Con Dâu Nhà Giàu

Chương 32: Gặp lại Kiều Tranh 1



Chương 31: Gặp lại Kiều Tranh 1

Không lâu sau, Văn Phương đẩy cửa đi vàođã thấy Triệu Hi Thành đang ngồi sau bàn làm việc, cười như có như không nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng. Cô ta thoáng ngẩn ngơ nhưng chưa đến mộtgiây đã lại bình thường, vẻ mặt dịu dàng, giọng nói đáng yêu:

-   Hi Thành, hôm nay sao đến sớm vậy

Cô ta vừa nói vừa đóng cửa. Sau đó nhẹlắc eo, lả lướt đi tới. Hôm nay cô ta mặc một bộ váy màu đen bó sátkhiến dáng người càng gợi cảm, vô cùng dụ hoặc.

Cô ta đi đến bên cạnh Triệu Hi Thành, ngồi trên đùi anh, tay ôm cổ anh, cười kiều mỵ, sóng mắt lưu chuyển, vô cùng quyến rũ.

-   Có biết em nhớ anh lắm không! Giọng nói mềm mại khiến người ta miên man bất định.

Không thể không nói, Văn Phương là caothủ dụ dỗ đàn ông, lơ đãng thôi cũng có thể khơi mào dục vọng nguyên thủ của đàn ông. Đây cũng là nguyên nhân cô ta có thể ở lại bên cạnh anhthời gian dài như vậy. Nhưng mà, giờ xem ra, quả thật thời gian cô ta đã ở bên cạnh anh quá dài.

Mặt Triệu Hi Thành lạnh xuống, nhẹ đẩy cô ta ra, cô ta đành phải rời xa ra. Anh lạnh lùng nói:

-   Đây là văn phòng, chú ý đến ngôn hành của cô đi! Còn nữa, về sau phải gọi tôi là Tổng giám đốc

Mặt Văn Phương cứng đờ nhưng lập tức cười quyến rũ. Cô dựa lưng lên bàn làm việc, mông tròn lẳn khẽ nhếch lên,ngực như ẩn như hiện. Trước kia thấy tư thế này của cô ta, anh sẽ đứngdậy ôm cô ta vào lòng…

Cô ta cười mềm mại, đáng yêu vô cùng:

-   Chẳng phải giờ còn chưa đến giờ làm việc sao?

Nhưng Triệu Hi Thành lại làm như khôngthấy, thờ ơ, ánh mắt nhìn cô ta càng lạnh lùng. Trong lòng Văn Phươngkhông khỏi lạnh run, lúc này mới ngượng ngùng đứng dậy, vẫn vớt vát:

-   Chắc anh còn chưa ăn sáng! Em đi mua cho anh!

Triệu Hi Thành cười lạnh:

-   Bữa sáng của cô vẫn là người khác đi mua cho cô, sao tôi lại không biết xấu hổ mà phiền đến cô được!

Sắc mặt Văn Phương tái lại. Cô ta quanh co:

-   Vừa rồi em quên… vừa khéo Tiểu Lợi phải xuống dưới, em bảo cô ấy tiện đường mua…

Triệu Hi Thành hừ lạnh một tiếng, nghĩcũng chỉ là lòng hư vinh của đàn bà phát tác, nghĩ bay lên được cành cao thì không nhịn được mà tác oai tác quái, hận không thể để cho cả thếgiới biết mình lợi hại cỡ nào. Lại nói tiếp, nếu không phải cô ta khôngbiết thu liễm trước mặt Thiệu Lâm thì Thiệu Lâm mất trí nhớ rồi sao cònbiết chuyện của bọn họ!

Nghĩ vậy anh liền bốc hỏa!

Loại đàn bà này cứ giữ ở bên người, sớm hay muộn cũng thành chuyện xấu!

Lập tức, anh bình thản, nhẹ vung tay với cô ta rồi nói:

-   Giờ cô đi ra ngoài đi.

Văn Phương còn định nói gì đó, trong lòng cô ta rất bất an, luôn cảm thấy không ổn nhưng thoáng nhìn sắc mặt âmtrầm của anh thì biết lúc này không thể lại trêu chọc anh được. Dù không tình nguyện cũng phải ra ngoài.

Cô ta vừa bước ra, Triệu Hi Thành đã gọi điện cho phòng quản lý nhân sự…

*******

Chu Thiến chờ Triệu Hi Thành đi vốn định ngủ tiếp một chút nhưng vừa nằm xuống, suy nghĩ lại ùa đến, đầu óc hỗn loạn vô cùng.

Cô dứt khoát ngồi dậy, thay quần áo. Độtnhiên cô rất muốn đến bệnh viện nhìn xem, cô muốn xem xem vì sao mãi đến giờ “cô” còn chưa tỉnh lại?

Đi xuống tầng, đại sảnh đang có người hầu quét dọn, không thấy Triệu phu nhân và Hi Tuấn, hẳn là chưa ngủ dậy.

Chu Thiến không gọi lái xe. Cô không muốn người nhà họ Triệu biết mình đến bệnh viện. Cô ra khỏi biệt thự, khunày rất khó gọi taxi, cô phải đi bộ một đoạn mới có xe.

Đến bệnh viện đã gần 9h

Chu Thiến tìm được phòng bệnh, nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào.

Trong phòng bệnh ánh sáng u ám, không khí yên tĩnh. Thân thể của cô nằm cô độc ở giường bệnh. Trên tay cắm dâytruyền, người cũng bớt đi khá nhiều máy móc.

Cô nhẹ nhàng đi tới

“Chu Thiến” nằm trên giường bệnh, ánh mắt nhắm chặt, sắc mặt vô cùng tái nhợt, hai má hóp vào, nhìn qua khôngchút tức giận, vui mừng, nếu không phải máy móc vẫn chạy bên cạnh thìthật sự cô đã nghĩ nằm ở đây là một người chết.

Chu Thiến ngồi xuống bên cạnh, sắc mặtcũng không tốt đi đâu được. Ngày nào cô cũng bảo dưỡng tốt cho thân thểTống Thiệu Lâm mà thân thể mình lại thành ra thế này, vừa tức giận lạivừa khổ sở.

-   Vì sao cô còn không tỉnh lại? Cô còn định tránh tới bao giờ? Cô khẽ nói.

Giọng nói phiêu đãng trong không gian tạo thành cảm giác quỷ dị.

-   Cô hại tôi thành ra thế này lại còn muốn trốn tránh trách nhiệm sao? Cô mau tỉnh lại trả thân xác lại cho tôi!

Chu Thiến nhìn cô nhưng cô lại như con rối gỗ cũ kĩ, không có chút phản ứng.

-   Anh Kiều Tranh đã quay về, côkhông muốn gặp anh ấy sao? Thì ra chúng ta lại có duyên như vậy, lạicùng đi thích một người…

Cô vươn tay nắm tay “Chu Thiến”. Tay côvô cùng gầy yếu, quả thật là da bọc xương, làn da tái nhợt, xanh mướt,gân xanh, mạch máu nổi đầy.

Tay Chu Thiến khẽ run. Cô buồn bã, nước mắt tràn mi:

-   Xin cô mau tỉnh lại đi, tôi khó khăn lắm mới gặp lại anh ấy, tôi không muốn dùng thân phận của cô đểđối mặt với anh ấy. Cô có biết tôi chờ anh ấy bao lâu rồi không. Nhưnggiờ anh ấy ngay trước mặt, nhưng mắt anh ấy nhìn không phải là tôi… Côđừng ích kỉ như vậy, đừng trốn tránh nữa. Cô tình lại đi, cho tôi cơ hội cạnh tranh công bằng…

Cô ôm mặt, nước mắt chảy dài qua kẽ tay. Nỗi buồn từ khi gặp lại Kiều Tranh úc kết, một khắc này như vỡ òa.

Đúng lúc này, cửa mở ra.

Chu Thiến theo phản xạ ngẩng đầu nhìn ra, nước mắt vẫn đọng trên khóe mi. Thấy người đến, cô kinh hoảng đứng dậy.