Con Dâu Nhà Giàu

Chương 12: Là đàn bà của Triệu Hi Thành tôi thì phải ở bên cạnh tôi



Chương 12: Là đàn bà của Triệu Hi Thành tôi thì phải ở bên cạnh tôi

Chu Thiến mở to mắt nhìn Triệu Hi Thành từng bước từng bước đến gần, hai mắt anh lóe ra ánh sáng ngoan lệ trong bóng đêm

Toàn thân cô không tự chủ được mà run lên. Không, cô không thể ngồi chờ chết được

Cô cố bước xuống giường, nhắm thời cơchạy ra cửa phòng. Triệu Hi Thành duỗi tay đã ngăn được cô dừng lại, một tay đẩy cô về phía tường. Ầm, lưng của Chu Thiến bị đập vào tường đauđớn, còn chưa kịp phản ứng lại thì Triệu Hi Thành đã đến gần, một tay đè bả vai cô, tay kia gắt gao nắm chặt cằm cô. Triệu Hi Thành chăm chúnhìn cô, ánh mắt âm ngoan, tiếng nói ra như rít qua kẽ răng:

-   Tôi nói gì cô nên ngoan ngoãnlàm theo, đừng có khiêu chiến với tôi, người khiêu chiến với tôi chưabao giờ có kết cục tốt, cô nên nhớ kĩ điểm này.

Nghe xong lời của Triệu Hi Thành, ChuThiến chỉ cảm thấy máu dồn hết lên não, lửa giận trong lòng không thểkhống chế, trong nháy mắt cô quên cả sợ hại, dùng hết sức giãy khỏi tayTriệu Hi Thành, sau đó trừng mắt, lạnh lùng nói:

-   Anh coi vợ là gì? Là nô lệ củaanh? Nếu không nghe lời anh sẽ có kết cục đáng sợ? Anh thì là cái gì?Anh như thế là rất giỏi sao? Theo ý tôi, anh chẳng có gì hay ho, bá đạo, vô sỉ vô đức! Chơi đùa đàn bà cũng đi một nhẽ, đằng này còn chơi cả bạn thân của vợ! Lấy người như anh là chuyện đáng buồn nhất trên đời!

-   Câm mồm!

Triệu Hi Thành hét lớn, tay giơ lên như sắp tát cô

Khí thế của Chu Thiến lập tức ỉu xìu,trong lòng vô cùng hối hận, nhất định cô động kinh mới nói những lờichọc giận anh ta. Giả nghĩa khí gì chứ, cái này chẳng phải tự mình chịuthiệt

Cô vội nhắm chặt mắt, chờ đợi cái tát kia buông xuống, dựa vào sự âm ngoan của Triệu Hi Thành, chắc mặt cô bị vạc đi một nửa là ít

Lòng Chu Thiến run lên, nhưng đợi hồilâu, bàn tay đó chưa có hạ xuống. Cô cẩn thận khẽ mở mắt thì thấy tayTriệu Hi Thành đã hạ xuống từ bao giờ. Trong bóng đêm, ánh mắt anh sángbừng

Qua một hồi, Triệu Hi Thành nói:

-   Thì ra trong lòng cô tôi là người như vậy…

Thật ngạc nhiên, dường như anh bình tĩnh lại chỉ trong nháy mắt

Chu Thiến nhìn anh, không dám nói tiếp, cô sợ vừa mở miệng lại khiến lửa giận trong anh bừng bừng.

Bởi vì cô rất muốn nói: “chỉ sợ không phải trong mắt tôi, có lẽ trừ người nhà anh ra thì ai cũng thấy anh là người chẳng ra gì”

Tay Triệu Hi Thành xoa má Chu Thiến, tóc gáy dựng lên trong nháy mắt.

Lúc này, ngoài cửa có tiếng Triệu Hi Thành:

-   Anh cả, chị dâu, hai người làm gì? Sao ầm ỹ thế? Ba không vui đâu?

Lòng Chu Thiến mừng như điên. Cứu tinhđến rồi! Cô vội chạy ra mở cửa nhưng Triệu Hi Thành ở đằng sau ôm ngangngười cô. Chu Thiến vội hét lớn

Hi Tuấn nghe Chu Thiến kêu vội hỏi:

-   Sao thế?

Triệu Hi Thành phía sau lạnh lùng nói:

-   Bọn anh không sao. Ở đây không có chuyện của em, đi xuống nhà đi!

Chu Thiến sao có thể để cứu tinh bỏ đi, vội gọi:

-   Hi Tuấn… ưm…

Vừa kêu hai chữ đã lại bị Triệu Hi Thành bịt miệng

-   Chị dâu?

Giọng Triệu Hi Thành lạnh hơn:

-   Sao? Chuyện vợ chồng anh em cũng muốn quản?

Ngoài cửa, Triệu Hi Tuấn yên lặng hồi lâu rồi thoáng nghe tiếng bước chân anh bỏ đi.

Vị cứu tinh duy nhất đã rời đi mà Chu Thiến không biết làm thế nào

Triệu Hi Thành cúi đầu khẽ nói vào tai Chu Thiến:

-   Cô thật có bản lĩnh, mới ở chung cùng Hi Tuấn một ngày mà đã làm nó quan tâm cô như thế

Hơi thở nóng rực theo câu nói của anhphun ra cổ Chu Thiến khiến cô tê dại. Cô muốn giãy khỏi vòng ôm của anhnhưng lại càng bị anh ôm chặt hơn

Hơi thở Triệu Hi Thành dồn dập, ngực nóng bỏng kề sát lưng Chu Thiến, lồng ngực phập phồng kịch liệt

Chu Thiến không dám động đây, tim đập như nổi trống.

Triệu Hi Thành chậm rãi quay người cô lại, để cô đối mặt với anh

Trong bóng đêm, Triệu Hi Thành gắt gao kề sát cô, sau đó, nụ hôn lặng lẽ rơi xuống

Tay Triệu Hi Thành gắt gao ôm chặt cô, độ ấm từ lòng bàn tay xuyên thấu qua lớp áo ngủ, đốt nóng da thịt Chu Thiến.

Lúc đầu, Chu Thiến cố gắng chống cự, giãy dụa mãi đến khi kiệt sức, cô đành để mặc Triệu Hi Thành hôn mình

Nụ hôn của Triệu Hi Thành càng lúc càng cuồng nhiệt, mang theo sự bá đạo, thiêu đốt mọi thứ

Dần dần, người Chu Thiến càng lúc càngnóng như có gì đó trong máu thiêu đốt, cả người mềm nhũn vô lực, hoàntoàn phải dựa vào Triệu Hi Thành mới không ngã.

Cô không khỏi vươn tay ôm cổ Triệu HiThành, động tác này hoàn toàn là vô thức nhưng với Triệu Hi Thành lại là sự cổ vũ lớn, anh ôm cô càng chặt, môi càng nồng nhiệt, hơi thở càngnóng bỏng. Môi chạm môi, tiếng rên rỉ khiến người khác đỏ mắt

Chu Thiến bị hôn đến không biết phương hướng, mơ màng, đầu óc trống rỗng

Mãi đến khi tay anh bắt đầu dao động trên người cô, đến khi Triệu Hi Thành định cởi áo ngủ của cô, đến khi côcũng kìm lòng không nổi mà rên rỉ mê hồn thì mới đột nhiên tỉnh táo lại

Chu Thiến dùng sức lực toàn thân đầy Triệu Hi Thành ra

Bất ngờ không kịp phòng bị, Triệu HiThành bị cô đẩy lùi mấy bước. Trong bóng đêm, không thấy rõ vẻ mặt củaanh, chỉ nghe tiếng thở nặng nề

Cô vỗ vỗ ngực đang đập loạn, lớn tiếng nói:

-   Anh đừng chạm vào tôi! Nếu anh có nhu cầu, hoàn toàn có thể đi tìm người khác!

Triệu Hi Thành đột nhiên bước đên, một tay ôm ngang người Chu Thiến.

Chu Thiến hét lớn, quát:

-   Buông ra, thả tôi xuống!

Hai tay đấm thùm thụp lên người anh

Triệu Hi Thành cả giận nói:

-   Nếu cô còn kêu nữa tôi lập tức cùng cô! Cô cũng biết cô không cản được tôi rồi. Ai cũng không cản nổi tôi

Cơ bắp Triệu Hi Thành banh ra, hiểu nhiên anh đang cực lực khắc chế cơn giận của mình

Triệu Hi Thành không phải đang nói đùa, anh ta nói thật

Chu Thiến vốn luôn thức thời, lập tức im bặt

Cũng không biết anh mở cửa như thế nào, Triệu Hi Thành ôm cô ra khỏi phòng, trở về phòng ngủ rồi vứt cô lên giường lớn.

Trong phòng ngủ có ánh sáng nhu hòa, ánh  mắt Triệu Hi Thành nhìn Chu Thiến chăm chú

Chu Thiến nhìn theo mắt Triệu Hi Thành,không xong rồi, áo ngủ chết tiệt này, lúc này làn váy cuốn lên lộ ra cặp đùi thon dài trắng nõn mà ngực vì mồ hôi mà dính chặt lại, lộ ra đườngcong mê người…

Mắt Triệu Hi Thành hơi tối lại, khẽ nuốt nước bọt

Chu Thiến thầm kêu thảm, vội dùng chăn che kín người, cảnh giác nhìn Triệu Hi Thành.

Triệu Hi Thành hừ lạnh một tiếng, môi mím chặt, sau đó không nhìn Chu Thiến. Anh cởi áo, sau đó cởi quần, cuốicùng trên người chỉ còn lại có một cái quần lót

Chu Thiến khẩn trương nhìn Triệu Hi Thành, chăn cuốn càng chặt

Triệu Hi Thành nhìn cô, mắt lạnh như băng nói:

-   Giờ tôi đi tắm, cô tốt nhấtđừng rời khỏi đây! Mặc kệ cô nghĩ tôi thế nào cô cũng không thể thay đổi chuyện cô là đàn bà của tôi. Là đàn bà của Triệu Hi Thành thì phải ởbên cạnh tôi. Trừ phi…

Triệu Hi Thành đột nhiên đến gần Chu Thiến, hai mắt hung hăng nhìn cô chằm chằm, có ánh sáng sáng quắc:

-   Trừ phi tôi ghét cô, nếu không đừng hòng rời xa tôi…

Chu Thiến bị khí thế của Triệu Hi Thành áp chế nói không nên lời, chỉ có thể ngây ngốc nhìn anh.

Triệu Hi Thành thẳng đứng dậy, nhìn xuống Chu Thiến, trong mắt đầy sự khinh thường và trào phúng, tựa như việcđối nghịch với Triệu Hi Thành là việc của kẻ không biết tự lượng sức!

Sau đó Triệu Hi Thành xoay người, đi vào phòng tắm.