Cô Vợ Gả Thay Được Tổng Tài Cưng Chiều Hết Mực

Chương 58: Tôi không phải trạm thu rác



Đôi mắt sáng của Hứa Tuệ Tuệ ngước nhìn Ngô Hạo, nói trước mặt mọi người: “Anh nói đúng, tôi đã thấy rõ gương mặt thật của anh ấy, anh ấy chính là một tên khốn, bây giờ tôi chỉ nhớ tới anh tốt mà thôi, Ngô Hạo, hay là, hôm nay, anh đừng đính hôn với Hứa Thiên Huệ, được không?”

Cô vừa dút lời thì toàn trường hít khí lạnh.

Mọi người nhìn Hứa Tuệ Tuệ đầy khiếp sợ, cô đang làm gì vậy, cướp… rể à? Sắc mặt Hứa Thiên Huệ hoàn toàn thay đổi, lập tức mắng: " Hứa Tuệ Tuệ, chị làm gì vậy hả, đây là tiệc đính hôn của tôi và anh Hạo, chị không được phá hoại!”

Con ngươi Ngô Hạo rụt lại, hoàn toàn không ngờ Hứa Tuệ Tuệ sẽ nói vậy, mười năm, cô thanh thoát quật cường như vậy, chưa từng nhỏ nhẹ cầu xin anh ta chuyện gì.

Ngô Hạo bước lên.

Hứa Thiên Huệ lập tức túm chặt lấy ông tay áo Ngô Hạo, không cho anh ta đi: “Anh Hạo,anh đừng nghe Hứa Tuệ Tuệ, chị ta cố ý đấy, chị ta muốn quyến rũ anh!”

Ngô Hạo rút ống tay áo mình ra khỏi tay Hứa Thiên Huệ, sau đó đi tới trước mặt Hứa Tuệ Tuệ, nhìn cô chằm chằm: “Em nói thật sao?”

Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, tình hình bây giờ rất rõ, chỉ cần Hứa Tuệ Tuệ gật đầu thì chú rễ lập tức chạy theo.

Móng tay Hứa Thiên Huệ đâm vào lòng bàn tay, hốc mắt đỏ bừng.

Hứa Tuệ Tuệ nhìn Ngô Hạo, đột nhiên nở nụ cười, nói: “ Ngô thiếu à, đùa anh thôi, đừng tưởng thật.”

Mọi người ồ lên, trò đùa của Hứa Tuệ Tuệ hơi lớn.

Ánh mắt Ngô Hạo lập tức lạnh lẽo, cô chơi xỏ anh ta.

Hứa Tuệ Tuệ mỉm cười nhìn Hứa Thiên Huệ đang đỏ mắt: “Sao lại thế này, tôi chỉ đùa mọi người trong tiệc đính hôn thôi, vẻ mặt của mọi người sao vậy, Thiên Huệ, sao trông cô như khóc thế?”

Hứa Tuệ Tuệ nói xong, vén một lọn tóc bên má ra sau tai: “Yên tâm, tôi không phải trạm thu rác, tôi chơi chán rồi, cô cứ tự nhiên.”

Nghe câu này… Mọi người ngơ ngác nhìn Hứa Tuệ Tuệ khí tràng 2m8, cô điên rồi sao mà dám nói vậy chứ! “Cô!”

Hứa Thiên Huệ sắp tức điên rồi.

Khi bầu không khí toàn trường trở nên cực kỳ xấu hổ, Hứa Lộc Ngôn nhanh chóng đứng dậy: “Được rồi, giờ lành đã tới, nghi thức đính hôn chính thức bắt đầu, Ngô thiếu, chẳng phải cậu định cho Thiên Huệ một màn cầu hôn lãng mạn sao?”

Mọi người rất nể tình mà vỗ tay phụ họa: “Cầu hôn! Cầu hôn!”

Ngô Hạo thu lại ánh mắt lạnh lẽo, trong ánh mắt chăm chú của mọi người, anh ta lấy một bó hoa tươi ra, chậm rãi quỳ gối trước mặt Hứa Thiên Huệ.

Cuối cùng cũng đậy được màn xấu hỗ quỷ dị đi, Hứa Lộc Ngôn tức giận nhìn Hứa Tuệ Tuệ, nhẹ giọng cảnh cáo: “ Tuệ Tuệ, tiệc đính hôn hôm nay của Thiên Huệ và Ngô thiếu không thể có sai sót, tốt nhất là con ngoan một chút, nếu không…”

“Nếu không thì sao, đưa con về nông thôn à? Bố, hình như bố quên là bố đã bán con cho Trúc Lam Uyễn xung hỉ rồi sao?”

Hứa Lộc Ngôn cứng đờ: “Con!”

Trong lòng Hứa Thiên Huệ vừa hận vừa ghen ghét, nhưng nhìn ánh mắt nhắc nhở của Triệu Uyển Nhan, cô ta nhanh chóng thu lại cảm xúc.

Bây giờ, Ngô Hạo quỳ một chân trước mặt cô ta, trong buổi đính hôn hoa lệ này, cô ta là nhân vật chính, dù thế nào thì cô ta nhất định phải trở thành Ngô thiếu phu nhân.

Chờ khi gả vào Ngô gia, cô ta ắt sẽ có biện pháp trừng trị Hứa Tuệ Tuệ!