Chó Sói Nhỏ Từng Bị Chọc Đã Sống Lại

Chương 38: Quý Nguyên không còn cách nào khác 1



Trong tháng sáu có không ít chuyện, rất nhiều chuyện bị kéo theo, căn bản Quý Nguyên bận đến chân không chạm đất. Vì vậy, khi anh hỏi Trần Phàm Kiều có thể bỏ trống bảy tám ngày được không, Trần Phàm Kiều cho là anh mệt mỏi muốn nghỉ ngơi.

"Có thể sẽ mất công một chút, một ngày thì còn có thể tạm được, chứ hành trình đã sắp xếp tám ngày, cái này xác định không đổi được." Trần Phàm Kiều nói, "Thế nào?"

Quý Nguyên nói ra câu thiếu chút nữa khiến anh ta giật mình: "Không có gì, bởi vì Chu Diễn thi cao đẳng, hai ngày này em muốn ở bên cạnh cậu ấy lúc thi."

Trần Phàm Kiều tưởng tượng một chút dưới ánh nắng chói chang như đâm vào mặt Quý Nguyên đứng trong một hàng người lớn đợi cậu chủ, quả muốn gọi anh một tiếng tổ tông.

Đây không phải là mò mẫm hồ đồ, nếu để cho Quý Nguyên làm như vậy, bị bên trên xoay vòng có thể là anh ta.

"Hiện tại không thể so với ngày trước, em tưởng mình còn là người qua đường sao?" Trần Phàm Kiều nói, lòng anh ta lại muốn nói, với khuôn mặt này của Quý Nguyên, từ trước về sau cũng không thể nào là người qua đường.

Thật ra thì Quý Nguyên cũng không có ý gì khác, lúc anh gọi điện cho mẹ thì được mẹ lay tỉnh, cảm thấy lúc này quả thật nên cho đồ chó một chút quan tâm đặc biệt. Nói thí dụ như ở nhà nấu cơm rồi mang qua cho cậu ăn ..., mặc dù nói về vấn đề nấu nướng này, cái ý nghĩ này quả thật chỉ là hào nhoáng bên ngoài (kiểu chỉ nói được mà không làm được), nhưng mà tóm lại là có thành ý.

Nhưng mà Trần Phàm Kiều vừa nói như thế, Quý Nguyên cũng cảm thấy có chút không ổn, vì vậy lùi một bước hỏi: "Vậy thì giảm bớt lịch trình của em xuống, buổi trưa em với cậu ấy ăn một bữa cơm, buổi tối đến trường thì đón cậu ấy, có được không không?"

Khuôn mặt Quý Nguyên thành khẩn, mặc dù là "Cậu chủ đi thi tốt nghiệp trung học" loại chuyện này nghe vào cảm thấy không khỏe, khi từ trong miệng cậu nói ra lại giống như là em ruột mình vậy, Trần Phàm Kiều cũng không có ý dội nước lạnh vào cậu nữa rồi.

"Như vậy còn được, " Trần Phàm Kiều có chút bát quái, "Chu Diễn cho em đi à?"

Quý Nguyên thả lỏng đi xuống ngồi trong xe chơi điện thoại di động, không chút để ý nói: "Không có, em không nói với cậu ấy, cậu ấy biết gần đây em rất bận, cũng rất ngoan."

Trần Phàm Kiều thật sự không thể liên tưởng cái từ "Ngoan" này với Chu Diễn được, "Ngoan?"

"A, " Quý Nguyên điều chỉnh chỗ ngồi xuống, từ trong kính chiếu hậu liếc mắt nhìn sắc mặt Trần Phàm Kiều, cũng biết anh ta muốn đi nơi nào, không khỏi muốn vì Chu Diễn nói mấy câu, "Người ta thật sự không xấu, mấy ngày trước can hem mang tới công ty là do cậu ấy nấu."

Quý Nguyên sẽ không nói dối, cũng không cần thiết vì chuyện như thế này mà nói dối mình, nhưng mặc dù trong lòng Trần Phàm Kiều cho là như vậy, anh nhớ tới vẫn Chu Diễn không phải hình tượng ngay ngắn to lớn như cũ.

Cái đề tài này hai người cũng không xoắn suýt lâu, trong chốc lát đã bỏ qua.

Quý Nguyên còn nhớ rõ, đời trước hình như từng gặp Vũ Dật một lần trong một hoạt động lớn nào đó, nhưng mà lúc ấy hai người cũng không nhận ra, chào hỏi nhau chỉ là cái gật đầu nhẹ nhàn nhạt. Vũ Dật Phi duy trì vô cùng tốt nhân vật đã được thiết kế, toàn bộ chương trình đều là mặt không đổi sắc Nam Thần mặt lạnh, cùng với Vũ Dật Phi anh đang dần quen thuộc hoàn toàn là hai loại hình tượng khác nhau.

Ngày mồng một tháng năm bay: mấy ngày trước anh đi chụp ảnh tạo hình, đã nói với em đó sợ đến són đái.

Quý Nguyên: gì?

Ngày mồng một tháng năm bay: lúc trước anh có từng hợp tác với một cùng một vị tiền bối, lúc ấy biểu hiện không tốt lắm bị anh ta phê bình một câu, để lại bóng ma tâm lý, vốn nam chính đã quyết định không phải anh ta mà, không ngờ nửa đường lại thay đổi, ai, lúc chụp ảnh tạo hình cứ nhìn thấy anh ta là anh lại nhớ lại chuyện ngày trước.

Ngày mồng một tháng năm bay: giống như ngày vẫn còn đi học cứ nhìn thấy giáo viên là sợ, đùi mềm vô cùng.

Quý Nguyên: ha ha ha, hình ảnh cảm giác ra đi.

Ngày mồng một tháng năm bay: nhưng mà kết quả cũng tốt, lần này tiền bối không có mắng anh nữa, cuối cùng vẫn nói hợp tác vui vẻ với anh.

Quý Nguyên: tiền bối nào vậy?

Quý Nguyên cũng chỉ là thuận miệng nói ra, không muốn tra cứu cái gì.

Ngày mồng một tháng năm bay: Trì Lập An, người đặc biệt đẹp trai!

Tay Quý Nguyên niết di động, một tay vừa muốn móc thịt bò khô, nhìn thấy cái tên mà Vũ Dật Phi gửi tới tay lại rụt trở về.

Chu Diễn đang ngồi ở bên cạnh anh lật sách, ánh mắt khẽ rơi vào trên người Quý Nguyên.

Quý Nguyên đổi thành hai tay nâng điện thoại di động, muốn gõ chữ lại không biết gõ cái gì cho tốt.

Trên thực tế trước khi sống lại quan hệ của hai người cũng không có phát triển ra cái gì, tính đâu ra đấy vẫn chỉ trong thời kỳ mập mờ, phải nói khi đó đối với Trì Lập An có hảo cảm gì, quay đầu lại suy nghĩ một chút cũng không phải là xuất phát từ góc độ tình yêu.

Hiện tại Quý Nguyên vẫn cảm thấy Trì Lập An là diễn viên cũng là một tiền bối ưu tú như cũ, xuất hiện bên cạnh Trì Lập An cũng chỉ là một cơn sóng trước khi sống lại mà thôi. Nhưng mà đã trôi qua lúc này cũng trở thành người xa lạ, suy nghĩ một chút thấy có một chút huyền diệu thôi.

Dư quang của Chu Diễn liếc mắt nhìn màn hình điện thoại di động của Quý Nguyên một cái, ánh mắt cậu chủ rất tốt, cái khác không nhìn thấy, nhưng liếc một cái đã nhìn thấy ba chữ "Trì Lập An". Ở nơi Quý Nguyên không có chú ý tới, đầu ngón tay đang cầm sách của Chu Diễn nắm chặt, ánh mắt cũng sắc bén.

Nhưng mà Quý Nguyên chỉ quét mắt qua, ngay sau đó ấn tắt điện thoại di động, đứng đậy đi tới phòng bếp, cũng không nhìn ra cảm xúc có chút dao động nào.

Để lại một mình Chu Diễn ở phía sau khó chịu, rất muốn biết Quý Nguyên và Vũ Dật Phi nói chuyện gì về Trì Lập An.

Nhưng mặc dù trong đầu hàng trăm tư vị, ngoài miệng Chu Diễn cũng không thể hỏi. Cậu sống lại cùng Quý Nguyên, sói đuôi dài đã giả trang đến bây giờ, Quý Nguyên còn tưởng rằng Chu Diễn là một tiểu thanh niên năm nay 17 tuổi, cái này nếu để cho Quý Nguyên biết nội tình, sợ rằng quan hệ của hai người sẽ phải thương gân động cốt.

Chu Diễn không ngờ lúc trước ở đây mình lại đào cho mình một cái hố như vậy, vì vậy, lúc Quý Nguyên trở lại, anh đã chú ý tới hình như cảm xúc của Chu Diễn không đúng lắm.

Đoán chừng là khẩn trương trước kỳ thi tốt nghiệp trung học.

Quý Nguyên quan sát Chu Diễn một lát, ánh mắt dịu dàng từ ái có phần giống như laser đang chiếu vào Chu Diễn đang làm việc trái với lương tâm. Từng cm lại làm cho trái tim cậu chủ vẫn luôn trầm ổn trong ngày thường đần dần nhảy lên không khống chế được.

"Chớ khẩn trương, " Quý Nguyên lần nữa ngồi xuống bên cạnh Chu Diễn, trong tay cầm một quả quýt lột thành hai nửa, lại đưa mấy múi quýt tới khóe miệng Chu Diễn, "Anh đã nói qua với anh Trần, trong hai ngày em thi, buổi trưa và buổi tối anh sẽ ăn cơm cùng em, em hãy thả lỏng tâm trạng, thi được một kết quả tốt."

Lúc này tâm tình của Chu Diễn mới hạ xuống được, vừa ngẫm nghĩ lại thật muốn hôn Quý Viên Viên vài cái.

Trước khi ngủ.

Nhưng mà đáng tiếc, mình không biết đề thi năm này là cái gì, Quý Nguyên lắc lắc đầu từ trong nhà vệ sinh đi ra: "Sống lại nhưng không nhớ chút gì. . . . . ."

Chu Diễn đứng ở cách đó không xa, mơ hồ nghe anh nói sống lại, mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn lại: "Anh mới vừa nói gì?"

Mẹ nó, Quý Nguyên giật mình một cái, mới chú ý tới Chu Diễn đứng ở một bên, lập tức giấu đầu lòi đuôi.

"Anh không nói cái gì cả, " Quý Nguyên ưỡn thẳng lên sống lưng, mặt là một mảnh hồn nhiên, "Em nghe được cái gì rồi hả?"

"Cái gì em cũng không nghe được." Đối với cái loại đề tài nhạy cảm này, Chu Diễn cũng là bộ mặt thành khẩn.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, đều là thở phào nhẹ nhõm, cũng không quay đầu lại đi trở về phòng mình.

Quý Nguyên đang ở trong trạng thái không có trợ lý, rốt cuộc trước thi vào trường cao đẳng được cử xuống.

Dưới tay Trần Phàm Kiều không chỉ có một mình Quý Nguyên, quả thực cũng không tiện khi ngày qua ngày anh bố trí mọi thứ cho tài xế của cậu, có một trợ lý sẽ thuận tiện hơn nhiều.

Trợ lý gọi là Ngô Lượng, tốt nghiệp đại học một năm, lúc trước đã có một thời gian làm trợ lý thực tập, cũng không thể coi là hoàn toàn không có kinh nghiệm.

Trần Phàm Kiều nói người ta thành thật, Quý Nguyên gặp qua một lần quả thật đúng là một người rất thành thật.

Vóc dáng của Ngô Lượng không cao, cao trên dưới một mét bảy, hình thể loại trung, vừa thấy Quý Nguyên tới đã tỷ mỷ giới thiệu mình, còn thiếu chút nữa là sinh con tự nhiên hay là sinh mổ (c-section) cũng nói ra.

Ngô Lượng chờ Trần Phàm Kiều đi, lại móc từ trong túi của mình ra một quyển sổ mới tinh, khao khát đưa tới trước mặt Quý Nguyên, "Ngài có thể ký giúp tôi một cái tên được không, bạn gái của tôi vô cùng thích ngài."

"Anh gọi em là Quý Nguyên là được, " Quý Nguyên nghe từ "Ngài" có chút nổi da gà, anh tiện tay nhận lấy quyển sổ ở phía trên viết xuống tên của mình, sau đó đưa trở về.

Vốn Ngô Lượng cũng không nghĩ rằng Quý Nguyên lại là người dễ dàng ở chung như vậy, mặc dù anh ta làm công việc này cũng không tính là lâu, hãy nhìn Quý Nguyên năm nay mới năm 3 đại học, cũng không dính chút nào tính tình hay là tác phong không tốt trong giới, trong lòng đã cảm thấy thật khó có được.

Quý Nguyên về đến nhà, lúc ăn cơm tối nói chuyện về trợ lý mới của mình cho Chu Diễn.

Vốn cho là đồ chó thích ăn giấm giống như Chu Diễn này sẽ hỏi cặn kẽ, nhưng không ngờ Chu Diễn chỉ ừ một tiếng, không có bày tỏ gì.

Trong lòng Quý Nguyên ôm nghi ngờ ngửa đầu uống một chén nước, lại đi vệ sinh, sau khi rửa tay sạch sẽ lại nhịn không được nói: "Anh mới vừa nói cái gì em có nghe sao?"

"Anh nói trợ lý của anh mới được cử xuống, là một nam, lớn hơn hai tuổi so với anh." Chu Diễn ngẩng đầu, "Làm sao vậy?"

Đồ chó thế nhưng hào phóng một lần! Quý Nguyên cảm thấy là mình xem thường Chu Diễn rồi, lập tức cũng không tiện nói gì, vậy có vẻ như là nhạt nhẽo vô vị nói: "Không có gì, cho là em không nghe thấy, em học tập cho tốt đi."

Trên thực tế Chu Diễn không hề hào phóng chút nào, cậu đã tự mình hỏi Trần Phàm Kiều từ sớm, còn biết trước một ít tin tức quan trọng về Ngô Lượng hơn so với Quý Nguyên, cũng nhìn hình của người ta, trong lòng rõ ràng loại hình này chắc chắn là không có sức cạnh tranh, bằng không cậu hào phóng cái rắm.

Quý Nguyên đã chuẩn bị tốt để chăm sóc đầy đủ cho Chu Diễn trong hai ngày thi tốt nghiệp trung học, nhưng ai biết ngày hôm sau anh đã hẹn đồng hồ báo thức lúc sáu giờ rưỡi chuẩn bị nấu mì cho Chu thì Chu Diễn cũng đã tập thể dục trở về, mồ hôi đầm đìa đứng cửa trước rồi.

Quý Nguyên mặc đồ ngủ vẻ mặt lờ mờ tiến đến, cho là mình nằm mơ, anh đè khóe mắt, Chu Diễn đã thay cho giầy đi tới trước mặt anh, nghiêng đầu hôn một cái lên mặt Quý Nguyên: "Tỉnh dậy đi vệ sinh sao?"

Đây là cho rằng Quý Nguyên đang nửa tỉnh nửa mê nửa dậy đi vệ sinh.

"Làm gì mà em dậy sớm như vậy, " Quý Nguyên phản ứng kịp, đi theo Chu Diễn tới phòng nhỏ của cậu, "Mấy giờ ra cửa?"

"Tám giờ đi, trường học cũng không xa." Hai tay Chu Diễn nắm lấy vạt áo của mình vén lên, nửa người trên bền chắc lập tức lộ ra, Quý Nguyên nhìn không chớp mắt, tốt xấu gì vẫn nhịn được không có đi lên sờ một cái.

"Chín giờ đã bắt đầu cuộc thi, còn phải đến trước vào trường thi, nếu bị kẹt xe thì làm thế nào." Tầm mắt Quý Nguyên vừa trượt đến trên tuyến nhân ngư (1) của Chu Diễn, lời nói ra sau đó đều mềm nhũn không giống như giọng điệu của người nói.

Chu Diễn biết anh ăn bộ dáng này, lập tức nhanh chóng cởi quần ra, sau khi cởi quần ngoài tay đã để trên quần lót rồi.

Đầu ngón tay của cậu biến mất tại mép quần lót, là một động tác muốn lột xuống.

Trái tim Quý Nguyên nhảy thình thịch, dù sao vào lúc cuối cùng lý trí đã chiến thắng động lòng, anh xoay người sang chỗ khác lê dép lê đi tới phòng bếp: "Anh nấu mì cho em, ăn xong bữa sáng thì ra cửa."

Chu Diễn đứng ở sau lưng anh, không che giấu chút nào mà cười ra tiếng.

Đồ chó, Quý Nguyên đỏ mặt nghĩ thầm, nếu không phải là hôm nay thi tốt nghiệp trung học, xem anh đạp chết em không.

(1)     Tuyến nhân ngư: là chỉ phần cơ bụng hai bên xương chậu tạo thành hình chữ V