Đại Đường Kỳ Án

Chương 42: Đây là cái gì?



Nói tới chuyện này, Dương Thừa Liệt cho dù là muốn phản đổi cũng không được.

Ánh mắt hắn ôn hòa liếc nhìn Dương Thừa Liệt một cái.

– Nếu Hủy Tử đã nói như vậy, vậy thì cho nó lên xe đi.

– Người cao lớn, lên xe đi.

- Ồ!

ô Lực Cát đứng lên, bước tới bên cạnh xe ngựa, quăng tay nải lên lưng ngựa, phát lên một tiếng leng keng.

Đây là cái gì?

Dương Thủ Văn bước tới thử một chút, nặng trịch, ít nhất cũng phải nặng bảy tám chục cân.

Mở túi ra, bên trong là một đôi chùy giặt quần áo.

Nguyên Huân Vũ nói:

– Khí lực của đứa bé này lớn, giúp Lục Cháu giặt quần áo cho người ta, hai ba chùy giặt quần áo bình thường đã bị nó làm hỏng, sau đó Lục Châu đã tìm người làm chùy giặt quần áo bằng sắt cho nó. Ban đầu là mười mấy cân, tới giờ thì đã gần bảy tám chục cân. Khách nhân, đứa bé này quả thực là rất tốt, để nó trông nhà giữ vườn

đều rất yên tâm.

Dương Thừa Liệt gật đầu không nói thêm gì nữa.

Nguyên Huân Vũ thì bước lên trên, đưa túi hành lý cho ô Lực Cát, giọng nói bỗng nhiên nức nở:

– ô Lực Cát, đi theo A Lang nhất định phải tốt đây, phải nghe lời tiểu quan gia, không được làm mất mặt mẹ ngươi, nếu không bà sẽ rất không vui.

– Đại Nương, ta nhớ rồi.

Nhớ nói với A Nương, chờ ô Lực Cát lớn lên, kiếm tiền sẽ về đón người đi hưởng phúc. Tới khi đó Đại nương cùng đi nhé.

– Vậy là tốt nhất, vậy là tốt nhất.

Nguyên Huân Vũ nói xong, quầng mắt ửng đỏ.

Xem ra cô chưa nói cho ô Lực Cát biết về cái chết của Lục châu.

Nếu không với tính cách đơn thuần này của ô Lực Cát sao có thế bình tĩnh như vậy được. Mặc dù nó không tha, nhưng cũng rất vui, vui vẻ lên xe. Sau khi đã ngồi yên ổn rồi, liền thấy Sửu Nha Đầu có chút tự giác nhường nhịn một chút, nhưng lại vô cùng cảnh giác.

– Ý, Mao Y Hãn cũng ở đây à.

ô Lực Cát nhìn thấy Sửu Nha Đầu, bỗng nhiên mỉm cười.

Dương Thủ Văn xoa đầu Sửu Nha Đầu, có lẽ người này trước đây cũng đã từng nếm mùi thiệt thòi của ô Lực Cát.

– Nguyên đại nương, chúng ta đi.

– Khách nhân thuận buồm xuôi gió, sau này nếu có cơ hội sẽ quay lại Cô Trúc, nhất định phải đến nhà trọ của nô.

Nói xong, Nguyên Huân Vũ liền lùi xuống phía sau một bước.

Dương Thừa Liệt giơ roi lên, xe ngựa di chuyền ken két.

– Đại nương, nói cho A Nương của ta biết, ô Lực Cát nhất định sẽ rất ngoan, đế bà không lo lắng nữa, chờ ta trở về đón bà.

Dương Thủ Văn ngồi trước mặt không biết vì sao trong lòng cũng có chút chua xót.

Quay đầu lại nhìn ô Lực Cát, hắn khẽ thở dài một tiếng. Sau này nếu ô Lực Cát biết được tin dữ của Lục châu, nhất định sẽ rất buồn.

Xe ngựa chạy nhanh ra khỏi Cô Trúc.

Khi tới là hai cha con, khi về lại biến thành ba người đàn ông và năm con chó.

Dọc theo đường đi đầy hố ổ gà, xe ngựa lấc lư, bất giác, sương mù tan đi lúc nào không hay, một vầng mặt trời từ từ xuất hiện.

Dương Thừa Liệt vội vàng chạy xe, Dương Thủ Văn ôm lấy Sửu Nha Đầu. Còn ô Lực Cát thì ngồi trên xe, hiếu kỳ nhìn xung quanh.

Tên đầy đủ của ô Lực Cát là ô Lực Cát Hồ Tháp Ca. Theo tiếng Đột Quyết có nghĩa là “nhiều may mắn”.

Dương Thủ Văn bỗng nhiên nói:

– Cha, cái tên này của ô Lực Cát không dễ dùng cho lắm. Sau này nó cũng xem như là người Dương gia chúng ta rồi, cho nó một cái tên có được không?

ô Lực Cát nghe thấy nhắc tới tên mình, liền hiếu kỳ nhìn.

Dương Thừa Liệt hừ một tiếng, suy nghĩ một hồi nói:

– Con nói cũng có lý.

Dương gia chúng ta hiện nay dù không là gì cả, nhưng trước đây cũng xem như là danh môn vọng tộc. Nếu con muốn tiểu tử này làm đầy tớ nhà quan thì gọi là Dương Mạt Lỵ đi.

– Dương Mạt Lỵ?

Ánh mắt Dương Thừa Liệt bỗng có chút hoảng hốt, khẽ nói:

– Mẹ con sinh tiền thích nhất là hoa nhài! Khi bà còn sống, trong vườn trống rất nhiều hoa nhài. Mỗi khi tới mùa hoa nở, khắp nơi trong vườn đều thoang thoảng mùi hương hoa nhài.

Dương Thủ Văn trầm ngâm một hồi!

Hồi lâu sau, hắn bỗng quay người lại.

– ô Lực Cát, bắt đầu từ bây giờ, ngươi tên là Dương Mạt Lỵ, hiểu chưa?

– ô Lực Cát là Dương Mạt Lỵ, Dương Mạt Lỵ là Ồ Lực Cát.

Ha ha ha ha ha, ô Lực Cát hiếu rồi, sau này ô Lực Cát chính là Dương Mạt Lỵ của A Lang!

Thần thánh ơi!

Vốn dĩ là một câu nói hay, vì sao từ miệng nó nói ra lại hình như biến thành dư vị khác nhỉ?

Dương Thủ Văn dở khóc dở cười, giơ Hố Thôn lên, gõ nhẹ lên đầu Dương Mạt Lỵ.

– ở đâu ra cái thói nói linh tinh như vậy, ngươi chỉ cần nhớ mình tên là Dương Mạt Lỵ là được rồi. Còn về những thứ khác, sau này không được nói nữa.

- ờ!