Cực Phẩm Hệ Thống Tróc Quỷ

Chương 17: Tôi đang bàn chuyện với khách hàng



- Thiên sư, cậu dùng trà đi.

- Thiên sư, cậu ngồi ở đây.

Tổng giám đốc Nhạc tên là Nhạc San San, là bà chủ của công ty người mẫu nữ này, khoảng ba mươi tuổi, phong tư trác tuyệt, mỉm cười mê người, khắc sâu vào lòng người.

Mà Lạc Yên là trợ lý của cô ta, nhưng dựa theo quan hệ, không chỉ là trợ lý đơn giản như vậy.

Nhạc San San kích động nói:

- Thiên sư, cậu đúng là có bản lĩnh, còn không biết tên cậu là gì?

Sở Hạo ho khan nói:

- Sở Hạo, chị gọi tôi bằng tên là được, đừng gọi thiên sư.

Nhạc San San là người thẳng thắn, có thể thân thiết với thiên sư hơn, đương nhiên là cô ta rất vui, loại cao nhân thế ngoại này rất hiếm thấy, nói:

- Tôi lớn tuổi hơn cậu, thì gọi cậu là Sở Hạo, cậu cũng đừng gọi tôi là tổng giám đốc Nhạc, tôi tên là Nhạc San San, cậu có thể gọi tôi là chị San San.

Lạc Yên ngồi bên cạnh, cười hì hì nói:

- Tôi tên là Lạc Yên, cũng là chị đấy...

Sở Hạo không có cốt khí ngây người, hai bọn họ quá xinh đẹp, đẹp hơn sinh viên trong trường vô số lần, dù sao lăn lộn trong xã hội lâu năm, đã có loại khí chất thành thục.

Hắn mới mười tám tuổi, là một cậu thanh niên gà mờ, hoàn toàn không có sức chống cự đối với các chị gái xinh đẹp.

Hai người phụ nữ cười, tiểu thiên sư này thật đáng yêu, nhìn hắn đỏ mặt kìa.

Tổng giám đốc Nhạc cười nói:

- Phong thủy của công ty, làm phiền tiểu sư phụ Sở Hạo rồi.

- Không có việc, cứ để tôi lo.

Đi theo hai bọn họ, hắn đi tới đại sảnh, bắt đầu giơ ngón tay tính, đánh giá cẩn thận mỗi một góc.

- Hệ thống, cho tôi một bản sách phong thủy.

Hệ thống:

- Tiến cử Thiên Địa Phong Thủy Thuật, tiêu hao 5 điểm giá trị trang bức.

Sở Hạo vội nói:

- Mua.

- Đinh... Ký chủ mua Thiên Địa Phong Thủy Thuật, tiêu hao 5 điểm giá trị trang bức.

Trong đầu, lập tức học xong Thiên Địa Phong Thủy Thuật, thế cục cả đại sảnh đều xuất hiện rồi.

Sở Hạo lập tức phát hiện ra điểm khác biệt, chỉ vị trí thần tài, nói: “Thần tài không thể để đối mặt về cửa, người khác ra vào, trái lại sẽ mang đi tiền tài.”

Nhạc San San lập tức bảo người ta chuyển vị trí của thần tài.

“Đồ sắc bén, không thể đối diện cửa sổ, chuyển nó đi.”

Sở Hạo lại chỉ không ít nơi, khiến một đám người mẫu trong công ty, có vẻ mặt tò mò.

- Chậc chậc... Vị đại sư này đúng là trẻ tuổi.

- Cô xem cậu ta nói gì, tổng giám đốc Nhạc cũng làm theo, chẳng lẽ là có bản lĩnh thật.

Đám người mẫu líu ríu nói chuyện, Sở Hạo chỉ điểm xong, quay đầu thì thấy bọn họ, đôi mắt đều trừng thẳng rồi.

Quá... Quá xinh đẹp rồi.

- Ha ha... Cô nhìn tiểu sư phụ kìa, mắt trợn trắng rồi.

Đám người mẫu nữ thấy biểu cảm của Sở Hạo, bọn họ bắt đầu õng ẹo làm dáng, thậm chí có mấy người có bộ ngực rất to, đây là vốn đáng kiêu ngạo, nhưng đối với bất kỳ người đàn ông nào mà nói, thì rất nghẹt thở.

Thậm chí có người còn cúi người, lộ ra một mảng trắng bóng.

Sở Hạo hoàn toàn không chịu nổi, thiếu chút nữa chảy máu mũi.

Ông nội cô, đây là tuyên bố quyến rũ ông đây rồi.

Nhưng mà... Tôi rất thích.

Vẫn là tổng giám đốc Nhạc lạnh lùng nói:

- Các cô không có việc để làm à?

Đám người mẫu nữ lập tức giải tán, lời nói của tổng giám đốc Nhạc còn có uy nghiêm.

Nhạc San San lấy một khoản tiền ra, nhét vào tay Sở Hạo, cười nói:

- Tiểu sư phụ Sở Hạo, đây là thù lao của cậu.

Đôi mắt Sở Hạo sáng lên, quả nhiên là xem phong thủy dễ kiếm tiền, lúc này mới nói mấy câu mà thôi, đã có nhiều tiền như vậy, hắn vội vàng cầm lấy đếm.

Hai cô gái xấu hổ, nhìn vẻ mặt hắn nghiêm túc đếm tiền, giống như sợ ít đi một tờ.

Nhạc San San nói:

- Tiểu sư phụ Sở Hạo, buổi tối có rảnh không, cùng ăn một bữa cơm nhé?

Sở Hạo vừa nghe, nhất thời kích động, vậy mà còn được mời ăn cơm!

Chuyện này xấu hổ cỡ nào?

- Được rồi! Để tôi mời.

Sở Hạo rất hào phóng, một ngày mà kiếm được hơn một vạn, trong lòng hắn rất vui sướng.

Lạc Yên cười nói:

- Đúng vậy, một ngày hơn một vạn, không cậu mời thì ai mời?

Sở Hạo vung tay lên, vô cùng hào phóng nói:

- Quầy hàng thực phẩm buổi tối, tôi biết một quầy hàng vừa rẻ lại ngon.

Hai cô gái xấu hổ, hắn kiếm lời hơn một vạn tệ, mà mời hai bọn họ ăn ở quầy hàng thực phẩm?

- Tên nhóc mê tiền, sao cậu keo kiệt như vậy?

Lạc Yên không biết phải nói gì.

Sở Hạo xấu hổ, nói:

- Bây giờ tiền bạc không dễ kiếm, những số tiền này, tôi còn phải cưới vợ nữa.

Hắn không giống người khác, không có người nhà, đúng là phải tự kiếm tiền cưới vợ.

Ừm... Đây là một nhiệm vụ rất gian nan.

Vẻ mặt Lạc Yên kinh ngạc:

- Chậc chậc... Với bản lĩnh này của cậu, đến đâu mà chẳng kiếm được tiền, không bằng chị đây gả cho cậu có được không.

Sở Hạo vừa nghe, đánh giá Lạc Yên từ trên xuống dưới, đùi cô ta vừa dài vừa nhỏ, trắng noãn trơn mịn, rất muốn vươn tay chạm vào kiểm tra, cảm giác nhất định là rất sảng khoái.

- Được, nhưng phải thông qua khảo hạch của tôi mới được.

Lạc Yên cười quyến rũ, õng ẹo làm dáng nói:

- Còn khảo hạch à, cậu cảm thấy chị đây được bao nhiêu điểm?

- Tám điểm!

Lạc Yên nhếch miệng, liếc mắt đưa tình với Sở Hạo, tiểu xử nam đâu thể chịu đựng được?

- Mười điểm, tuyệt đối là mười điểm.

Sở Hạo không có cốt khí nuốt nước bọt.

Lạc Yên cười khanh khách, cô ta trang điểm rất xinh đẹp, đúng là một đại mỹ nữ, cô ta nói:

- Cậu thật sự muốn lấy chị đây sao? Chị lớn hơn cậu bảy tuổi đấy.

Sở Hạo vung tay lên, khí phách nói:

- Đối với tôi mà nói, tuổi tác không là vấn đề, huống hồ cưới vợ không phải dùng để nhìn, còn dùng để sinh con.

Mặt Lạc Yên và Nhạc San San đỏ lên, nói:

- Tên nhóc xấu xa này, cậu muốn chị đây, chị đây không cần cậu đâu, tránh để khắp nơi có người nói, chị đây trâu già gặm cỏ non.

- Làm sao có thể!

Sở Hạo hơi sốt ruột, hắn thiếu một người bạn gái, cả ngày chỉ xem phim là không thể được.

Nhạc San San cười nói:

- Lạc Yên, cô đừng dùa tiểu sư phụ Sở Hạo nữa.

Lạc Yên lè lưỡi, nói:

- Nói đùa thôi, chỉ là! Nếu cậu nhiều thêm mấy tuổi, nói không chừng tôi đã theo đuổi rồi.

Sở Hạo vừa nghe thấy vậy, thì nhìn Lạc Yên với vẻ ngây ngẩn, đôi mắt nhỏ lóe sáng, thấy thế Lạc Yên không nhịn được cười.

Nhạc San San dở khóc dở cười nói:

- Tiểu sư phụ Sở Hạo, tối nay công ty chúng tôi tụ tập, cùng ăn cơm đi, cùng đến KTV, hơn nữa... Nói không chừng có thể giúp cậu giới thiệu thêm mấy khách hàng.

Vừa nghe kiếm được tiền, Sở Hạo lập tức đồng ý.

- Đôi giày trượt của tôi, là thời thượng nhất, trên đường về nhà...

Sở Hạo vội vàng lấy điện thoại ra, vừa nhìn là số lạ, hắn nghe máy nói:

- Alo, ai đấy.

- Sở Hạo, tôi là Mộc Vũ Huân.

Hoa hậu giảng đường!

Ngày hôm qua có trao đổi số điện thoại với Mộc Vũ Phi, cô ta biết cũng không kỳ lạ.

- A...! Tìm tôi có chuyện gì?

Đầu bên kia điện thoại, Mộc Vũ Huân nói:

- Chuyện đó! Buổi tối tới nhà tôi ăn cơm được không? Cha tôi muốn cảm ơn anh.

Sở Hạo sửng sốt, trái lại hắn muốn đi, bởi vì có ngự tỷ Mộc Vũ Phi ở đây, nhưng bên này hắn đã đồng ý với người ta rồi.

Sở Hạo nói:

- Tối hôm nay tôi có việc, không đi được.

Mộc Vũ Huân nói:

- Việc gì!

Chuyện này còn phải hỏi à.

- A... Ăn cơm với mấy người bạn.

Mộc Vũ Huân truy hỏi, nói:

- Nam hay nữ?

Vẻ mặt Sở Hạo lúng túng, nói:

- Nữ.

Bên kia, Mộc Vũ Huân vốn rất chờ mong Sở Hạo sẽ tới nhà ăn tối, nhưng vừa nghe hắn có việc không tới được, nhất thời hơi ủ rũ, kết quả vừa hỏi, vậy mà hắn lại ăn cơm với phụ nữ khác? Trong lòng lại có chút không thoải mái.

Mộc Vũ Huân nói:

- Tôi cũng đi.

Sở Hạo nói:

- Cô đi cùng làm gì? Tôi ăn với khách hàng.

- Bắt quỷ sao? Tôi muốn đi, tôi muốn đi.