Đại Đường Kỳ Án

Chương 32: Năng lực của Thái Tông



CÔ Trúc, người đời sau còn gọi là Thái Châu Ố, cách Bách Vọng Sơn năm dặm xa, hợp ứng với Hắc Long Đàm

Năm Trinh Quán thứ 19, tại đây Đường Thái Tông xây dựng nên Đới Châu, tụ tập người Khiết Đan, người Hề cùng những bộ lạc du mục tái ngoại đã quy thuận về đây cư trú.

Tuy vẫn chiếu theo quan chế luật lệnh của đời Đường, nhưng trên dưới đều có người Hồ tự trị.

Tại đây không có tường thành nguy nga cao ngất, trên thảo nguyên mênh mông rộng lớn duy chỉ thấy được sông nhiều như sao sáng trên trời, các nhánh sông đan xen ngang dọc. Nơi đây nguồn nước và cỏ màu mỡ xanh tươi, là thiên đường của việc chăn thả. Nhớ năm xưa, khi Đường Thái Tông còn tại vị, hiệu xưng Thiên Khả Hãn, tứ di thần phục. Rất nhiều người Hồ di cư về Trung Nguyên, gây nên áp lực rất lớn cho chính quyền trung ương. Thái Tông cũng lo rằng những người Hồ này cư trú xung quanh thành Trường An sẽ có sự uy hiếp, vì thế hạ lệnh người Hồ trở lại biên ải và lập nên chế độ Ky My châu.

Dương Thủ Văn đứng trên xe ngựa, đưa mắt nhìn ra xa.

Năng lực của Thái Tông không phải là tầm

thường, nhưng trên vấn đề dân tộc, dường như cũng phạm phải sai lầm của chính quyền Đông Hán năm xưa.

Hồi tưởng về thời kỳ Đông Hán, người Hán đánh tan Hung Nô, bình định phương bắc.

Vốn là thời cơ tốt cho việc mở mang bờ cõi, nhưng lại vì Nam Hung Nô đến hàng, nên chính quyền Đông Hán mang khu vực Hà Sáo giao cho Hung Nô tự quản. Nuôi hố thành hoạ, cuối cùng dẫn đến cục diện phức tạp Ngũ Hồ Loạn Hoa. Chế độ Ky My châu của Thái Tông trên một mức độ nào đó tuy rằng có thế tạm thời ốn định người Hồ, nhưng những người Hồ này bàn cư trên mảnh đất màu mở tu dưỡng hồi sức, chỉ sợ đến cuối cùng lại diễn biến thành cục diện nuôi hổ thành họa. Trên lịch sử không phải đã ghi nhận rằng người Khiết Đan đã quật khởi ở tái ngoại như thế sao?

Không thể nói Lý Thế Dân năng lực không đủ, cũng không thể nói mưu trí của các mưu thần bên cạnh ông ta không đủ.

Chỉ có thể nói, trong thời đại này, mọi người vẫn chưa thật sự ý thức được sự vĩ đại của nền văn minh Hoa Hạ, càng không hiểu rõ sự bao dung to lớn của văn minh Hoa Hạ. Chỉ có thế trải qua vô số lần khố nạn thử thách, vần hào quang của văn minh Hoa Hạ mới có thế lấp lánh trời cao.

– Toàn bộ Cô Trúc, người Hồ có khoảng sáu

mươi nghìn người, gấp năm lần nhân khấu của Xương Bình.

Ánh mắt Dương Thừa Liệt lóe lên một tia sáng, nhẹ nhàng nói:

– Nơi đây hội tụ nhiều bộ tộc như người Khiết Đan, Đột Quyết, người Hề cùng với người Tiên Ti, giữa họ cũng mâu thuẫn trùng trùng. Triều đình sở dĩ có thế chấp nhận sự hiện hữu của họ, một mặt là vì Cư Dung Quan đóng hơn vạn quân trấn giữ, đồng thời huyện Xương Bình lại là một con đường xuôi nam hạ của họ. Nhằm trấn an họ, bắt đầu từ Thái Tông bệ hạ, triều đình chấp thuận họ giữ lại phong tục tập quán của mình, mặc họ sinh sống nơi đây.

Nói đến đây, Dương Thừa Liệt nhẹ thở ra một hơi, dương roi thúc ngựa phi về hướng Cô Trúc.

– Sau khi đến được Cô Trúc, ta sẽ đi gặp huyện lệnh Cô Trúc.

– Con có thể đi xung quanh đây quan sát tình hình. Nhưng con phải nhớ kỹ, tuyệt không được xảy ra xung đột với họ.

Dương Thủ Văn gật đầu nói:

– Cha yên tâm, con khắc hiếu nặng nhẹ.

Xe ngựa chậm rãi đi từ sườn núi vào khu dừng chân Cô Trúc, trên đường không gặp bất kỳ trở ngại nào.

Toàn bộ Cô Trúc, giống như là một cái chợ

vô cùng to lớn.

Nhưng sắc trời đã tối, khung chợ cũng hiện vẻ vắng lặng. Khi cỗ xe ngựa tiến vào, tuy có người hướng mắt nhìn qua đây nhưng lại không ai đi ra tra hỏi. Cũng khó trách, người qua lại Cô Trúc vốn rất phức tạp, trong đó không thiếu những thương nhân đến từ trung nguyên.

Với trang phục của cha con Dương Thừa Liệt và Dương Thủ Văn, vừa nhìn qua là biết đó là những lái thương nhỏ, cơ bản không gây nên sự chú ý của mọi người.

Phụ tử hai người dừng chân trước một lều bạt.

Dương Thủ Văn xuống xe buộc ngựa, sau đó tay cầm trường thương theo sau Dương Thừa Liệt đi vào Têu bạt.

Diệt tích trong lều trại rất lớn, bên trong đặt rất nhiều bàn ghế. Dọc cạnh íêu là một dãy bàn dài gần mười thước.

Hai cô Hồ Cơ ngồi sau bàn lim dim, nghe thấy tiếng động mắt liền mở lớn.

– Còn lều bạt sạch và yên tĩnh không?

Dương Thừa Liệt vừa mở miệng, Dương Thủ Văn liền cười trong lòng.

Vốn khi còn ở Xương Bình, Dương Thừa Liệt

mở miệng ra là giọng của u Châu, thậm chí còn mang theo một ít khẩu âm của bản địa Xương Bình.

Nhưng giờ đây, ông ta lại nói một giọng quan thoại lưu loát.

Cô Hò Cơ vốn đã rất mệt mỏi, nhưng khi nghe giọng quan thoại của Dương Thừa Liệt lập tức lộ ra nụ cười tươi sáng.

Năm tháng này, có thể nói được một giọng quan thoại trung nguyên trôi chảy đó tuyệt đối là một đặc trưng của thân phận cao quý. Cũng như người đời sau có thế nói được một giọng ngoại ngữ trôi chảy cũng có thể được người khác xem trọng hơn. Đối với những người Hồ của Cô Trúc này mà nói, quan thoại trung nguyên lại càng là những ngôn từ cao quý.

– Quý ngài cần loại phòng như thế nào?

– Chỉ hai cha con ta nghỉ ngơi là đủ rồi…. nhưng nếu như có thể sạch sẽ và yên tĩnh thì càng tốt.

Nói xong, Dương Thùa Liệt lấy ra một mảnh vàng miếng, đặt trên bàn.

Vẻ tươi sáng trên mặt cô Hồ Cơ càng rực rỡ hơn, cô ta liền nói: