Cực Phẩm Tà Thiếu

Chương 173: Mượn đao giết người



Trần Thanh Đế nhíu mày, nói ra:

- Ngươi phải chứng minh cho ta xem, thật là Lữ Bất Phàm giựt giây ngươi.

- Chứng minh? Đại ca, anh để cho em chứng minh như thế nào? Chỉ cần anh nói ra, em nhất định sẽ nghe theo.

Trong lòng Trần Phong Nhiên run lên, hắn biết rõ, tuyệt đối sẽ không có chuyện tốt gì.

Nhưng mà, vì bảo trụ tánh mạng của mình, Trần Phong Nhiên không hề nghĩ ngợi, trực tiếp đáp ứng.

- Rất đơn giản, bây giờ ngươi thay ta đi giết Lữ Bất Phàm.

Hai mắt Trần Thanh Đế híp lại thành một đầu, thản nhiên nói:

- Chỉ cần ngươi giết Lữ Bất Phàm, ta tin tưởng hết thảy đều là Lữ Bất Phàm giựt giây ngươi, ta sẽ bỏ qua cho ngươi.

- Tốt, vì chứng minh trong sạch của mình, em nhất định sẽ giết Lữ Bất Phàm.

Trần Phong Nhiên miệng đầy đáp ứng, nói ra:

- Đại ca, hiện tại Lữ Bất Phàm ở địa phương nào, nói cho em biết, em sẽ đi giết hắn ngay bây giờ.

Bần đạo chết, hòa thượng bất tử.

Giết Lữ Bất Phàm lại tính toán cái gì? Chỉ cần có thể mạng sống, đừng nói là Lữ Bất Phàm, sự tình gì, Trần Phong Nhiên hắn cũng có thể làm ra.

Chỉ cần có thể sống sót, Trần Phong Nhiên hắn có lẽ còn có cơ hội lật bàn. Chết rồi, cái kia sẽ không còn có cái gì nữa.

Ai nguyện ý đi chết? Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

Không có ai.

Chớ nói chi là Trần Phong Nhiên.

Hơn nữa, Trần Phong Nhiên tin tưởng, dùng tu vi của hắn, muốn giết Lữ Bất Phàm, còn không phải chuyện phất tay sao?

Lữ Bất Phàm còn có thể mạnh hơn Trần Thanh Đế sao?

Nếu quả thật là nói như vậy, Tu Chân giả cũng quá không đáng giá.

- Ân.

Trần Thanh Đế nhẹ gật đầu, thản nhiên nói:

- Theo ta đi.

Rất nhanh, Trần đại thiếu liền mang theo Trần Phong Nhiên, đi tới biệt thự Lữ Bất Phàm đang ở, âm thầm ẩn núp.

- Xem ra Tá Đằng Thiếu tổ trưởng kia, nhất định phải hảo hảo lợi dụng thoáng một phát mới được.

Trần Thanh Đế nhìn thấy biệt thự đã quét sạch sẻ. Hắn biết rõ, Tá Đằng Thiếu tổ trưởng có lẽ đã bị đánh lui.

Hơn nữa, ở Trần Thanh Đế xem ra, chỉ cần Lữ Bất Phàm không phải loại ngu xuẩn, thì nhất định sẽ không giết Tá Đằng Thiếu tổ trưởng.

- Trần Phong Nhiên, bây giờ Lữ Bất Phàm đang ở bên trong.

Trần Thanh Đế nhìn Trần Phong Nhiên, thi triển mật âm chi pháp, nói ra:

- Ngươi chỉ cần xông vào, giết Lữ Bất Phàm, ta để ngươi ly khai.

Thả Trần Phong Nhiên?

Có khả năng sao?

Trần Thanh Đế làm như thế, là muốn mượn tay Trần Phong Nhiên, giết Lữ Bất Phàm. Đương nhiên, nếu như Trần Phong Nhiên bị Lữ Bất Phàm phản giết, đối với Trần đại thiếu mà nói, cũng không phải chuyện xấu gì.

Vừa vặn mượn tay Lữ Bất Phàm, giết Trần Phong Nhiên, khỏi mất công Trần Thanh Đế hắn tự mình động thủ.

Bất kể nói thế nào, Trần Phong Nhiên cũng là em ruột của Trần đại thiếu.

Hiện tại Trần Phong Nhiên trọng thương, trong biệt thự có bốn gã cao thủ bảo hộ Lữ Bất Phàm.

- Ân.

Trần Phong Nhiên nhẹ gật đầu, hắn biết rõ, trong biệt thự có cao thủ, không nên nói lớn.

Đồng dạng, hắn cũng bị mật âm chi pháp của Trần Thanh Đế làm chấn kinh.

Trần Thanh Đế thò tay vung lên ở trước mặt Trần Phong Nhiên, Trần Phong Nhiên lập tức biến thành bộ dáng " Lữ Đông " .

- Đi thôi, ta ở chỗ này, nhìn chằm chằm vào ngươi.

- Cái này...

Trần Phong Nhiên như là cảm nhận được biến hóa trên mặt, vẻ mặt nghi hoặc cùng khó hiểu, chỉ chỉ mặt của mình, lại không dám nói lời nào. Trong biệt thự có cao thủ, Trần Phong Nhiên đương nhiên có thể cảm giác được. Mặc dù nói, ở Trần Phong Nhiên xem ra, dưới tình huống bình thường, những cao thủ kia, với hắn mà nói cũng không có uy hiếp gì.

Thế nhưng mà, ngay từ đầu Trần Thanh Đế ở hắn xem ra, cũng không có cái uy hiếp gì a?

Vì đạt được mục đích, Trần Phong Nhiên cũng không dám nói lời nào, sợ bị cao thủ trong biệt thự phát giác được.

Đánh lén mới là vương đạo!

Dù sao mục đích chỉ là muốn giết Lữ Bất Phàm, cũng không phải bốn gã cao thủ kia.

- Lữ gia thiên tài, Lữ Bất Phàm bị giết, loại đại sự này, tuyệt đối không thể gạt được tai mắt Lữ gia.

Trần Thanh Đế thi triển mật âm chi pháp, nói ra:

- Ta cải biến dung mạo cho ngươi, đợi sau khi ngươi giết Lữ Bất Phàm, ai cũng không biết là ngươi làm.

Trên mặt Trần Thanh Đế, lộ ra một bộ, ta là vì muốn tốt cho ngươi, vi ngươi suy nghĩ.

- Ân.

Trần Phong Nhiên nhẹ gật đầu, trong nội tâm nhịn không được thầm nghĩ:

- Xem ra Trần Thanh Đế thật sự định thả ta, bằng không thì cũng sẽ không cải biến dung mạo cho ta? Bất quá, thủ đoạn cải biến dung mạo này của hắn, thật sự là thần kỳ.

Ngay từ đầu, Trần Phong Nhiên cũng không thể tin được, Trần Thanh Đế sẽ thật sự thả hắn. Bất quá, đến lúc này, mặc kệ thiệt giả, Trần Phong Nhiên hắn vì mạng sống, chỉ có thể đánh cuộc một lần.

Bằng không thì, hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Bây giờ nghe Trần Thanh Đế nói như vậy, trong nội tâm Trần Phong Nhiên dấy lên một tia hi vọng.

Người ở lúc tuyệt vọng, một khi chứng kiến hi vọng. Như vậy, mặc kệ người này là tuyệt đỉnh thông minh cỡ nào, cũng sẽ không tự giác đem cái hi vọng này phóng đại.

Nhất là dưới tình huống mình đang đứng trước sinh tử.

Dù sao, không có người muốn chết.

Trần Phong Nhiên cũng quyết đoán, đem cái hi vọng này phóng đến lớn nhất. Vững tin Trần Thanh Đế cố kỵ tình huynh đệ, chỉ cần giết Lữ Bất Phàm, sẽ bỏ qua cho hắn.

Kể từ đó, Trần Phong Nhiên âm thầm thề, coi như là trả giá lớn như thế nào, chỉ cần không chết, nhất định phải giết Lữ Bất Phàm.

- Dùng trạng thái hiện tại của Trần Phong Nhiên, muốn giết Lữ Bất Phàm, chỉ sợ sẽ rất khó.