Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc

Chương 25



Trong lòng của anh đau xót.

Đôi mắt đen tối sầm, lên tiếng nói sang truyện khác: “Oa Oa, chúng ta đi ăn cơm, ăn xong rồi đi chơi được không?”

"Ok!" Dứt lời, vẫn không quên trừng mắt nhìn Bắc Xuyên Hạ Tử.

Chuyện này có thể trách ai? Ai bảo lúc cô muốn ăn, ánh mắt hung ác của cô ta cứ nhìn cô, cô liền cảm thấy rất buồn nôn.

Cô lại đi sợ ánh mắt của cô ta? Nhưng sau đó, cô phát hiện, người phụ nữa này chẳng qua chỉ là hổ giấy mà thôi!

Cô chả việc gì mà phải sợ cô ta !

Hừ, cô kiêu ngạo ngẩng đầu lên, bình tĩnh mà đi qua trước mặt người phụ nữ kia.

"Khốn kiếp. . . . . ."

Gì vậy? Cô nghe thấy tiếng nghiến răng ken két ư?

"Bắc Xuyên Hạ Tử, " Ân Dập Diễm ôm chặt Oa Oa, "Chuyện này thì liên lạc với thư ký của tôi, tôi sẽ sắp xếp thời gian.”

"Nhưng. . . . . ."

Không chờ Bắc Xuyên Hạ Tử trả lời, Oa Oa chặn lời của cô ta : "Bắc Xuyên - người mù? ! Tên thật là lạ . . . . . . Hắc, sao lại có người tên là ‘Người mù’ ?" (vì âm Hạ tử đọc ra hơi giống người mù nên Oa Oa mới đọc thế, Hạ Tử, Hạt Tử)

Cúi đầu suy nghĩ, "Tôi cảm thấy gọi là ‘Người què (Qua Tử)’ là phù hợp nhất, rắc rối…..”

Trong đại sảnh vang lên tiếng cười khúc khích, ai cũng che miệng cười trộm.

Bắc Xuyên Hạ Tử giận mặt đỏ tía tai, bộ dạng trừng mắt rất buồn cười, rồi lại một trận ầm ĩ, vì rất mất mặt..

"Đáng ghét!" Rơi vào đường cùng, đành ra bộ dáng ủy khuất, “Diễm, anh nhìn xem, cô ức hiếp em!”

"Cô muốn ức hiếp tôi đều cho phép, sao, cô có ý kiến?”. Giọng nói lạnh lùng, bọn vệ sĩ ở cách vào mét cũng có thể cảm nhận được.

"Không có, không có!" Bị đôi mắt sắc bén nhìn, cô sợ tới mức rụt cổ, không dám nói gì nữa.

Không để ý cô ta, Ân Dập Diễm ôm Oa Oa xoay người rời đi, để Bắc Xuyên Hạ Tử một mình tại đó giương mắt nhìn, tức giận tới mức dậm chân.

"Cô chờ đó cho tôi. . . . . ."

*

Đẩy cửa phòng làm việc, Sở Oa Oa ngã người lên ghế sô pha mềm mại, sau đó thở phì phò nhìn người vừa đóng cửa lại.

"Ê ! Tại sao em không được ra ngoài tìm việc? Em cũng không phải thứ gì đó mà anh nuôi!”

Anh buồn cười: "Ừ, đương nhiên em không phải thứ gì đó.”

"Ai nói em không phải thứ gì? Hừ, không đúng! Em đương nhiên là gì đó a! Hừm. . . . . . Không, không đúng! Ai ya! Không biết a!"

Càng nói càng loạn, chi bằng không nói còn hơn.

Ân Dập Diễm cởi cà vạt ra, lười biếng ngồi xuống, khuôn mặt tuấn tú chậm rãi tới gần cô.

Cô gái nhỏ, chẳng lẽ em không biết bộ dạng vừa rồi có bao nhiêu mê người sao? Khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận đến đỏ bừng , tru cái miệng nhỏ nhắn lên, làm người khác muốn âu yêm vuốt ve. . . . . .

"Ê , ê. . . . . . Anh cách xa em ra một chút!"

Bàn tay nhỏ bé cố gắng đẩy khuôn mặt đang tiến sát lại.

Anh dịu dàng nhìn cô hồi lâu, giọng nói trầm ấm, nhẹ nhàng làm người khác kinh ngạc, không nghĩ là do anh nói: “Oa Oa, gả cho anh.”

"Cái, cái gì? !" Cô thật muốn thét lên!

Cô lớn lên rất đáng yêu là không có sai a! Nhưng mà, đừng có mới gặp vài lần mà muốn kết hôn?

Cái này. . . . . . Chuyện này quá hoang đường?

Ừ, anh nhất định là uống nhầm thuốc, mới có thể nói với cô như vậy. Đúng, đúng vậy, nhất định là như vậy!

Oa Oa xấu hổ cười cười: "Diễm, anh đừn nói đùa được không? À…..Em đói bụng, bây giờ ăn đã được không?”

". . . . . ."

Nhưng, đợi lâu mà không có trả lời, cô ngẩng đầu lên, khó hiểu mà nhìn anh.

Anh vẻ mặt thành thật nhìn lại cô, dung ánh mắt chân thành nhất, tình cảm nhất để nói cho cô biết là anh không nói đùa!

Ngược lại, anh rất chân thành, rất chân thành. . . . . . Cầu hôn cô.

Đúng vậy, từ trước đến nay đã muốn làm như vậy, chỉ sợ cô từ chối mà thôi, nhưng mà không nghĩ, sẽ đến nhanh như vậy.