Cực Phẩm Hệ Thống Tróc Quỷ

Chương 9: Đêm qua ông có thấy quỷ không



Mộc Vũ Phi mỉm cười gật đầu với Sở Hạo, hiếm khi cô ta nở nụ cười, chuyện này khiến hắn cảm thấy sảng khoái.

Đúng lúc này, một giọng nói to vang lên, nói:

- Không ngờ Sở thiên sư trẻ tuổi như vậy, mà đã có bản lĩnh này, tại hạ là Gia Cát Đạo.

Một đạo sĩ trung niên xuất hiện, mặc đạo bào màu vàng, đầu đội mũ cao cũng màu vàng.

Giống như tiên sinh bắt quỷ trong phim.

Sở Hạo sửng sốt.

Cùng ngành à!

Sao nơi này lại xuất hiện người cùng ngành? Hắn không khỏi nhíu mày.

Lúc này, người đàn ông trung niên bụng to đi tới, mỉm cười nói:

- Sở thiên sư, giới thiệu với cậu một chút, vị này là Gia Cát đại sư tôi mời từ trấn trên tới.

Sở Hạo còn chưa mở miệng nói chuyện, Mộc Thành Long ở bên cạnh đã tiến lên trước, nghiêm mặt nói:

- Lão tam, em làm gì vậy?

Lão tam, cũng chính là Mộc Thành Lãng con trai của Lý Mai Thanh, em trai thứ ba của Mộc Thành Long.

Mộc Thành Lãng cười nói:

- Không phải em sợ mình Sở thiên sư không ứng phó được, cho nên mời Gia Cát đại sư đi suốt đêm tới đây, chúng ta cũng an toàn hơn. Nhị ca, Gia Cát đại sư là cao thủ, hàng năm em có chuyện gì, đều tìm Gia Cát đại sư, Gia Cát đại sư còn có thể đuổi ma, những chuyện này đều là việc nhỏ đối với ông ấy.

Mộc Thành Long không biết nói gì cho phải, dù sao cũng là anh em nhà mình, Mộc Thành Lãng chỉ suy nghĩ tới an toàn của mọi người mà thôi.

Sở Hạo nhìn Gia Cát Đạo, trong lòng tràn đầy căm tức, người này tới cướp bát cơm của hắn sao?

Chỉ là Sở Hạo đánh giá từ trên xuống dưới, dùng Ma Y Thần Toán Thuật, đồng thời giá trị pháp lực giảm đi từng chút.

Xem ra giá trị pháp lực rất quan trọng.

Rất nhanh, hắn lộ ra tươi cười.

Gia Cát Đạo này hơi mập, ông ta để ria mép hai bên, nói:

- Sở tiểu đệ, không biết cậu đến từ sư môn nào?

Sở Hạo thản nhiên nói:

- Không môn không phái.

Trong mắt Gia Cát Đạo xuất hiện chút khinh thường, nói:

- A…! Xem ra Sở tiểu đệ tự học thành tài, người như vậy, đã hai mươi năm rồi tôi chưa từng gặp.

Ai ôi!

Che giấu chút trào phúng ở bên trong, sao Sở Hạo có thể không hiểu.

Sở Hạo nói:

- Đó là do kiến thức của ông hạn hẹp.

Gia Cát Đạo cười ha ha, nhìn chằm chằm Sở Hạo nói:

- Nếu là người bình thường nói vậy, tại hạ sẽ phân xử với người đó một phen, nhưng Sở tiểu đệ còn trẻ khó tránh khỏi tâm cao khí ngạo, thì thôi.

Mọi người ở xung quanh đều im lặng, nhìn Gia Cát Đạo lai giả bất thiện?

Sở Hạo cười, nói:

- Đừng mà! Gia Cát đại sư, con người tôi thích gây chuyện nhất, nếu tôi nói đại sư không có kiến thức, thì chính là không có kiến thức.

- Cậu!

Trong mắt Gia Cát Đạo tràn đầy lạnh lẽo.

Mộc Thành Lãng vội vàng hòa giải, nói:

- Hai vị đại sư, trước mắt nên xử lý chuyện Mộc gia quan trọng hơn, không biết quỷ cụt tay ở chỗ nào.

Gia Cát Đạo hừ lạnh một tiếng, nói:

- Bản đại sư không chấp với cậu.

Sở Hạo cười mỉa, nói:

- Đại sư đúng là uy phong, nhưng bản thiên sư nói thật, cho ông một lời khuyên nhé? Vẫn nên nhanh chóng rời khỏi đây, cẩn thận không mất mạng đó.

Gia Cát Đạo nhíu mày:

- Cậu có ý gì?

Nhìn ra được mùi thuốc súng giữa hai người, Mộc Thành Long vội dời đề tài, nói:

- Không biết vì sao Sở thiên sư lại triệu tập mọi người tới sân vậy?

Sở Hạo nói:

- Thực ra cũng không có chuyện gì, chỉ muốn nhìn thử xem, quỷ tay cụt theo ai tới An Lập Hương.

Trước mắt mọi người sáng lên.

Mộc Thành Long nói:

- Sở thiên sư có biện pháp gì sao?

Sở Hạo nói:

- Thiên Cơ Thần Toán.

- Hô hô… Thiên Cơ Thần Toán, bản đại sư cũng học được chút ít, không biết Sở tiểu đệ học cái gì?

Gia Cát Đạo nói với Sở Hạo, ông ta đang muốn tìm chút chuyện cho Sở Hạo.

Sở Hạo càng nhìn ông ta càng thấy khó chịu, rất muốn cởi giày đánh ông ta vài cái, nói:

- Có phải ông nhàn rỗi nhàm chán quá không? Mà tìm tôi gây phiền phức khắp nơi, cút sang một bên đi.

Mọi người kinh ngạc, không ngờ hai người vừa gặp đã đối chọi gay gắt.

Gia Cát Đạo cười mỉa:

- Đừng thấy tôi nể mặt mà lên mặt, còn nhỏ tuổi mà lừa gạt người ta là không tốt, theo ý tôi, An Lập Hương này vốn không có quỷ, toàn bộ đều là giả.

Nghe thấy thế, mọi người xôn xao, không rõ chân tướng.

Mộc Thành Lãng bụng bia vội vàng nói.

- Gia Cát đại sư, đây rốt cuộc là chuyện gì thế?

Gia Cát Đạo bày ra dáng vẻ cao thâm khó dò, sờ lên hai bên râu của mình.

- Chuyện này rất đơn giản, bên trong căn bản không có quỷ gì, tên nhóc này sắp xếp thủ thuật che mắt người khác, khiến cho các người nhảy vào, cậu ta chính là một kẻ lừa gạt.

Trong lòng Gia Cát Đạo nghĩ thầm, nói:

- Nhìn qua tên nhóc này không có bản lĩnh gì, thế mà lại lừa gạt tiền, lừa gạt đến trên đầu khách hàng của ông đây, xem tôi xử lý cậu như thế nào.

- Chuyện này… Không có khả năng!

Mộc Thành Lãng có chút do dự!

Dù sao chuyện ngày hôm qua, tất cả mọi người đều nhìn thấy tận mắt, thực sự rất giống thật.

Gia Cát Đạo nói:

- Ông chủ Lãng, đêm qua ông có thấy quỷ không?

Mộc Thành Lãng lắc đầu.

Những người khác của Mộc gia cũng đều lắc đầu.

Sở Hạo không nói gì, hắn khoanh tay trước ngực nhìn xem Gia Cát Đạo này diễn kịch.

Người thanh niên giống như có bệnh ngạc nhiên nói:

- Thế nhưng hôm qua tôi rõ ràng đã làm những chuyện kia.

Gia Cát Đạo cười nói.

- Đó chẳng qua chỉ là một thủ thuật che mắt nhỏ mà tôi, dựa theo suy đoán của tôi, bị quỷ nhập vào người sẽ bị bệnh nặng một trận, nhưng cậu lại không có việc gì, ngày hôm sau tinh thần phấn chấn, có phải chuyện này rất cổ quái không?

Người Mộc gia trầm mặc, ánh mắt của Mộc Thành Lãng và vợ ông ta đều thay đổi, mang theo lạnh lùng.

- Vậy chuyện của tôi là như thế nào?

Người thanh niên giống như có bệnh vội vàng hỏi.

- Rất đơn giản, đây là thuật thôi miên, người bình thường trải qua thuật thôi miên, ngày hôm sau đều sẽ cảm thấy tinh thần phấn chấn.

Gia Cát Đạo nói.

Lần này, sắc mặt người thanh niên giống như có bệnh thay đổi, nhìn chằm chằm Sở Triệu.

Gia Cát Đạo sờ lên râu cá trê của mình, nói:

- Vì thế, chân tướng chỉ có một, cậu ta dùng thủ thuật che mặt, đem mọi người quấn vào bên trong, sau đó lừa gạt.

Sở Hạo không thể không bội phục, năng lực tự biên tự diễn của lão già này thật đúng là hạng nhất.

Mộc Vũ Huân ở một bên cắn môi hồng, trong lòng cô ta rất xoắn xuýt.

Ánh mắt của từng người Mộc gia từ không tin cho đến nghi vấn, trong lòng cũng rất rầu rĩ.

Phu nhân rất tức giận, so với Sở Hạo, bà ta lại càng tin tưởng vào lời nói của Gia Cát Đạo lớn tuổi hơn, bà ta chỉ vào mũi của Sở Hạo, giận dữ nói.

- Tôi biết ngay mà, cậu còn trẻ tuổi, đâu thể có những bản lĩnh đấy, quả nhiên cậu là một kẻ lừa gạt.

Sở Triệu liếc thoáng qua phu nhân, trong mắt tràn đầy chán ghét, hắn lên tiếng nói chuyện.

- Tôi không thể không bội phục ông.

Gia Cát Đạo nhếch miệng, trong lòng nghĩ thầm.

- Ranh con muốn đấu với ông đây ư? Lúc ông đây làm nghe này, chú mày còn đang bú sữa, dám cướp khách hàng lớn của tao!

Ánh mắt mọi người ngưng tụ, chẳng lẽ những lời của Gia Cát Đạo nói đều là thật.

Sở Hạo cười lạnh.

- Tôi không thể không bội phục năng lực đổi trắng thay đen của ông, nói gì mà sự thật chỉ có một, ông cho rằng mình là Gia Cát Conan à?

Phụt!

Mộc Vũ Phi cười, giống như bông hoa nở, rất đẹp.

Gia Cát Đạo trừng mắt nhìn Sở Hạo, chỉ vào mũi hắn quát to.

- To gan! Bản đại sư đây cho cậu thêm một cơ hội, đem tiền mà cậu lừa gạt được từ Mộc gia trả lại cho bọn họ, sau đó cút khỏi nơi này.

(Chưa xong còn tiếp.)