Chư Giới Tận Thế Online (Ngày Tàn Của Thế Giới)

Chương 159: Tiến về phía trước



Bọn họ bước ra ngoài, đi đến lều vải của Tướng quân.

Một vị tướng quân mặc giáp vàng nhìn bốn người rồi nói: "Đều là cảnh giới Trúc Cơ, vừa hay có một mặt trận rất thích hợp với các ngươi. ""

Hắn ra lệnh: "Trước tiên bốn người các ngươi hãy đến nơi đóng quân ở hồ Cốc Thủy, lập tức khởi hành, không được chậm trễ. ""

Hắn lại lấy ra một mũi tên có bùa chú rồi nói: "Lệnh tiễn này chỉ có một, không được sử dụng tùy tiện. ""

"Tuân mệnh! ""

Bốn người liền ôm quyền.

Cố Thanh Sơn nhận lấy Lệnh tiễn, thu vào trong túi.

Ra khỏi quân doanh, bốn người cưỡi linh thú, bay lên cao.

Khoảng nửa khắc sau.

"Chúng ta còn phải bay bao lâu nữa? "" Trương Phóng hỏi.

Một khi đã tiến vào khu vực chiến đấu, mục tiêu bay trên không chính là bia ngắm bắn cho yêu ma, ngoại trừ tu sĩ cao cấp, không thì không có kẻ nào dám tùy tiện bay trên trời.

Cố Thanh Sơn nhìn qua bản đồ nói: "Sau một trăm dặm nữa sẽ tiến vào khu vực giao chiến, phải bay thấp xuống, nhanh chóng tiến về phía trước. ""

"Được. "" Mấy người gật đầu, trong lòng hiểu rõ.

Mọi người im lặng không phát ra tiếng động, sắc mặt dần trở nên rét lạnh.

Rất nhanh đã đến chiến trường rồi.

Một lát sau, Cố Thanh Sơn vung tay nói: "Đáp xuống đất. ""

Mọi người cùng đáp xuống.

Phía trước là sơn cốc và rừng rậm, một vùng xanh biếc thâm sâu, cũng không thấy một tiếng chim hót hay côn trùng kêu.

Hình như toàn bộ sơn cốc đã mất đi sức sống.

Bạch Hải Đông vươn tay bắt một ngọn gió, đưa đến mũi ngửi.

"Ba ngày vừa qua, nơi này không có tử khí. "" Hắn nói.

Hình như đó là bản lĩnh trời sinh của hắn, nhưng ba người còn lại cũng không hỏi thăm nhiều lời.

Không có tử khí, cũng có nghĩa là không có chiến đấu cường độ cao.

Mấy người họ khẽ thả lòng một chút.

Cố Thanh Sơn nói: "Trước tiên chúng ta giới thiệu về nhau một chút, để tiện phân công. ""

"Đúng là nên thế, ta là tu sĩ ngũ hành, Thủy Linh cấp hai. "" Bạch Hải Đông nói.

"Tuy phái chúng ta là kiếm phái nhưng ta am hiểu việc dùng thương. "" Trương Phóng nói.

"Ta là Linh Thú sư, có khả năng dùng linh thú để tra xét, còn võ đạo của ta cũng rất bình thường. "" Lý Xuất Trần nói.

Cố Thanh Sơn gật đầu, nói: "Ta là kiếm tu. ""

Hắn nhanh chóng sắp xếp rồi nói: "Ta là tiên phong, Trương Phóng phía sau. Xuất Trần, huynh thả một vài linh thú ra, dò xét tình hình hai bên, đúng rồi, cũng thả một con sau lưng ta, Bạch Hải Đông ở giữa, phối hợp bốn phía. ""

Ba người nghe xong cùng đồng thanh đáp: "Được. ""

Sắp xếp như vậy là ổn nhất rồi.

Lý Xuất Trần cũng yên lòng.

Thật sự thì hắn rất sợ gặp phải quan chỉ huy không hiểu hắn, lệnh cho hắn dùng linh thú dò đường phía trước.

Linh thú chiến đấu không thích hợp để dò đường, loại linh thú điều tra lại không hợp để đi đầu.

Vì khi gặp yêu ma hung dữ, chỉ cần yêu ma cắn một cái rồi bắt đi, chút hữu dụng cũng sẽ biến mất.

Đào tạo một con linh thú vốn rất khó khăn, thoáng cái là chết, Linh Thú sư sẽ vô cùng đau lòng.

Tốt nhất là linh thú đứng ở vị trí thứ hai, có trước có sau, cũng có thể dựa vào diễn biến tình hình, mà thay thế bất cứ lúc nào.

Đợi đến khi bắt đầu giao chiến thật sự thì để linh thú có khả năng phù hợp xuất chiến, mới là đúng đắn.

Cố Thanh Sơn lấy kiếm cầm trong tay, dẫn đầu lướt qua tiến vào rừng rậm.

Ba người còn lại thấy sắc mặt thản nhiên của hắn, hành động không hề do dự, thả lỏng tâm trạng đi theo hắn vào.

Hai canh giờ sau.

Bốn người nghỉ ngơi tại chỗ.

"Dựa vào tốc độ của chúng ta, giữa trưa ngày mai là có thể đến được nơi đóng quân ở hồ Cốc Thủy. "" Cố Thanh Sơn nói.

"Đoạn đường này phiền đệ xem xét rồi quyết định, ta chỉ phụ trách dốc sức thôi. "" Trương Phóng vỗ vai hắn nói.

Lý Xuất Trần và Bạch Hải Đông cũng gật đầu.

Quãng đường vừa rồi, Cố Thanh Sơn không chỉ hành quân, mà còn trinh sát, tỏ ra vô cùng thành thạo từng trải trên tiền tuyến, mấy người họ cũng xuất thân từ chiến trường đánh nhau, nhìn cả đoạn đường, cho tới bây giờ, mới hoàn toàn công nhận hắn.

"Được rồi, đoạn sau ta sắp xếp vậy. "" Cố Thanh Sơn cũng không có ý nhún nhường, bĩnh tĩnh nói.

Kiếp trước hắn chính là quan chỉ huy chiến lược, kinh nghiệm chiến đấu với yêu ma sẽ không thua kém bất kỳ kẻ nào, cả quãng đường này, chẳng qua là sở trường của hắn.

Bốn người dùng lương khô xong, đứng dậy tiếp tục đi.

Một lúc lâu sau, cuối cùng đã xuyên qua rừng rậm, tiến vào một vùng đồng không mông quạnh.

"Dừng lại! "" Cố Thanh Sơn bỗng dừng lại.

Hắn nheo mắt, đánh giá khắp nơi.

Lúc ẩn lúc hiện, dường như có thể cảm nhận được linh lực vô cùng yếu ớt đang tản ra.

Chẳng lẽ trên đồng trống đã xuất hiện chiến tranh?

Ba người phía sau nghe hắn nói đều dừng lại.

"Làm sao vậy? "" Lý Xuất Trần đặt tay lên một con linh thú lớn, khẽ hỏi.

"Bạch đạo hữu, huynh nhìn xem. "" Cố Thanh Sơn trầm giọng nói.

Bạch Hải Đông nghe vậy, đưa tay bắt không khí, đưa đến trước mũi, dùng sức hít ngửi.

"Tử khí không nồng, nhưng mùi máu tanh rất nặng, hơi thở tanh hôi của yêu ma là nhiều nhất, chính là phía này. ""

Hắn chỉ vào chỗ sâu trên đồng trống.

Cố Thanh Sơn chạm tay vào bụi cỏ, nhìn về phía đó,

Ba người còn lại nhìn nhau, Trương Phóng không nhịn được hỏi: "Làm sao bây giờ? ""

Nhanh vậy mà đã gặp yêu ma, hơn nữa còn không xác định được tình hình, ba người bỗng có chút do dự.

Đoạn đường này, đẳng cấp yêu ma cao nhất có lẽ là Trúc Cơ đại viên mãn hoặc cỡ Kim Đan sơ kỳ.

Đám yêu ma mạnh lang thang ở những con đường gần đây nhất, hay những nơi lân cận, đều đã bị nhóm tu sĩ cao cấp thanh trừ một lần.

Thể lực của nhóm đại tu sĩ có hạn, mấy lần đối phó với đám yêu ma cấp cao đều phải dốc hết sức, thanh trừ xong sẽ giao nhiệm vụ tiếp theo cho tu sĩ Kim Đan, Trúc Cơ, từ đây các tu sĩ đó sẽ đối phó với yêu ma còn sót lại.

"Có lẽ là yêu ma lấy nhiều đánh ít, vây người lại từ từ tiêu hao sức lực của họ. ""

"Chúng ta lên. ""

Cố Thanh Sơn nói xong, bóng người đã nhanh chóng bay về phía trước

Ba người ngẩn ra, không ngờ chỉ trong khoảng thời gian ngắn như thế, Cố Thanh Sơn đã ra quyết định.

Trương Phóng nói: "Ô hay, còn chưa tới được nơi đóng quân, đã có việc dâng đến tận cửa. ""

Hắn mở túi trữ vật, lấy một cây trường thương ra vác lên vai, rồi đuổi theo hướng Cố Thanh Sơn vừa đi.

"Vậy thì lên. ""

Bạch Hải Đông nói xong, lật tay lấy thanh đoản đao có khắc ký tự màu lam ra, đuổi theo sát nút.

Thấy ba người đã đi xa, Lý Xuất Trần thấy chỉ còn mình hắn ở lại, lúc này mới mở túi linh thú, thả một con hổ mắt xanh ra.

Hắn ngồi trên lưng hổ, quát to: "Đợi ta một chút! ""

Hổ mắt xanh nhanh chóng đuổi theo.

Lý Xuất Trần vội vàng cúi đầu, nói nhỏ bên tai hổ mắt xanh: "Chạy chậm một chút. ""

Hổ mắt xanh cúi đầu gầm một tiếng, đuổi kịp phía sau mấy người kia thì thả chậm tốc độ.

Cố Thanh Sơn bay thẳng qua, vẫn sợ không kịp, dứt khoát mở túi linh thú, thả hạc Hỏa Vân Truy Thiên Hạc ra.

"Tiền bối, hót một tiếng đi. "" Hắn nói.

Hạc Hỏa Vân Truy Thiên Hạc liếc hắn một cái, do dự bay qua, tiếng hót trong trẻo vang lên.

Tiếng hạc này vừa kêu, đã truyền ra xa trên đồng trống.

Qủa nhiên, từ vị trí phát ra tiếng hót của hạc, bỗng nhiên có vô số chấn động linh lực bùng nổ, giống như đang liều mạng giải phóng thuật pháp vậy.

"Làm tốt lắm, chúng ta bay sát mặt đất, nhanh một chút. "" Cố Thanh Sơn xoay người nhảy lên người hạc Hỏa Vân Truy Thiên Hạc.

Hạc trắng dùng sức vỗ cánh, hóa thành một dải mây lửa, bay vút qua cánh đồng hoang vắng.

Tốc độ của hạc Hỏa Vân Truy Thiên Hạc rất nhanh, chỉ sau mười hơi thở đã sắp đến được nơi cần đến.

Cố Thanh Sơn đứng trên lưng hạc, phóng tầm mắt ra xa.

Chỉ thấy bên trong đám yêu ma trùng điệp, có mấy tu sĩ cả người toàn là máu, lưng dựa lưng đứng chung một chỗ, cố gắng chống đỡ.

"Sao lại là các nàng? ""

Cố Thanh Sơn lắp bắp hoảng sợ, trong lòng có chút sốt ruột.

Mấy tu sĩ bị nhốt kia chính là những người mà hắn đã gặp trong hôm Tuế thí, năm vị sư muội mà Ninh Nguyệt Thiền đã dẫn theo.

Phía trước bọn họ, có một vị hòa tượng mất một cánh tay, người đầy máu, trong miệng không ngừng niệm tụng Đà La Ni của Phật môn, dùng vô số kim quang ngăn cản đám yêu ma.