Cô Vợ Gả Thay Được Tổng Tài Cưng Chiều Hết Mực

Chương 77: Phải lộ ra át chủ bài



Hiện trường vô cùng hỗn loạn, phóng viên điên cuồng chen lên, có người còn dẫm lên tay Triệu Uyển Nhan: “Chân, bỏ chân ra…”

Bà ta đau phát khóc lên.

Hứa Lộc Ngôn bỏ đi, chỉ còn Hứa Thiên Huệ ở đó, cô ta vội vã chạy lên bảo vệ Triệu Uyển Nhan: “Các người mau tránh ra, các người dẫm tay mẹ tôi rồi.”

Các phóng viên lại quay sang chỉ trỏ Hứa Thiên Huệ.

“ Hứa Thiên Huệ, cô cũng chẳng phải người tốt gì, có.

||||| Truyện đề cử: Nhan Tiểu Thư, Em Mãi Là Người Tình |||||

mẹ như nào thì sẽ có con như vậy.”

“Tôi nhớ lúc Hứa Tuệ Tuệ trở về, hai mẹ con cô còn ba lần bốn lượt muốn hãm hại cô ấy, thật là độc ác.”

“ Hứa Thiên Huệ, đáng đời cô bị bỏ rơi như vậy? Ngô thiếu sao có thể thích cô được chứ?”

Hứa Thiên Huệ vốn phách lối chua ngoa bây giờ cũng bị không ít người chửi lại, cũng có người dẫm lên tay cô ta, khiến cô ta đau khóc thét lên.

Hai mẹ con co rúm lại thành một đoàn, giống như đám chuột trên phố, mặc cho người người chửi đánh.

Một lúc sau, đám bảo vệ mới xuất hiện, cố gắng giải cứu mẹ con đang bị thương ra ngoài.

Triệu Uyển Nhan cùng Hứa Thiên Huệ trở về nhà, Hứa Thiên Huệ sợ hãi nói: “Mẹ, lần này bố rất tức giận, nếu như bố đuổi hai mẹ con chúng ta đi thì phải làm sao bây giờ? Bây giờ chúng ta không còn chỗ nào để đi cả, đến cả cửa con cũng không dám bước ra.”

Triệu Uyển Nhan tức suýt chút cắn nát lợi, bà ta không

thể nghĩ tới có một ngày mình sẽ rơi vào tình cảnh

chật vật như vậy.

Lần này Hứa Tuệ Tuệ tương kế tựu kế, khiến bà ta tự làm lớn chuyện lên, sau đó tự phải gánh lấy hậu quả.

Lần này dư luận vô cùng tức giận, bà ta đã bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió, bà ta đã không còn chỗ để đi rồi, hơn nữa, tại sao bà ta phải đi chứ?

Bà ta vì Hứa Lộc Ngôn, vì Hứa gia dâng hiến toàn bộ thanh xuân, vị trí Hứa phu nhân này chỉ có thể thuộc về bà ta.

Bà ta không thể thua. Không cam tâm chịu thua.

Triệu Uyển Nhan vỗ lên tay Hứa Thiên Huệ an ủi: “ Thiên Huệ, con về phòng nghỉ ngơi trước đi, yên tâm, tất cả mọi chuyện cứ để mẹ xử lý.”

Hứa Thiên Huệ liền trở về phòng. Triệu Uyển Nhan ngồi nghỉ một lúc, sau đó lấy điện thoại ra ấn số gọi cho Hứa Tuệ Tuệ.

Rất nhanh, điện thoại được kết nối, đầu bên kia, giọng của Hứa Tuệ Tuệ truyền tới: “Alo, dì à dì vẫn khỏe chứ?”

Cuộc điện thoại này sớm nằm trong dự liệu của Hứa Tuệ Tuệ, giống như cô đang chờ bà ta gọi tới vậy.

Nghe bộ dáng nhàn nhã kèm theo tia giễu cợt của cô, Triệu Uyển Nhan oán hận nắm chặt tay: “ Hứa Tuệ Tuệ, cô cho rằng bố cô ly hôn với tôi thì cô sẽ thắng sao?”

“Không phải sao, hay là dì còn chiêu nào nữa?”

Triệu Uyển Nhan cười lạnh: “ Hứa Tuệ Tuệ, cô đúng là không hiểu bố cô rồi, chỉ cần tôi còn giá trị với ông ta, thì ông ta nhất định sẽ không bỏ tôi đâu, chúng ta cứ chờ xem.”

Hứa Tuệ Tuệ cong môi cười: “Được, tôi sẽ rửa mắt mà xem, hy vọng dì có bản lĩnh thật sự, chứ đừng để tôi nhìn thấy trò cười của dì nữa.”

Triệu Uyển Nhan tắt máy, tức muốn đập vỡ điện thoại

ra, nhưng sau đó bà ta lại nhịn được, tiếp tục gọi điện thoại cho Hứa Lộc Ngôn.

Hứa Lộc Ngôn không trở về, khoảng thời gian gần đây ông ta thường xuyên qua đêm bên ngoài.

Triệu Uyển Nhan gọi mấy cuộc cũng không thấy ông ta nghe máy.

Triệu Uyển Nhan không gọi nữa chuyển sang nhắn tin cho Hứa Lộc Ngôn: “Bố nuôi của em sắp tới đây, muốn tham gia kỉ niệm ngày kết hôn của hai chúng ta."

Rất nhanh, Hứa Lộc Ngôn liền gọi lại.

Lúc này Hứa Tuệ Tuệ đang ở Tam Á, cô thật sự đến đây để thăm bạn.

Nghỉ phép trong biệt thự, Hạ An An cắm ống hút vào một quả dừa rồi đưa cho Hứa Tuệ Tuệ: “ Tuệ Tuệ, lần này Triệu Uyển Nhan coi như là rơi vào đường cùng rồi nhỉ.”

Hứa Tuệ Tuệ bỏ điện thoại xuống: “Đừng nóng vội, Triệu Uyển Nhan chắc chắn còn có đại chiêu, mấy năm nay bà ta có thể ngồi vững trên chiếc ghé Hứa phu nhân là vì bà ta đã xuất sắc hoàn thành vai trò một người vợ hiền, bà ta dùng quan hệ của mình kéo về cho Hứa thị không ít mối làm ăn, một kích này của mình, sẽ khiến cho Triệu Uyển Nhan phải lộ ra át chủ bài.”…

Hạ An An cũng cong môi lên cười: “Một khi lộ ra át chủ bài, thì ngày chết của bà ta cũng không còn xa nữa."