìn ra được, người này rất yêu thích các đồ vật luyện khí.

Lấy con rối này ra, cũng muốn thử thách ông ta một chút.

“Chỗ hư hỏng chắc hẳn là thế này”

Quan sát một hồi, ông lão hồi phục tinh thần lại, lập tức lấy ra mấy loại linh khí mà Tân Trạm chưa từng thấy qua, giống như công cụ, không ngừng đập vào linh khoáng thạch.

“Đạo hữu, trong tay cậu có đá tôi lửa hay không? Tôi không có đá này, không thể sửa chữa”

Đinh đinh đang đang, rèn một hồi lâu, ông lão có chút lúng túng nói.

Tân Trạm tầm mặc không lên tiếng, vung tay lên, các loại linh khoáng thạch cần để chế tạo ra của con rối này, giống như một ngọn núi nhỏ, chất đống bên cạnh ông lão.

Ông lão hít sâu một hơi, lấy các loại linh khoáng thạch, lại tiếp tục bận rộn.

Tuy ông ta có vẻ đã lớn tuổi nhưng tay chân lại vô cùng nhanh nhẹn.

Dưới sự rèn đúc không ngừng của ông lão, một con rối bị hư hỏng nặng nề dần dần khôi phục nguyên trạng.

“Đạo hữu, tôi chỉ có thể sửa chữa tới đây thôi”

Chẳng qua vẫn chưa hoàn toàn sửa chữa xong, ông lão bèn cười khổ, dừng động tác trong tay.