Cường Đại Chiến Y

Chương 166: Một Chén Rượu Ba Tỷ



Giang Cung Tuấn kéo Đường Sở Vi đi ra ngoài tòa nhà Bách Thảo.

Bên ngoài.

Vẻ mặt Đường Sở Vi bất mãn, hỏi: “Giang Cung Tuấn, anh làm gì vậy, sao phải lấy đồ vật quý giá như vậy chứ?”

“Vì sao không thể lấy, dù sao cũng không phải trả tiền mà” Giang Cung Tuấn ra vẻ chẳng sao cả.

“Anh…

Đường Sở Vi phụng phịu.

Rồi hít một hơi thật sâu: “Ây, thôi vậy”

Cô lại nợ cậu Giang thần bí kia một nhân tình rồi.

Sau này quay lại thành phố Tử Đằng kia, tìm cơ hội trả lại cho anh ta.

Thuận tiện nói với anh ta, sau này không cần phải đối tốt với cô nữa.

Cô là một người dân bình thường, những nhân vật lớn kia lại cứ đối tốt với cô, một lân chỉ là vô tình, nhưng nhiều lần đều như vậy. Chuyện này khiến cô vì được sung sướng mà cảm thấy sợ hãi.

Lấy được nhân sâm ngàn năm xong, Giang Cung Tuấn cùng Đường Sở Vi quyết định rời đi, lái xe quay trở vê nhà họ Hà.

Còn chưa tới nhà họ Hà đã nhận được điện thoại.

“Chị, chị đang ở đâu thế, anh họ Hà Huy Thành đang mời chị ra ngoài ăn cơm, chị nhanh đến đi”

“Thôi, chị không đi đâu.”

“Chị, chị nhanh đến đi, anh Hà Huy Thành mới riêng chị đấy, bọn em đang ở nhà hàng Vin, chính là nhà hàng xa hoa nhất của cái Hồng Bắc này: “Được rồi.”

Giang Cung Tuấn mở định vị ra, anh tìm vị trí một lúc rồi bắt đầu lái xe.

Cùng lúc đó.

Đào Thi đã sớm rời khỏi hội trường đấu giá của Bách Thảo.

Trong một khách sạn năm sao, trên phòng tổng thống.

“Tức chết ta”

Đào Thi khuôn mặt lúc trắng lúc xanh.

Ông ta là một thân y, dù cho có thế nào đi nữa cũng là đối tượng nịnh bợ của mọi người. Hôm nay đã tự nói ra bản thân rồi, thế mà lại bị một thăng nhóc con không coi ra gì.

Trước người ông ta là một người đàn ông trung niên, nói với vẻ mặt tôn kính: “Ông Đào, đã tra ra chỉ tiết tên nhóc kia rồi.”

“Nói” Trên mặt Đào Thi hiện lên ý muốn tàn độc, giọng nói lạnh lùng cất lên: “Dám đối nghịch với ta, đúng là muốn chết. Ta muốn hắn sống không được, muốn chết cũng không xong.”

“Thằng nhóc này tên Giang Cung Tuấn, đến từ thành phố Tử Đăng, cưới con gái của nhà họ Đường, mà nhà họ Đường kia lại là một gia tộc mới đến, tài sản của toàn bộ gia tộc tính toán ra cũng hơn ba mươi tỷ.”

““Hừ.

Đào Thi nắm chặt tay.

“Một kẻ ở rể của gia tộc mới đến cũng dám càn rỡ trước mặt ta.

“Ông Đào…”

Người đàn ông trung niên muốn nói lại thôi.

“Ấp a ấp úng cái gì, nói.. “

“Vâng.”

Người đàn ông trung niên lúc này mới mở miệng, nói: “Tuy rằng tên Giang Cung Tuấn này chỉ là một phế vật, nhưng vợ anh ta, Đường Sở Vi không phải người bình thường, cô ta có quan hệ khá tốt với không ít nhân vật lớn, nghe đồn vì mười năm trước cô cứu một người…

Người đàn ông trung niên nói ra tin tức mà ông ta biết.

“Đây là nguyên nhân tòa nhà Bách Thảo tặng cho cô ta nhân sâm ngàn năm sao?”

Khuôn mặt Đào Thi cũng ngưng trọng lại.

Cậu Giang thần bí?

Đây rốt cuộc là người nào?

Ông ta đi khắp thiên hạ, cũng thường đến thành phố Tử Đằng, nhưng chưa từng nghe nói đến thành phố Tử Đằng lại có một cậu Giang thần bí tài năng như vậy.

“Mười năm trước cứu người nhà cậu Giang?”

Ông ta híp mắt.

Đến cả người nhà họ Giang vào mười năm trước ông ta còn không thèm để ý đến, huống chỉ là thế hệ sau mười năm của nhà họ Giang.

Ông ta là thần y, giao lưu khắp đất nước.

Quen biết rất nhiều tai to mặt lớn.

Thậm chí còn có nhiều ông phải nịnh bợ ông ta.

Bởi vì, càng có tiền, lại càng sợ chết.

“Ông Đào, tôi còn điều tra được, Giang Cung Tuấn cùng Đường Sở Vi đến Hồng Bắc là để mừng thọ cho bà ngoại Đường Sở Vị, diễn ra ngay ngày mai.”

“Tốt lắm.”

Giọng nói của Đào Thi trầm thấp đến đáng sợ.

Trong mắt ông ta, Giang Cung Tuấn cũng chỉ là đứa sắp chết.

Mà nhà họ Hà, cũng xong rồi.

Giang Cung Tuấn lái xe đi đến nhà hàng Vin.

Đi tới tầng ba, có một phòng xa hoa được thuê.

Bên trong phòng này đã có không ít người đến.

Đây đều là những người thuộc thế hệ sau của nhà họ Hà, đứng đầu chính là Hà Huy Thành.

Hiện tại, Hà Huy Thành đang trò chuyện cùng hai người thanh niên hai mấy tuổi.

Người đàn ông mặc chiếc áo phông trắng, trên cổ đeo vòng vàng, trên tay đeo đồng hồ hàng hiệu, toàn bộ cơ thể đều là hàng xa xỉ cả. Dù chỉ là một chiếc đồng hồ, mà giá trị cũng lên đến năm, sáu trăm triệu.

Đây là người nhà họ Hứa, tên là Hứa Áo, là bạn thân của Hà Huy Thành.

Nhưng mà trong mắt Hà Huy Thành, ai cũng là bạn thân hết.

Còn trong mắt Hứa Áo, Hà Huy Thành là cái ram.

Nếu không phải Hà Huy Thành nói hôm nay muốn giới thiệu cho hẳn ta một cô gái xinh đẹp, hắn cũng lười đến.

“Anh Phục, tôi thật sự không lừa anh, chị họ của tôi xinh đẹp như tiên giáng trần vậy, nhan sắc ấy không thể chê nổi. Mặc dù chị ấy đã có chồng rồi, nhưng chồng chị ấy lại là một kẻ vô dụng, hai người bọn họ còn chẳng ngủ chung nữa”

“Tôi có thể làm chứng”

Đường Tấn mở miệng nói: “Chị tôi, cùng thằng anh vô dụng Giang Cung Tuấn kia thực sự không ở chung phòng, nhưng mà những người theo đuổi chị tôi đều là kẻ có tiền, cậu Ngụy biết đấy, nhà họ Ngụy đều biết cậu Ngụy đã theo đuổi chị của tôi lâu như vậy, ngoài ra còn có cậu Giang đầy thần bí kia, đây đều là những kẻ nhiều tiền đấy. Nào là tặng xe, khi thì muốn tặng biệt thự”

Ý của Đường Tấn cực kỳ rõ ràng.

Muốn theo đuổi chị tôi, vậy phải tặng quà cáp đắt tiền.

Hơn nữa quà tặng không thể nhỏ hơn của cậu Ngụy cũng như cậu Giang.

Đúng lúc này, cửa phòng mở ra, Giang Cung Tuấn cùng Đường Sở Vi đã đến.

Người ở trong phòng riêng đứng dậy.

Hà Huy Thành vội vàng bước tới, tiến đến trước người Đường Sở Vị, lôi kéo tay cô đi đến bên cạnh người của Hứa Áo, giới thiệu: “Sở Vi, đây là cậu Hứa Áo của nhà họ Hứa, nhà cậu ấy có khối tài sản lên đến mấy chục nghìn tỷ”

Hứa Áo nhìn Đường Sở Vi, nháy mắt đã bị vẻ đẹp của Đường Sở Vi hấp dẫn.

Hắn ta nhìn thật kì Đường Sở Vi.

Nhìn từ đầu đến chân.

Ngũ quan tỉnh xảo, tóc đen dài, da thịt trắng nõn, dáng người lại yêu kiều thướt tha, chuẩn của chữ S, toàn thân cô toát ra sự quyến rũ.

“Là của ta, của ta”

Lúc này, trong lòng hắn đang không ngừng gào thét.

Trên mặt lại tỏ vẻ thong dong không vướng bận, nhẹ nhàng gật đầu: “Ừ, coi như ta chịu thiệt một chút đi, cô ta miễn cưỡng cũng có thể làm bạn gái của tôi.”

Nói xong, hắn vỗ bả vai Hà Huy Thành: “Hà Huy Thành, nếu không có gì xảy ra, về sau nhà họ Hứa sẽ giúp đỡ cho nhà họ Hà”

Hà Huy Thành mừng rỡ, vội vàng nói: ‘Cảm ơn anh Phục”

Nói xong, chỉ vào ghế dựa nói: “Sở Vi, cô ngồi đây, hôm nay cô uống với anh Phục vài chén”“

Sắc mặt Đường Sở Vi lúc này cực kỳ khó coi.

Cô đến đây vì nể mặt người nhà.

Không ngờ, Hà Huy Thành này còn kêu người ngoài đến, còn muốn cô mời rượu người ngoài.

Giang Cung Tuấn nhìn vào Hứa Áo, cười nói: “Anh là cậu Hứa của nhà họ Hứa sao, vậy Hứa Khải là người nào, Hứa Vi là người nào?”

Hứa Áo liếc mắt nhìn Giang Cung Tuấn, thấy anh ăn mặc bình thường, không khỏi khinh bỉ nói: “Hứa Khải cùng với Hứa Vi đều là anh trai của ta”

“Vậy sao.” Giang Cung Tuấn cười nhạt, sau đó nhìn Đường Sở Vi: “Vợ à, mấy khi được cậu Hứa xem trọng em, em cứ uống với cậu ta vài chén đi, chỗ này tẻ nhạt quá anh ra ngoài đi dạo.”

“Giang Cung Tuấn…

Đường Sở Vi mở miệng gọi anh.

Nhưng, Giang Cung Tuấn đã xoay người bước ra ngoài rồi.

Cô nhíu mày, thầm nói: “Giang Cung Tuấn, anh đang làm gì thế?”

Bất đắc dĩ, cô đành phải ngồi xuống.

Ở đây có nhiều người như vậy, cô cũng không quá lo lắng Hứa Áo dám làm gì không phải với cô.

Giang Cung Tuấn bước ra ngoài, sau khi ra ngoài rồi.

Anh rút ra một điếu thuốc, sau đó mới lôi điện thoại ra, trực tiếp gọi cho Ngụy Quang.

Nhận được điện thoại của Giang Cung Tuấn, Ngụy Quang bị dọa muốn vỡ mật, tay nhanh chóng cầm lấy điện thoại nghe máy.

“Chủ… Chủ soái, có chuyện gì thế?”

Giang Cung Tuấn thản nhiên nói: “Ông gọi điện cho Hứa Khải đi, nói với anh ta, tôi đang ở nhà hàng Vin, nhà họ Hứa có phải có kẻ gọi là Hứa Áo không? Hắn muốn vợ tôi mời rượu hẳn, trước đây tôi đã từng nói rồi, vợ của tôi mời người khác uống rượu chính là có giá trên trời, uống một chén ba tỷ”

Nói xong, Giang Cung Tuấn ngắt điện thoại.

Sau đó lại tiến vào, trở lại phòng riêng.

Đường Sở Vi ngồi ở bên cạnh Hứa Áo.

Hứa Áo thể hiện như bản thân là một ông lớn vậy, rất nhiệt tình, không ngừng mở rượu ra mời mọi người uống.

Còn tự mình rót một ly cho Đường Sở Vị, bưng đến trước mặt cô, trên mặt toàn là ý cười: “Sở Vi, lần đầu gặp mặt, uống một chén.”

“Xin lỗi, tôi không biết uống rượu.”

Đường Sở Vi vừa mới cự tuyệt, Giang Cung Tuấn đã tiến vào, ngồi bên cạnh Đường SỞ Vị, cười nói: “Vợ à, mấy khi được cậu Hứa mời rượu, sao em lại từ chối vậy chứ. Nhà họ Hứa là gia tộc lớn đấy, vẫn luôn nằm trong liên minh các gia tộc lớn ở Hồng Bắc này. Làm quen với cậu Hứa, đối với chúng ta cũng tốt.”

Vẻ mặt Hứa Áo cực kỳ đắc ý, giơ tay nói: “Đấy, Sở Vị, ta nghe nói, cô cũng có nhà máy, sau này có nhà họ Hứa chiếu cố, cô cứ ngồi yên cũng kiếm được tiền”

Đường SỞ Vi biết dưới tình huống này không thể từ chối được nữa, đành phải bưng chén rượu lên.

Sau đó, Hứa Áo không ngừng rót rượu.

Đường Sở Vi cũng không định uống, nhưng Giang Cung Tuấn cứ khuyên cô.

Hà Huy Thành cũng những người khác trong nhà họ hà cũng nhiệt tình khuyên cô.

“Không. không được rồi, không thể uống nữa”

Uống được mấy chén, mặt Đường Sở Vi đã đỏ ửng hết lên, đỏ lên giống như quả táo vậy.

“Sở Vi, đây chính là cậu nhà họ Hứa đấy, cô không nghĩ cho chính mình, cũng nên nghĩ cho gia đình đi chứ”

“Đúng vậy, hôm nay cô làm cho cậu Hứa đây vui vẻ, buổi tối đi thuê phòng, về sau có cậu Hứa chiếu cố chúng ta liền tốt rồi.”

Người nhà họ Hà không ngừng mở miệng.

Còn Giang Cung Tuấn, anh tựa vào ghế, một câu cũng không nói.

Hứa Áo cười lớn: “Ha ha, đúng vậy, uống rượu rồi đi thuê phòng, về sau ta giúp đỡ các người, cùng nhau kiếm tiền”

Hắn nhìn sang Đường Sở Vi, thấy khuôn mặt cô đỏ ửng, trong lòng cực kỳ thoải mái.