Đại Huyện Lệnh Tiểu Ngỗ Tác

Chương 81



Đoàn người Yến Kiêu cùng Bạch Ninh dậy thật sớm, nhân lúc sáng sớm mát mẻ nên xuất phát, dọc theo một đường đi nhanh.

Ra cửa vì việc riêng, nên không được đi qua quan đạo, may mà chỗ này đều là cây cối xanh um tươi tốt, hai bên đường cành cây đại thụ tung hoành, giao nhau ở một chỗ, hình thành một đoạn thông đạo thiên nhiên màu xanh, không khí thoải mái thanh tân ập vào trước mặt, miễn bàn có bao nhiêu thoải mái.

Hai người đều vội vàng mà đi, nên không kiên nhẫn mang người đi theo hầu hạ, chỉ mang theo vài món đồ tùy thân, xiêm y tắm rửa, quần áo nhẹ nhàng, một đường có thể nói nhanh như chớp, không đến buổi trưa đã đến.

Xa xa thấy dãy núi chạy dài, lục ý xanh um điểm giữa là ngôi sao kim hoàng, trong không khí mang theo sự ướt át và hương hoa quế nhàn nhạt, sặc mùi thiên nhiên.

Quản gia thôn trang đã chờ ở dưới chân núi từ sớm, hai bên thẩm tra đối chiếu thân phận, người đến hành lễ, tươi cười thân thiết nói: “Hai vị cô nương quả nhiên anh tư táp sảng, chưa từng nghĩ là sẽ nhanh như vậy. Cô nương nhà ta đã đợi lâu ngày, còn lại vài vị cần phải sau giờ ngọ mới đến, chư vị đi trước nghỉ tạm một lát, dùng chút trà, điểm tâm, hảo hảo nghỉ ngơi.”

Trừ bỏ hai vị này, ước chừng trong thế gian cũng khó có cô nương nào trời nóng mà vẫn phóng ngựa bay nhanh như vậy.

Mọi người theo quản gia vào thôn trang, trên đường đi có nhiều kỳ hoa dị thảo, những loại đá kỳ lạ lởm chởm, có mấy cây kim quế thân to đến mức hai người ôm không hết, cành kim quế ở trong gió nhẹ run rẩy mãn, chỉ là một loại hoa cỏ tầm thường cũng cho thấy sự bao la hùng vĩ chi mỹ.

Yến Kiêu cùng Bạch Ninh được đến chỗ gọi là Thanh Phong Uyển, tiểu Lục tiểu Bát cũng được an bài tại ngoại viện, từng người nghỉ tạm.

Hai cô nương một lần nữa rửa mặt chải đầu trang điểm, lại thay đổi xiêm y thoải mái nhẹ mỏng, trông hợp mắt, ước chừng qua một canh giờ, hai người một lần nữa khôi phục thể lực, Ngọc Dung mang theo nha đầu lại đây bái phỏng.

Nàng mặc váy lục sa mỏng màu xanh nước, như có mùi vị bạc hà, nhẹ như mây thổi qua, tươi cười điềm đạm, “Đa tạ hai vị tỷ tỷ lại đây, mấy ngày trước đây làm phiền các ngươi chiêu đãi ta, hiện giờ tốt xấu cũng có thể để ta làm hết lễ nghĩa chủ nhà.”

Yến Kiêu xua tay, “Công lao kia chúng ta cũng không dám nhận.”

Ngọc Dung nhấp miệng cười, “Chỉ việc tỷ tỷ thay ta ở trước mặt lão phu nhân giảng hòa, tình này đã đủ rồi.”

Lúc này, Bạch Ninh nửa thật nửa giả chen vào cười nói: “Cầm kỳ thư họa, hai chúng ta có thể nói mọi thứ không thông, các ngươi cứ tự làm việc của mình, chúng ta ra bên ngoài ngắm hoa dùng trà là được.”

“Tỷ tỷ sao lại nói lời ấy,” Ngọc Dung nói, “Lão phu nhân cũng nói, mấy thứ này bất quá là việc nhỏ, cần gì phải biết? Hôm nay cũng có mấy tỷ muội xuất thân quan võ tới, cưỡi ngựa bắn tên cũng đều có.”

Bạch Ninh chỉ là gật đầu, cũng không thật sự tin.

Bạch gia bọn họ, mấy thế hệ đều là người trên sa trường tích góp ra của cải, cùng quan võ địa phương hoàn toàn không giống, mà nàng là minh chứng cho câu tướng môn hổ nữ, chém giết không thua nam nhân, đối với mấy nữ hài tử đó…… Phỏng chừng quá sức.

Ngọc Dung thật sự là nữ tử mềm mại ôn nhu, lại rất biết chiếu cố người, tuy là Bạch Ninh mang lòng đề phòng đối với nàng, giờ phút này cũng thực sự không muốn làm chuyện gì không hay.

Nàng kêu nha hoàn bánh hoa quế lên, cùng mấy thứ điểm tâm, lại nhanh nhẹn rót trà Bích Hà cho họ uống, “Đã sớm nghe nói Yến tỷ tỷ trù nghệ giỏi, cũng không biết có hợp khẩu vị ngươi hay không.”

“Tinh xảo như vậy, ta thế nhưng không nỡ ăn.” Yến Kiêu bưng lên đĩa sứ lớn bằng bàn tay, tinh tế đánh giá, lấy bụng ngón tay cái sờ lên điểm tâm. Thấy hoa văn hoa sen phía trên sinh động như thật, thật là tinh xảo.

Nàng là kẻ ôm nửa quả dưa hấu mà vục muống ăn, loại đồ ăn xem trọng giá trị bên ngoài hơn mùi vị này…… Cảm thấy rơi xuống tay mình là phí phạm của trời.

Ngọc Dung chỉ là thẹn thùng cười, lại nói chút nhàn thoại, tiếp tục đề tài lần trước ở Tuấn Ninh phủ chưa nói hết, dẫn tới việc Yến Kiêu nói rất nhiều chuyện đã trải qua.

Xuất phát nguyên tắc từ bảo mật, Yến Kiêu trong lời nói vẫn chưa đề cập bất luận người hay tin tức liên quan đến án kiện, chỉ là chọn mấy trường hợp điển hình cũng những chuyện sau lưng từ xưa để nói, làm cho Bạch Ninh cũng thổn thức theo.

Nghe được chuyện nàng cùng các đồng sự chung sức hợp tác, phá được một vụ án treo 9 năm, trên mặt Ngọc Dung đột nhiên hiện lên thần thái kỳ dị, mang theo vài phần vội vàng hỏi: “Án tử lâu như vậy, cũng có thể phá?”

Yến Kiêu chần chờ, không thể nói rõ: “Quê hương ta bên kia có rất nhiều loại máy móc tinh vi, có thể làm rất nhiều việc khó mà không tốn sức, chỉ là tới Đại Lộc rồi…”

Công nghệ hiện đại tiên tiến, nháy mắt có kết quả, xét nghiệm nhóm máu, ADN, vân tay đều có, mấy kẻ hô lên như rắm chó không kêu “lấy máu nhận thân”, còn có thể trông cậy vào? Toàn là bằng kinh nghiệm cá nhân cùng trực giác!

Ngọc Dung nhẹ nhàng cắn cắn môi, chưa từ bỏ ý định truy vấn nói: “Yến tỷ tỷ ở quê ngươi nơi đó nhiều kỳ nhân dị sĩ như vậy, chính mình lại mang tuyệt kỹ, nghĩ đến”

Nàng còn chưa nói xong, Bạch Ninh liền nhất châm kiến huyết đoạt nói: “Ngươi muốn thỉnh nàng tra án cho ngươi?”

Ngọc Dung cả kinh, trên mặt lộ ra sợ hãi, lắp bắp nói: “Ta, xin lỗi, ta không phải…… Ta”

Thấy nàng ấp a ấp úng như vậy, hình như có lý do, bộ dáng khó nói, Yến Kiêu phát hiện có bất thường, âm thầm hướng Bạch Ninh vẫy vẫy tay, lại nói với Ngọc Dung: “Không sao, ngươi chừng nào nghĩ đến rồi nói sau.”

Kỳ thật lúc trước ở nha môn, nàng đã cảm thấy cô nương này, trong lòng tựa hồ cất giấu một khối tâm sự lớn, chỉ là đối phương không nói, chính mình cũng không thể gặng hỏi. Hiện giờ nàng chủ động mời mình đến dự tiệc, khiến cho Yến Kiêu càng thêm tin tưởng ý kiến này.

Xương Bình châu cách tuấn Ninh phủ có xa hay không, có thể nói gần, lại cũng không tính là gần. Nàng mới gặp mặt nàng ta một lần, lại kẹp giữa một Bàng Mục, cho dù Ngọc Dung xác thật không có ý tứ kia, nhưng nếu là người khác xem ra vẫn có chút xấu hổ, người bình thường tránh đi còn không kịp. Nhưng Ngọc Dung lại làm theo cách trái ngược, mới vừa về nhà không được mấy ngày đã gấp không chờ nổi phát thiệp, chuyện này thấy thế nào cũng cổ quái.

Ngọc Dung mặt áy náy nói: “Yến tỷ tỷ, ta thật sự”

Nàng không ngừng nhéo khăn, cực kỳ quẫn bách, khớp xương trên tay đều nhiễm trắng.

Yến Kiêu trấn an định lôi kéo tay nàng vỗ vỗ, thấy tay nàng lạnh lẽo nhơm nhớp, mạch đập cũng hỗn loạn, hiển nhiên cô nương này đang cực độ khẩn trương cùng sợ hãi.

Sau việc này, kế tiếp, không khí nhanh chóng trở nên xấu hổ đình trệ, bữa cơm trưa ăn cũng không thấy mùi vị.

Ước chừng tới khoảng giữa giờ thân và giờ dậu, bên ngoài thôn trang, mấy chiếc xe ngựa đến trước đến sau, sau đó đến lúc chạng vạng, Yến Kiêu cùng Bạch Ninh ở sau núi, trong rừng hoa quế, đang hóng gió ở trong đình bát giác gặp được ba vị khác tham gia yến hội hôm nay.

Trong đó có một vị lớn hơn mấy tuổi cùng Ngọc Dung có vài phần tương tự, ước chừng là thân thích, vóc người cao gầy cử chỉ thư lãng, bộ dáng anh khí bức người. Mặt khác hai vị cùng Ngọc Dung tuổi không sai biệt lắm, một người rõ ràng hướng ngoại chút, một người càng nội liễm, đều thanh xuân kiều mỹ sức sống bức người, ăn mặc càng không tầm thường.

Nữ hài tử xinh đẹp như lễ vật trời cho, các nàng ý cười doanh doanh đến gần, không khí vùng này cũng sinh động lên theo.

Yến Kiêu không tự chủ được phát ra một tiếng thở dài sung sướng.

Bạch Ninh hận sắt không thành thép, ở dưới bàn véo nàng cánh tay, thấp giọng cưỡng bức nói: “Ngươi đừng nhìn tiểu cô nương đẹp mà mềm lòng, ta nói này, đều là hồ ly chuyển thế! Cho dù có mười người như ngươi cũng không bằng một người ta, đừng để đến lúc bị bán còn thay người ta đếm tiền.”

Yến Kiêu lập tức ngồi nghiêm chỉnh lên, mặt đầy đứng đắn trừng nàng, “Nghe ngươi nói này, đây là tiếng người sao? Ta là cái loại người này sao?”

“Ngươi chính là!” Bạch Ninh chém đinh chặt sắt nói.

“Ngươi đừng quá thành kiến như vậy,” Yến Kiêu đúng lý hợp tình phản bác nói, “Ta chỉ là so với người bình thường chỉ là thích người đẹp hơn một chút thôi!”

“Đẹp cái rắm!” Bạch Ninh khịt mũi coi thường.

Yến Kiêu: “……” Đối thoại tiến hành không nổi nữa.

Khi nói chuyện, Ngọc Dung đã mang theo ba cô nương tới đến gần, Yến Kiêu cùng Bạch Ninh cũng đứng dậy đón chào.

Ngọc Dung trước chỉ vào một vị giới thiệu nói: “Đây là biểu tỷ ta Ngọc Mẫn, dượng nàng từng làm Binh Bộ viên ngoại lang, hiện giờ đã về quê.” Lại nói cô nương hướng ngoại tên Vương Bội, còn lại là Tần Vân, đều là con gái của quan lại phụ cận Xương Bình châu phụ cận, mấy năm gần đây hay chơi ở bên nhau.

Chờ giới thiệu xong về Bạch Ninh cùng Yến Kiêu, hai bên chào hỏi lẫn nhau, một lần nữa ngồi xuống, Vương Bội mở to một đôi mắt hạnh, mặt tò mò hỏi: “Hai vị tỷ tỷ ngày thường làm việc gì?”

Bạch Ninh cười cười, “Giơ đao múa kiếm cưỡi ngựa săn thú, chung quy không thể so tiểu thư khuê tú như các ngươi, đọc văn làm thơ.”

Vừa dứt lời, mấy cô nương động tác nhất trí dùng quạt tròn lụa gấm che miệng cười khẽ lên, vô luận dù là động tác hay thần thái, tốc độ đều thập phần đều nhịp, dường như là một khuôn mẫu khắc ra, kiều mị, đoan trang như khắc ra từ một bản.

“Tỷ tỷ nói đùa,” đám người Vương Bội tự nhiên nghe ra giọng kinh thành của nàng, trước ba phần kính sợ, vội cười giòn nói, “Kinh thành dưới chân thiên tử, tự nhiên tỷ tỷ mới là tiểu thư khuê các, chúng ta bất quá là gia đình bình dân, như thế nào so đến?”

Tuy rằng là gia quyến quan lại đứng đầu địa phương, nhưng ai không hướng tới kinh thành phồn hoa? Trưởng bối trong nhà cũng hận không thể gả các nàng vào trong kinh, sớm bay lên cành cao, biến thành phượng hoàng, sau đó giúp đỡ nhà mẹ đẻ, cho nên từ lúc còn nhỏ, đem tên họ cùng gia cảnh tất cả các gia đình giàu có trong kinh thành kể ra.

Vị cô nương họ Bạch này, chắc là Bạch gia ba đời làm quan võ trong triều, thật sự là danh môn chi hậu. Nếu không có Ngọc Dung mời nàng tới, ngày sau mặc dù ở kinh thành gặp phải, chỉ sợ người ta cũng không liếc mắt nhìn mình một cái.

Đặc biệt là Ngọc Mẫn, phụ thân nàng cũng từng ở kinh thành đãi, Binh Bộ viên ngoại lang, nói ra bên ngoài cũng có thể hù người, nhưng ở kinh thành? Cũng chỉ là quân tốt thôi.

Bạch gia đối với bọn họ mà nói, giống như đại thụ che trời, quái vật khổng lồ như vậy, sao sẽ dễ dàng để ý tới bọn họ?

Nghĩ đến đây, Ngọc Mẫn lòng nhịn không được nhảy lên, tay giấu ở dưới tay áo cũng hơi hơi nắm chặt.

Nếu là, nếu là mình có thể gặp vị Bạch cô nương này sớm mấy năm, có phải cha sẽ không bị người xa lánh đuổi ra khỏi kinh……

Nàng bất động thanh sắc hít sâu một hơi, đem cây quạt nhỏ trong tay nhẹ lung lay vài cái, nỗ lực làm ra bộ dáng tự nhiên cùng Bạch Ninh bắt chuyện nói: “Phụ thân lúc trước khi ở Binh Bộ nhậm chức, ta cũng từng cùng mẫu thân ở kinh thành mấy năm, nhớ rõ trà bánh ở Thúy Vân am ngoài thành rất là không tồi, vào đông hoa mai nở cũng rất đẹp.”

“Ta xưa nay không thích đi am miếu,” Bạch Ninh nói thẳng, áy náy cười, “Cho nên cũng không rõ ràng lắm.”

Ngọc Mẫn bị nghẹn, quên mất cả cầm cây quạt, suýt nữa không duy trì được tươi cười.

Người này, người này hảo sinh vô lễ!

Nàng âm thầm bóp lòng bàn tay mình, nhưng tức giận rất nhiều, càng nhiều hơn là hâm mộ cùng ghen ghét.

Đúng vậy, Bạch cô nương này kiểu hành sự làm càn? Rõ ràng là một cô nương gia, ngàn dặm xa xôi nói chạy ra bên ngoài liền chạy ra bên ngoài, nhưng ai cũng không dám nói gì. Cùng là lời nói, người ta cũng không cần vắt hết óc lựa lời như mình, còn mình lại phải nghĩ biện pháp để lấy lòng……

Vì cái gì? Bởi vì nàng họ Bạch!

Bởi vì đứng phía sau nàng là Bạch gia! Người nào dám coi khinh?

Nếu là mình, nếu mình cũng sinh ở gia tộc như vậy ……

“Kinh thành cũng một thời lưu hành những cái đó sao?” Ai cũng không chú ý tới tâm tư Ngọc Mẫn, lại nghe thấy Tần Vân cũng nhỏ giọng nói, “Đáng tiếc ta khí lực không đủ, kéo cung không nổi, cưỡi ngựa không được.”

Nói xong, liền ho khan vài tiếng, mà ngay cả tiếng ho khan này nghe cũng hữu khí vô lực.

Bạch Ninh nhíu mày, quyết đoán nói: “Ngươi chính là quá gầy, mỗi ngày ăn nhiều thêm mấy chén cơm, luyện thêm mấy quyền thì tốt rồi.”

Thân thể nữ tử này không được rồi, có thể làm gì? Phỏng chừng chỉ cần mình một quyền liền đánh gãy!

Yến Kiêu cười gượng vài tiếng, ngầm nhéo nàng một cái, lại nhịn không được nhìn bên hông Tần Vân, sau đó ở trong lòng âm thầm tính toán…… Thật là eo nhỏ dương liễu, nói không chừng một bữa cơm của nàng đủ cho nguời ta ăn ba ngày.

Thanh âm Tần Vân ho khan có chút đình trệ.

Quỷ mới biết nàng vì bảo trì bộ dáng lả lướt tinh tế hiện giờ đã phải làm những cái gì! Ăn nhiều mấy chén cơm? Còn không bằng bảo nàng đi tìm chết!

“Còn Yến tỷ tỷ?” Vương Bội lại nhìn về phía Yến Kiêu.

Lần đầu đối mặt với nhiều tiểu tiên nữ nhu nhược như vậy, Yến Kiêu còn có chút ngượng ngùng, cảm thấy cách sống của mình cùng bọn họ quá khác: “Ta là ngỗ tác, tra án, nghiệm khụ……”

Nhưng mà nàng mới nói công việc của mình, Ngọc Mẫn, Vương Bội cùng Tần Vân đều đồng thời biến sắc, người sau hô nhỏ một tiếng, mặt đầy hoảng sợ co rụt lại.

Yến Kiêu còn chưa hiểu thế nào, Bạch Ninh đã nhíu mày không vui nói: “Các ngươi đây là có ý tứ gì?”

Các ngươi thỉnh chúng ta tới, để chúng ta xem các ngươi làm ra vẻ?

Ngọc Mẫn lớn tuổi nhất, xuất thân cũng cao nhất, lúc này liền đứng ra gượng cười nói: “Bạch cô nương chớ nên hiểu lầm, thật sự là chúng ta kiến thức thiển cận, cũng chưa từng nghĩ đến Yến cô nương lại là, là ……”

Nàng nhanh chóng liếc Yến Kiêu một cái, nhìn đối phương một lúc rồi nhanh chóng dịch chuyển tầm mắt, nhìn về phía Ngọc Dung, trong mắt là sự điên cuồng kích động tức giận, kinh ngạc cùng thất vọng, rất nhiều cảm xúc.

Ngọc Dung bị nàng nhìn, sắc mặt trắng bệch, chần chờ một lúc, thế nhưng cắn răng cúi đầu xuống, nói rõ là không nhúng tay.

Tầm mắt Yến Kiêu nhìn mấy cô nương ở hiện trường vài vòng, trong đầu nhảy ra mười mấy loại khả năng cùng suy đoán, đôi mắt như nhìn thấu hết tất cả.

Ha hả, chuyện này cũng quá có ý tứ.