Đại Mộng Chủ

Chương 299: Thanh Liên tru yêu



Dịch: Độc Lữ Hành

Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

"Điêu trùng tiểu kế..."

Thiếu nữ áo tím vừa mới nói được một nửa, liền cảm giác ngoài thân đột nhiên xiết chặt, đúng là có bảy tám đạo thủy thằng liên tiếp quấn lên, tựa như là quấn bánh chưng, xiết nó ở trung tâm.

Trên mỗi một sợi thủy thằng, không có ngoại lệ, tất cả đều treo mấy tấm Tiểu Lôi Phù.

Thẩm Lạc không lưu lại chút nào, lấy tất cả Tiểu Lôi Phù ra dùng.

Theo hắn quát nhẹ một tiếng, pháp lực thuận theo thủy thằng chảy qua mỗi một tấm phù lục, đốt cháy toàn bộ chúng.

Tiếp theo một cái chớp mắt, âm thanh sấm sét liên miên không dứt nổ vang trong đêm khuya.

"Ầm ầm" thanh âm bên tai không dứt, từng đạo lôi quang tuyết trắng không ngừng nổ tung, chiếu rọi nửa toà Viên Châu tự sáng như tuyết. Tăng nhân trong chùa bị đánh thức cũng bị dọa cho run sợ, cả đám đều rời xa nơi này, tụ tập phía trước viện không ngừng cầu nguyện tụng phật.

Mười mấy hơi thở sau, tiếng sấm dần tan, trong bụi mù dần dần hiển lộ ra thân hình bạng yêu. Vì chống cự lôi pháp, nó lần nữa hiện ra chân thân con trai lớn.

"Ngay lúc này!" Thẩm Lạc hét to một tiếng.

Lãng Sinh đã sớm chuẩn bị ở bên, thân hình đột nhiên nhảy đến, quanh thân tỏa ra ánh sáng, áp súc sức mạnh lớn nhất, huy động hai cái đồng chùy, đập xuống vết rách lúc trước trên thân thể con trai.

"Ầm" một chùy tới trước, nện ở trên vết rách.

Tiếp đó lại một chùy bổ theo, nện ở trên chỗ chùy trước nện. Hai cỗ cự lực điệp gia, lập tức uy lực tăng gấp mấy lần.

"Két" một tiếng, vết rách hơn tấc trên vỏ sò rốt cuộc mở rộng, rớt xuống một khối tàn phiến.

Thẩm Lạc đã sớm vận chuyển Tà Nguyệt Bộ, đúng lúc phóng tới, đồng thời kích phát hai tấm Lạc Lôi Phù, nhét vào trong chỗ thủng kia.

Lãng Sinh lúc trước tung hai chùy, cơ hồ đã dùng hết khí lực toàn thân, được Thẩm Lạc nắm lấy bả vai, kéo ra xa.

Hai người vừa mới rời đi, một mảnh bạch quang lóa mắt nổ bể ra.

Hai đạo lôi điện tráng kiện tập trung một chỗ, mà không gian trong vỏ sò thu hẹp, ngưng tụ thành một đoàn thiểm điện hình cầu to cỡ đầu người, trong nháy mắt phóng xuất ra uy năng to lớn.

Chỉ thấy trong tiếng lôi minh, một mảnh hào quang màu tím từ trong vỏ sò xuyên thấu ra, tiếp theo có vô số tia điện đồng thời nổ bể ra.

Vỏ cứng con trai vỡ vụn từ bên trong, hóa thành vô số khối vụn, như bạo vũ lê hoa bắn về bốn phía.

Thẩm Lạc vội vàng lách mình qua, che chở cho Nhiếp Thải Châu.

Sau một lát, tiếng vang chung quanh dần dần biến mất, hết thảy bình tĩnh lại.

Thẩm Lạc quay người nhìn lại, chỉ thấy bên kia trống rỗng, trừ những vỏ sò nát kia, ngay cả một chút cặn bã bạng yêu cũng không thấy.

Trong lòng của hắn đại hỉ, đang muốn đỡ Nhiếp Thải Châu đứng dậy, thân thể bỗng nhiên cứng đờ, mồ hôi lạnh cũng theo đó chảy xuống.

Chỉ thấy cách đó không xa trong một đống phế tích, một nữ tử áo tím toàn thân vết máu đang chậm rãi đứng lên, miêu đao màu trắng trong tay đã không thấy bóng dáng, trong mắt tràn đầy sát ý nhìn về phía Thẩm Lạc bên này.

Bạng yêu giờ phút này, toàn thân trên dưới không có giáp phiến vỏ sò bao trùm, da thịt không có một chỗ hoàn hảo, nơi bụng có một vết máu cháy đen nhìn bắt mắt, nhưng cuối cùng vẫn không bị giết chết, vẫn ngoan cường chống đỡ.

Thẩm Lạc chậm rãi đỡ Nhiếp Thải Châu còn đang bất tỉnh dậy, ôm ngang nàng, cũng đã vê một tấm Phi Hành Phù.

"Lãng Sinh đạo hữu, ngươi đi về trước đi." Nói xong, hắn vung tay lên, triệu hồi thuỷ động truyền tống kia ra.

Quân tôm giờ phút này cũng hiểu tình huống trước mắt, lấy năng lực bọn hắn hợp lại, cũng hoàn toàn không phải đối thủ bạng yêu, đành vọt lên, chui qua phía thủy động.

Bạng yêu đã bị bọn hắn chọc giận, làm sao để gã thoát đi?

Trên thân nó đột nhiên sáng lên hào quang màu tím, thân hình lóe lên, liền chặn đường quân tôm kia.

"Đi thôi." Ngay lúc nó khởi hành, Thẩm Lạc lại hô to một tiếng.

Tiếng nói vừa lên, trên thân hắn đã sáng lên một mảnh thanh quang, bao trùm hắn và Nhiếp Thải Châu, mắt thấy sẽ bay lên không.

Bạng yêu nghe tiếng, lập tức buông tha quân tôm, ngược lại lao thẳng tới Thẩm Lạc.

Thẩm Lạc nếu không hô một tiếng này, thậm chí cố ý lấy Lãng Sinh làm mồi nhử, trước mắt hắn đã hữu kinh vô hiểm trốn chạy. Nhưng cuối cùng hắn cũng không phải người máu lạnh, không cách nào làm làm ra chuyện như vậy.

Chỉ có thể chờ mong, lúc này chênh lệch thời gian, có thể trợ giúp tất cả bọn hắn thoát đi.

Không có bạng yêu ngăn cản, Lãng Sinh thuận lợi truyền tống trở về.

Trong nháy mắt hai người Thẩm Lạc bay lên không, bị một đoàn dịch nhờn màu tím bắn nhanh trúng bụng dưới, thể nội pháp lực vận chuyển lập tức bị tán loạn, ngay cả Phi Hành Phù cũng vô pháp điều khiển, từ giữa không trung rơi xuống.

Trong nháy mắt rơi xuống đất, hắn ôm chặt Nhiếp Thải Châu đang hôn mê, xoay người xem mình như đệm thịt, giảm xóc lực đạo giúp nàng, hai người đồng thời ngã văng ra ngoài.

Chỉ là hắn chưa kịp bò dậy, cổ đã bị người bóp lấy.

Trên hai tay bạng yêu bọc lấy một tầng dịch nhờn màu tím, mỗi tay bóp cổ Thẩm Lạc và Nhiếp Thải Châu, nâng bọn hắn giữa không trung, hai mắt gắt gao nhìn hai người, một bộ dạng sắp thôn phệ.

Toàn thân Thẩm Lạc cứng ngắc, căn bản không thể động đậy, Nhiếp Thải Châu ngược lại bị đánh thức, giãy dụa không thôi.

"Là ăn ngươi trước, hay là ăn ngươi trước đây?" Bản dịch tịa bạch ngọcc sách. Bạng yêu mở miệng, tiếng nói khàn khàn như lão thái bà, nhìn Thẩm Lạc bên trái một chút, lại nhìn Nhiếp Thải Châu bên phải, tựa hồ có chút do dự.

Vừa dứt lời, lão lại đổi ý, tự nói: "Hay là ăn cả hai cùng lúc đi."

Nói xong, hai người Thẩm Lạc liền thấy một màn cực kỳ kinh dị.

Chỉ thấy chỗ mi tâm bạng yêu, nổi lên một vết nứt, rất nhanh kéo dài xuống, thuận theo mũi miệng và quai hàm, một mực kéo dài đến cổ họng ngực bụng.

Ngay sau đó, vết nứt kia bỗng nhiên chia ra hai bên trái phải, thân thể bạng yêu trực tiếp phân liệt ra, bên trong cũng không phải nội tạng con người, mà lộ ra hai mảnh nhục bích bóng loáng, phía trên bám vào một tầng dịch nhờn màu tím hơi mờ.

Trên hai mảnh nhục bích, có thể nhìn thấy một viên yêu đan màu tím đen, đang phát ra yêu khí nồng đậm.

Lúc này, hai cánh tay bạng yêu đồng thời co lại, nhét hai người Thẩm Lạc vào trong hai mảnh nhục bích.

"Khô... Khô..."

Nhiếp Thải Châu vạn phần hoảng sợ, muốn kêu cứu, nhưng không phát ra được thanh âm rõ ràng, chỉ có thể mập mờ gào thét.

Tâm tư Thẩm Lạc nhanh chóng suy nghĩ, muốn tìm biện pháp thoát thân, nhưng không có nửa điểm tác dụng.

Gương mặt của hắn gần sát nhục bích, cái mũi cũng đã có thể ngửi được mùi ăn mòn trên dịch nhờn kia, mắt thấy sẽ bỏ mệnh tại đây.

Nhưng vào lúc này, đám mây dày đặc che đậy bầu trời đêm kia, đột nhiên sáng lên một mảnh hào quang màu xanh.

Mây mù trên bầu trời bị xé mở một vết rách, từ đó hiện ra một hư ảnh đóa Thanh Liên to lớn, trên đó bỗng nhiên bắn ra một đạo huyễn quang màu sắc rực rỡ, công chính, vừa vặn xuyên qua giữa hai người Thẩm Lạc và Nhiếp Thải Châu, đánh vào trên nhục bích bạng yêu.

Thải quang rơi xuống, "Vù" một tiếng, dâng lên một ngọn lửa năm màu.

Bạng yêu phát ra một tiếng kêu thảm, liền quăng hai người Thẩm Lạc xuống, thân thể phân liệt ra bỗng nhiên hợp lại, định dập tắt ngọn lửa kia trong thể nội.

Nhưng mà, ngọn lửa năm màu kia chẳng những không bị dập tắt, ngược lại càng bộc phát, trực tiếp từ trong dâng trào ra, trong nháy mắt nuốt sống bạng yêu vào. Bạng yêu rú thảm một lát, cuối cùng ngã trên mặt đất, không còn nhúc nhích.

Theo sinh cơ nó dần trôi qua, ngọn lửa năm màu kia vậy mà cũng tự thu liễm, cuối cùng hóa thành một hạt quang cầu, bay ngược trở về trong hư ảnh Thanh Liên kia, biến mất không thấy gì nữa.