Cường Đại Chiến Y

Chương 170: Tín Ngưỡng



Đường Sở Vi cảm thấy chuyện của mình và Giang Cung Tuấn có hơi bình yên, tẻ nhạt.

Cô bắt đầu khiêu khích Giang Cung Tuấn.

Cô không biết rằng, mỗi một lời nói của cô có lực sát thương lớn như thế nào đối với anh.

Giang Cung Tuấn, người ở trên chiến trường quát tháo không ngừng, bây giờ chỉ vì một câu nói của cô mà bại trận.

Giang Cung Tuấn nuốt nước miếng: “Đẹp, đẹp lắm”

Đường Sở Vi đỏ mặt, nói: “Vậy còn không mau ôm em đứng lên.

Lúc này Giang Cung Tuấn mới phản ứng lại, nhanh chóng ôm lấy Đường Sở Vi, bước ra ngoài phòng khách rồi tiến vào phòng ngủ, đem cô đặt lên giường.

Đường Sở Vi nhanh chóng kéo lấy chăn đơn, che đi thân thể mềm mại của cô, đỏ mặt, nhìn Giang Cung Tuấn mỉm cười: “Cũng muộn rồi, mau ngủ thôi.”

“Ừm”

Giang Cung Tuấn khẽ ừm một tiếng rồi lên giường ngủ.

Còn Đường Sở Vì quấn chăn quanh người, mặc kệ Giang Cung Tuấn.

Cô làm cho Giang Cung Tuấn nóng như bốc hỏa, cũng mặc kệ không dập lửa cho anh.

Cơ thể Giang Cung Tuấn không phải không có cảm giác gì, nhưng anh đành mạnh mẽ chịu đựng chứ không ép buộc cô.

Màn đêm, yên lặng không một tiếng động.

Ngày hôm sau Giang Cung Tuấn tỉnh từ rất sớm.

Còn Đường Sở Vi vẫn còn đang say giấc.

Giang Cung Tuấn đi vào phòng khách trên phòng tổng thống lấy điện thoại ra, anh bắt đầu gọi điện thoại sắp xếp cho người trong quân khu buổi trưa sẽ đến chúc rượu người nhà họ Hà.

Nói chuyện điện thoại xong, anh nhàm chán ngồi nghịch điện thoại trên ghế sô pha.

Không lâu sau Đường Sở Vi cũng bước ra.

Cô đang muốn mặc lại quần áo.

Nhưng đầu tóc cô đang còn lộn xôn, khuôn mặt ngái ngủ vô cùng đáng yêu lại có chút mê người.

“Chồng ơi.”

Cô xoa xoa huyệt Thái Dương, ngồi xuống sô pha.

Giang Cung Tuấn nói: “Vợ ơi, bây giờ vẫn còn sớm, em đi ngủ thêm chút nữa đi”

Đường Sở Vi lắc đầu, cô mở di động ra nhìn thấy tin nhắn báo số dư tài khoản mà hôm qua ngân hàng gửi.

Giang Cung Tuấn ghé người sang, nhìn vào số dư của cô, tỏ vẻ kinh ngạc kêu lên: “Oa, vợ à, đúng là có sáu mươi tỷ thật sao, chúng ta phát tài rôi, chúng ta thật sự phát tài rôi, sau này trở về thành phố Tử Đằng, chúng ta đi mua cái biệt thự nhé”

Đường Sở Vi nhìn sang Giang Cung Tuấn, trừng mắt nói: “Anh mơ cũng đẹp lắm, số tiền này em muốn dùng để xây dựng sự nghiệp, xây dựng thêm cho Vĩnh Nhạc, có sáu mươi tỷ này rồi Vĩnh Nhạc sẽ nhanh chóng phát triển thôi”

“Chồng ơi.. “

“Ơi”

“Chẳng lẽ anh không muốn biết vì sao nhà họ Hứa lại đưa tiên cho em sao?”

Giang Cung Tuấn cười nói: ‘Khẳng định là cậu Giang thân bí kia chứ còn ai, cậu Giang thân bí kia tặng em nhiều quà như vậy, khẳng định do anh ta biết Hứa Áo ép em uống rượu, nên tức giận rồi bắt Hứa Tùng đến quỳ giải thích”

“Nếu anh biết sao anh không tức giận?”

Giang Cung Tuấn cười nói: “Chuyện này có gì mà anh phải tức giận chứ, đến cả nhân vật lớn còn yêu thích vợ của anh, chứng tỏ vợ của anh quá tài giỏi, có thể lấy được em là phúc ba đời của anh, anh vui mừng còn không kịp nữa, sao lại phải tức giận chứ.”

“Hừ”’ Đường Sở Vi cong môi, nói: “Anh còn không tiến bộ đi á, em liền đá anh đi, đi tìm cậu Giang thần bí kia đấy”

“Vợ ơi, đừng mà, anh đang tiến bộ mà, anh đã đi tìm việc rồi, đúng rồi, anh còn chưa nói với em anh đang làm ở đâu nhỉ…”

Giang Cung Tuấn lôi thận phận ở Vượt qua Thời Đại ra nói: “Em xem, anh đang làm ở Vượt qua Thời Đại mà, nghiệp vụ còn là quản lý đấy.”

Đường Sở Vi trừng mắt.

Cái gì mà làm nghiệp vụ quản lý chứ, mấy cái này là chuyện cô rõ nhất cơ đấy.

Nhưng mà có thể làm việc ở Vượt qua Thời Đại đã là chuyện tốt rồi.

“Tập đoàn Vượt qua Thời Đại là tập đoàn lớn nhất nước, anh đi làm cho cẩn thận đấy”

“Được, được mà, vợ đã dặn như vậy, anh nhất định sẽ làm việc thật tốt, vợ à, đừng đá anh đi được không?”

Đường Sở Vi cong môi: “Xem anh biểu hiện thế nào, em đi trang điểm.”

Cô đứng dậy tiến vào phòng rửa mặt, chải đầu.

Giang Cung Tuấn thì dựa vào ghế sô pha rồi rút một điếu thuốc ra.

Khoảng thời gian này qua đi vô cùng thoải mái.

Đường Sở Vi trang điểm rất nhanh.

Sau đó hai người rời khỏi đây, đi đến nhà họ Hà.

Thời điểm trở về nhà họ Hà đã là 9 giờ sáng.

Hôm nay là mừng thọ của bà, tuy không phải đại thọ nhưng nhà họ Hà cũng được coi là gia tộc lớn, ai có liên quan đều đã đến.

Hôm qua đều là con cháu thân thiết trong nhà của nhà họ Hà.

Còn ngày hôm nay, tất cả mọi người đều đã đến rồi.

Hà Huỳnh Đồng có bốn người con, hai người là con gái.

Còn có cô ba, chú năm.

Khuôn viên nhà họ Hà vô cùng náo nhiệt.

Giang Cung Tuấn cùng Đường Sở Vĩ trở về, nhất thời trở thành tiêu điểm chú ý của không ít người, mọi người nhỏ giọng thảo luận, cuối cùng, Hà Diệp Mai tức giận, tỏ ra là người bề trên.

Hà Diệp Mai đi tới, giận dữ quát măng: “Giang Cung Tuấn, anh làm gì thế, êm hôm đem con gái của tôi đi thâu đêm suốt sáng”

Đường Sở Vi giải thích: “Mẹ, chuyện này không liên quan đến Giang Cung Tuấn mà, đêm qua con uống chút rượu, nên đi thuê phòng bên ngoài.”

“Dì Diệp Mai, hôm qua là con mời Sở Vi đi ăn cơm” Hà Huy Thành đứng dậy cười nói: “Sở Vi không biết uống rượu, hôm qua uống hơi nhiều, dì đừng mắng nó”

Sắc mặt Hà Diệp Mai lúc này mới hòa hoãn không ít.

Đúng lúc này, một chiếc xe cảnh sát chạy đến, dừng ở trước sân.

“Là Ông Hai tới”

Mọi người đều đứng dậy đi nghênh đón ông.

“Ba, mẹ, ông nội, bà nội…”

Một người thanh niên hai năm, hai sáu tuổi mặc trang phục may sẵn xuống xe, chào hỏi mọi người”

Đường Sở Vi đứng bên cạnh Giang Cung Tuấn, nhỏ giọng: “Đây là ông hai tên Hà Công Mạnh, hiện giờ là đội trưởng đội đặc công, trong †ay nắm quyền, là niềm kiêu ngạo của nhà họ Hà”

‘Ừ”

Giang Cung Tuấn khẽ gật đầu.

Tuổi còn trẻ như vậy đã được lên làm đội trưởng đội đặc công, cũng không tồi.

Đường Sở Vi lại nói: “Ông ngoại cũng từng là người làm cách mạng, bạn bè rất nhiều. Em nghe mẹ nói, thời trẻ thành tích tốt nhất của ông ngoại đã lên đến cấp cục trưởng rồi, cấp bậc của cục trưởng chắc chắn cũng rất cao”

“Ừ, chắc là vậy đấy” Giang Cung Tuấn trả lời một cách tùy ý.

Hà Công Mạnh được mọi người chào đón, nhanh chóng bước vào trong viện ngồi xuống.

Một đám người vây quanh anh ta.

Hà Huỳnh Đồng cũng ông Hà ngồi bên cạnh người anh ta.

Giống như đứa cháu này làm nhà họ Hà cực kỳ kiêu ngạo.

“Xán ơi, dạo này công việc có thuận lợi không?”

“Ông nội, dạo này công việc của con vô cùng thuận lợi, hơn nữa, con còn có tin tốt muốn bảo cho ông.”

“Hả?” Hà Huỳnh Đồng hứng thú hỏi: “Có tin tốt gì thế?”

Ánh mắt tất cả mọi người trong nhà đều đổ đồn trên người Hà Công Mạnh.

Hà Công Mạnh nói: “Ông nội, ông biết không, Tiêu Dao Vương phải một tổ bộ đội đặc biệt đi đến quân khu chính của cả nước, là bộ đội đặc công. Trong hàng vạn quân nhân chọn ra một ngàn quân tham gia huấn luyện trong ba tháng, sau khi hoàn thành khảo hạch, sẽ trở thành một bộ đội đặc biệt. Mà người lần này tham gia huấn luyện cho bọn con là … Ông nội, ông đoán xem là ai?”

Hà Công Mạnh khẽ hỏi.

Hà Huỳnh Đồng nhanh chóng hỏi: “Là ai vậy, chẳng lẽ là Tiêu Dao Vương tự mình huấn luyện các con?”

Ông Hà nghe vậy, cười đến sung sướng: “Xán à, con đúng là niềm kiêu ngạo của gia đình, còn có thể được gặp Tiêu Dao Vương”

Hà Công Mạnh lắc đầu nói: “Ông nội, bà nội, không phải Tiêu Dao Vương đâu, mà là Hắc Long, là đại tướng Häc Long, hơn một năm trước mới lên chức đại tướng.”

Nói đến Hắc Long, thân thể Hà Công Mạnh không nhịn được sự kích động, run rẩy đứng dậy.

“Người này là thần trong quân nhân, là tín ngưỡng của quân nhân. Nhưng mà, Hắc Long có hình dáng như thế nào không ai hay biết, chủ soái Tiêu Dao nói rằng, chỉ cần có thể được tuyển vào trong đội quân đặc biệt thì sẽ được nhìn thấy Hắc Long.”

Hà Huỳnh Đồng cũng từng tham gia cách mạng.

Thời ông Hà còn trẻ cũng muốn làm việc trong quân đội.

Tuy bây giờ ông đã về hưu nhưng thế nào ông cũng biết đến Hắc Long.

Còn người nhà họ Hà đa số đều là quân nhân, đương nhiên truyền thuyết về Hắc Long không ai không biết.

“Anh Xán, anh thực sự có thể sẽ được gặp Hắc Long sao?”

“Người này chính là chiến thần bảo hộ quốc gia đấy, nếu không có Hắc Long, đất nước ta đã sớm rơi vào tay giặc rồi.”

“Đến nằm mơ tôi cũng muốn được nhìn thấy Hắc Long”

Trên mặt thế hệ sau của nhà họ Hà tràn đầy sự hâm mộ.

Hà Công Mạnh kích động nói::Đúng vậy, để có thể được gặp Hắc Long, thời gian tiếp theo con phải cố gắng tham gia huấn luyện, được gia nhập vào đội quân đặc biệt sau đó nhìn thấy con người †ồn tại như thần trong quân đội. Nghe nói thực lực của đại tướng Hắc Long có một không hai, còn có khả năng chữa bệnh đứng đầu nữa”

Mọi người bắt đầu trò chuyện về Hắc Long.

Chỉ có Hà Nhược Loan yên lặng liếc nhìn Giang Cung Tuấn.