Đại Đường Kỳ Án

Chương 28: Từ lúc Thạch Hầu ra đời



Truyện Dương Thủ Văn kể, đương nhiên là Tây Du Ký – tác phẩm được đời sau xếp vào một trong “tứ đại danh tác”.

Trên thực tế, tình tiết trong Tây Du Ký dựa vào chuyện Huyền Trang đi thỉnh kinh mà thêu dệt thành, cuối cùng đến đời Minh thì được viết thành sách.

Ấu Nương còn nhỏ, kể Hồng Lâu Mộng cho nó nghe, chưa chắc nó đã hiểu được.

Kiếp trước, sau khi bị bại liệt, Dương Thủ Văn đọc Hồng Lâu Mộng mới vào đầu được, còn trước đó, dù đã hơn chục lần cầm lên, nhưng hắn chỉ đọc được một lát là liền vứt truyện sang một bên, thực sự không sao đọc nổi. Thủy Hử là chuyện thời nhà Tống, còn Tam Quốc chí, chắc chắn là các bé gái không thích rồi. Càng nghĩ, hắn thấy chỉ có Tây Du Ký là thích hợp nhất.

Đúng như Dương Thủ Văn dự liệu, Ấu Nương nghe rất say mê.

Con khỉ được hàng triệu người đời sau yêu thích, cũng rất hấp dẫn đối với Ấu Nương.

Từ lúc Thạch Hầu ra đời cho tới lúc hoàn toàn giác ngộ và đắc đạo thành Phật, tính ra số từ trong truyện cũng không quá nhiều, nhưng nếu phải kể lại, đương nhiên phải dùng nhiều lời hơn

để diễn giải, thật sự khiến Dương Thủ Văn phải một phen căng óc động não mới có thế làm được.

Bất tri bất giác, đã giữa trưa.

Ngoài cửa vang lên tiếng xe, Dương thị đã từ thị trấn trở về.

Rốt cuộc Dương Thủ Văn đã có cớ đế ngừng kể chuyện, đặt Ấu Nương xuống, đứng dậy đi ra ngoài.

Nhưng vừa đứng lên, hắn loạng choạng suýt ngã, vừa bế Ấu Nương vừa kế chuyện, chân hắn đã tê fân. Dương Thủ Văn vịn vào cây cột ở hành lang, co duỗi chân một chút, thấy Dương thị xách một cái bọc nhỏ từ bên ngoài đi vào.

– Đưa xuống để vào đó đi!

Nhà trước có một cái kho, khi Dương thị vào tiểu viện, liền nói vọng ra ngoài cửa.

Dương Thủ Văn đi tới, thấy ngoài sân có một chiếc xe ngựa đang đỗ lại. Trên xe đặt khoảng hai mươi chiếc vò, sức nặng khiến bánh xe kêu cót két. Người đánh xe là một thanh niên cường tráng, nước da đen đúa, nghe Dương thị bảo vậy, liền mang hai cái vò vào.

– Sao nhiều rượu vậy?

Dương Thủ Văn hơi giật mình.

Dương thị đáp:

– Rượu mà Hủy Tử muốn uống, cũng không phải là hảo tửu, đây chẳng qua là một chút rượu tầm thường, có đáng bao nhiêu đồng đâu?

– Ngoài năm chục đồng tiền xe ta đã đưa cho người dánh xe, chỉ tốn tất cả một quan bốn trăm đồng thôi. Quán rượu đó cũng không có nhiều rượu lắm, nếu như mua hết hai quan tiền, ít nhất cũng có thế thêm được mười vò rượu nữa. Hủy Tử, thế này có đủ không?

– Được rồi, vậy là đủ rồi!

Dương Thủ Văn không biết rõ giá cả hàng hóa, càng không biết hai quan tiền thì có thể mua được bao nhiêu rượu.

Thật ra, rượu mà Dương thị mua cũng không phải là rượu ngon gì, thế nhưng so với mức chi tiêu bình quân ở huyện Xương Bình này, đối với người bình thường mà nói, đó có thể xem như là hảo tửu rồi.

– Hủy Tử, cậu mua nhiều rượu như vậy, rốt cuộc là để làm gì?

Dương Thủ Văn cười, đáp:

– Thím đừng hỏi nhiều, đến lúc đó thím sẽ hiếu thồi mà!

– Còn làm ra vẻ thần bí!

Dương thị cười mắng một tiếng, cầm lấy cái bọc đưa cho Dương Thủ Văn.

– Mau đi ăn cơm đi, về muộn quá, không kịp nấu cơm, lúc ở trong thành ta có mua mấy cái cự Hồ bính (bánh lớn kiểu người Hồ), cậu tạm ăn lót dạ trước đi, tối nay ta sẽ nấu cho cậu một bữa ngon.

ở thời Đường này, cự Hồ bính là một món ăn rất có tiếng.

Dùng một cân bột làm vỏ bánh, bên trong cho một ít thịt dê chín sơ, lại đem nướng tất cả lên, khi vỏ ngoài vàng óng là có thể ăn được. Một chiếc bánh nặng khoảng hai cân, là món bánh người Hồ thích ăn nhất, vốn họ thiên về món ăn có vị tanh nồng.

Dương Thủ Văn cũng không đế ý, cầm hai cái bánh lớn vào nhà bếp, lấy dao cắt ra, bày lên bàn đặt gần cửa hiên. Hắn bế Ấu Nương lên ngồi trên đùi, đưa cho nó một miếng bánh. Không ngờ, Ấu Nương nghiêm nghị nói:

– Hủy Tử ca ca, muội muốn ăn đào!

- Ấu Nương đừng mè nheo nữa, mùa này lấy đâu ra đào mà ăn?

– Muội không cần biết, muội chỉ muốn ăn đào thôi!

Hiếm khi Ấu Nương bướng bỉnh như vậy, khiến Dương thị hơi kinh ngạc.

Dương Thủ Văn than thầm, đúng là mình đã

đánh giá thấp sức hấp dẫn của Tây Du Ký đối với cô bé con này rồi.

Hắn đành dịu giọng dỗ dành, cuối cùng cũng khiến Ấu Nương đối ý. Cô bé im lặng ăn xong miếng bánh, rồi chạy ra sân giậm chân thủ thế, miệng liên tục hô “biến, biến, biến”, khiến Dương Thủ Văn bật cười.

- Điên điên khùng khùng gì đâu! Không phải là nó hóa dại rồi đấy chứ?

– Thím đừng lo, chỉ là ta vừa kể chuyện cho nó nghe, có lẽ vì quá mê truyện nên mới bắt chước tình tiết trong đó thôi!

Dương thị không nhịn được cũng bật cười, nhìn Ấu Nương như đang hóa rồ hóa dại, đành bất đắc dĩ lắc đầu.

Sau giờ Ngọ, Dương Thủ Văn dẫn theo Ấu Nương đi chăn bò, lại kể chuyện Tây Du Ký cho nó nghe.

Buối tối về đến nhà, Ấu Nương đùa nghịch cả ngày đã rất mệt, liền leo lên giường, ngoan ngoãn ngủ ngay.

Lúc này Dương Thủ Văn mới rảnh rỗi, cầm lấy cuốn Đại Đường Tây Vực Ký kia, ngồi dưới đèn xem.

Chỉ là chữ viết ở thời đại này thật sự khiến hắn đau đầu, chỉ xem được một lát là đã mệt, cho

nên định đi ngủ.

Đúng lúc này, chợt hẳn nghe tiếng của Dương thị ở bên ngoài: