Đại Đường Kỳ Án

Chương 5: Trận mưa này xem ra không nhỏ!



Trước kia hắn đần độn, không có yêu cầu gì nhiều đối với cuộc sống, nhưng hiện tại... Dương Thủ Văn cảm thấy hắn cần phải thay đổi. Cho dù là ngô chưng thịt dê khô ăn rất ngon, nhưng ngày nào cũng ăn, như vậy cũng sẽ thấy ngấy.

- Đã muộn rồi, phỏng chừng buổi tối ngươi không thể quay về được.

Dương Thủ Văn nói xong, liền đứng lên đi ra ngoài, vừa đi vừa nói:

- Ta bảo thím chuẩn bị chăn đệm cho ngươi, đêm nay ở lại, đợi trời sáng thì về. Đúng rồi, trên mặt ngươi bị thương, lúc về giải thích với cha như nào?

- Hả? Tim Dương Thụy đập mạnh, vội vàng đáp: - Ta sẽ nói mình bị ngã, tuyệt đối sẽ không bán đứng đại huynh đâu ạ.

- Vô nghĩa, ngươi không thành thật nói chỉ tiết cho cha, vậy chẳng phải bị đánh oan sao?

- Ơ?

Lúc này Dương Thụy đột nhiên cảm giác được mình luôn tự xưng là đầu óc thông minh nhưng giờ không thể dùng rồi. Y nhìn Dương Thủ Văn, mặt mờ mịt. Chẳng lẽ ý của hắn là bảo mình nói hết cho cha biết sao? Vậy chẳng phải là tự ăn quả đắng sao?

Dương Thủ Văn tỏ vẻ thất vọng, lắc đầu thở dài.

~ Về nói cho cha biết, chính là ta đánh ngươi.

Nếu cha hỏi vì sao, nên trả lời thế nào tự ngươi suy nghĩ. Ừ, cứ như vậy đi. Ta mệt rồi, đi nghỉ ngơi trước đây.

Nói xong, Dương Thủ Văn cũng không quay đầu lần ra khỏi phòng.

Hắn có ý gì vậy?

Dương Thụy nhìn bóng lưng của Dương Thủ Văn biến mất ở ngoài cửa, đầu óc đã rối loạn.

Dù sao chỉ là thiếu niên mười ba tuổi, tuy rằng thông minh cũng có hạn. Y căn bản không hiểu ý tứ của Dương Thủ Văn, chỉ cảm giác... Hay là cái chứng đần độn kia lại tái phát? Tóm lại, Dương Thụy nghĩ có nát óc cũng không giải đáp được.

xkk - Hủy Tử ca ca, tại sao muốn Nhị thiếu gia bẩm báo chỉ tiết cho A Lang? Đêm sâu.

Dương thị ở bên ngoài thu dọn bát đũa, Ấu Nương thì cuộn bên cạnh Dương Thủ Văn, ngửa đầu, một đôi mắt ngập nước nhìn hắn, trên mặt lộ ra vẻ khó hiểu:

~A Lang thương yêu nhất Nhị thiếu gia, nếu biết Hủy Tử ca ca đánh y, chẳng phải là sẽ trách cứ Hủy Tử ca ca đó sao. A ông mất rồi, không còn ai che chở Hủy Tử ca ca, đến lúc đó nên làm thế nào đây?

Dương Thủ Văn cười xoa đầu Ấu Nương.

Hắn tựa vào cột trụ hành lang, một chân chống, ngửa mặt lên nhìn bầu trời đen sâu.

Bên trên bay tới một đám mây đen, đang nhanh chóng bay về hướng Hổ Cốc Sơn. Dương Thủ Văn hạ giọng nói:

- A Ông mất, còn có Ấu Nương. Nếu A Lang trách cứ ta, đến lúc đó Ấu Nương sẽ bảo vệ Hủy Tử ca ca, đúng không?

- Vâng vâng vâng. Ấu Nương đương nhiên sẽ làm vậy rồi. Ấu Nương gật mạnh đầu, nghiêm trang trả lời.

Trong mắt của Dương Thủ Văn hiện lên một tia ấm áp, hắn ôm Ấu Nương vào lòng:

- Ấu Nương bảo vệ ta, ta cũng sẽ bảo vệ Ấu Nương. Ấu Nương càng nở nụ cười sáng lạn hơn.

Ông trời vứt hắn đến năm đầu Thánh Lịch, khiến hắn sống đần độn mười bảy năm, rồi sau đó một đạo tia chớp bổ tỉnh hắn. Sự việc huyền ảo như vậy phát sinh trên người của Dương Thủ Văn, cũng làm cho Dương Thủ Văn cảm nhận được sự hoang mang khó hiểu.

Theo lý mà nói, trải qua sự huyền ảo như vậy, trên người hắn ắt mang theo sứ mệnh rất lớn.

Nhưng Dương Thủ Văn cũng không muốn nhận gánh vác sứ mệnh gì gì đó, có thể được sống, đã là thỏa mãn lớn với hắn rồi. Kiếp trước, hắn sống không tốt, ngày ngày nằm trên giường bệnh, chỉ có sách làm bạn, hoặc là đối mặt với máy tính. Mà hiện tại, hắn có thể tự do tự tại đi lại, cảm nhận được sự ấm áp của người nhà. Điều này đối với hắn đã đầy đủ rồi.

Hắn chỉ muốn sống vui vẻ thoải mái, vô ưu vô lo, không có bất kỳ phiền toái nào.

Có đôi khi ngẫm lại, mười bảy năm đần độn kia cũng coi như là một hạnh phúc, ít nhất mười bảy năm ấy sống rất hạnh phúc.

Äm ầm! Một tia chớp xé toạc trời cao, chiếu đình viện trắng bệch.

Ngay sau đó, tiếng sầm rền vang, mưa to ầm ầm.

Mưa từ mái hiên đổ xuống, rất nhanh tạo thành một màn nước.

Trận mưa này xem ra không nhỏ!

Hắn vội vàng gọi Dương thị tới dẫn Ấu Nương trở về phòng ngủ. Mà hắn thì quay về phòng ngủ, ngồi trên giường Hồ, trải rộng tờ giấy trắng ra, trong ánh sáng của đèn dầu, dùng bút than bay múa trên tờ giấy.

Bút than, là vật đầu tiên lúc hắn tỉnh táo đã chế tạo ra.

Dương Thủ Văn cũng am hiểu bút lông, nhưng vì không thích bút lông phiền toái. Cũng có thể ra vẻ mình dùng được, nhưng nếu ngày nào cũng dùng thì... Cho dù hắn đã tái sinh được mười bảy năm, muốn hoàn toàn thích ứng được cũng không phải chuyện dễ dàng, chẳng thà dùng bút than cho tiện.

Cả đêm, sấm sét vang dội bên ngoài phòng.

Mà Dương Thủ Văn lại linh cảm được, đến tận canh hai mới dừng bút, hơi mệt mỏi ngã vào giường Hồ ngủ say sưa.

Dông tố đến sáng sớm thì dừng.

Trận mưa này vô cùng lớn, khiến cho suối nước bên trong Hổ Cốc Sơn dâng cao, thậm chí tràn lên cả đường núi.