Đại Mộng Chủ

Chương 603: Nguyên thần hồn thể



Dịch: Độc Lữ Hành

Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

"Chư vị, Thẩm mỗ cả gan ở đây thỉnh cầu chư vị giúp một chút, sau đó nhất định sẽ nghĩ biện pháp cứu chư vị ra, thế nào?" Ánh mắt Thẩm Lạc quét qua đám người, mở miệng nói.

Đám người nghe vậy, nhao nhao nhìn sang hắn, nhưng trong thần sắc của bọn họ không có bao nhiêu sợ hãi lẫn vui mừng, chỉ có một chút kinh ngạc cùng hoài nghi, càng nhiều hơn là đờ đẫn.

"Khẩu khí thật lớn, ngay cả Hoảng Kim Thằng trên người ngươi cũng không giải được, làm sao dám nói bừa cứu chúng ta?" Lão giả thấp bé ngồi thẳng người lên, mở miệng châm chọc.

Lời vừa nói ra, đám người vừa rồi còn cảm thấy hứng thú với Thẩm Lạc, nhao nhao quay đầu lại, không nhìn hắn nữa.

Loại tình huống này cũng trách không được bọn họ, lúc trước đã có quá nhiều người, vừa mới tiến vào đều là hùng tâm bừng bừng nghĩ cách dẫn đám người thoát đi, nhưng kết quả không sớm thì muộn bị luyện thành Nhục Thân Đan, đang hư thối tại một góc động quật lao ngục nào đó.

Thất vọng quá nhiều lần, nên không còn hy vọng nữa. Nghe quá nhiều người không thực hiện được lời nói hùng hồn, tự nhiên cũng không còn cảm giác gì.

"Thẩm đạo hữu, ngươi thật sự có biện pháp giúp chúng ta thoát thân?" Kỳ Liên Mỹ trầm ngâm nửa ngày, nhíu mày dò hỏi.

"Biện pháp thì có, được hay không phải chờ thử qua mới biết được." Thẩm Lạc hơi chần chờ, nói.

"Ngươi muốn chúng ta hỗ trợ cái gì?" Kỳ Liên Mỹ không do dự, trực tiếp hỏi.

"Ta cần ngươi giúp ta kiềm chế Hoảng Kim Thằng này một lát, để cho ta có thể thay đổi pháp lực, thi triển một chút thuật pháp." Thẩm Lạc đề nghị.

"Hoảng Kim Thằng này có thể thôn phệ pháp lực, tốc độ lại cực nhanh, bây giờ ta chỉ còn không đến bốn thành công lực, chưa hẳn có thể kiềm chế được pháp bảo này, chỉ có thể tạm thử một lần." Kỳ Liên Mỹ nói.

"Vậy xin nhờ đạo hữu." Ánh mắt Thẩm Lạc quét qua những người khác, thấy không có ai phản ứng, chỉ có thể gật gật đầu nói.

Nói xong, hai tay Kỳ Liên Mỹ bấm một cái pháp quyết, pháp lực thể nội bắt đầu vận chuyển, quanh thân sáng lên lam quang mông lung, từng đầu quang ngấn màu lam như giang hà thuỷ mạch từ trên thân gã hiển hiện các nơi, pháp lực ào ạt như nước chảy từ những quang ngấn này chảy xuôi qua, tụ tập đến lòng bàn tay của gã.

Lúc này, nơi bụng Kỳ Liên Mỹ đột nhiên loé lên tử quang, một đạo phù lục màu tím trống rỗng nổi lên, ở trong lập tức có một mảnh hào quang màu tím thẫm, nổi lên ngay đan điền dưới bụng gã.

"Ách", trong miệng Kỳ Liên Mỹ rên lên một tiếng, trên mặt lập tức hiện lên vẻ thống khổ.

Bất quá rất nhanh, gã cố nén nỗi đau nhức kịch liệt này, chậm rãi đưa tay, rót pháp lực vào Hoảng Kim Thằng trên thân Thẩm Lạc.

Hoảng Kim Thằng phát hiện được sóng pháp lực xuất hiện, lập tức tự vận hành thần thông, bắt đầu hấp thu pháp lực của gã.

Thẩm Lạc thấy thế, cánh tay không cách nào nâng lên, chỉ có thể thi pháp ở phía dưới thân, bàn tay chợt tìm tòi dưới thân, trong lòng bàn tay lập tức sáng lên một mảnh quang mang thuỷ lam, một đoàn thủy dịch bắt đầu trống rỗng ngưng tụ ở trong hư không.

Đoàn thuỷ dịch càng tụ càng lớn, dần dần bắt đầu ngưng tụ ra hình người.

Lúc sắp thành công, quang mang trên người Kỳ Liên Mỹ bắt đầu run rẩy kịch liệt, gã thật vất vả góp nhặt pháp lực liền bị thôn phệ không còn, mà pháp lực trên người Thẩm Lạc cũng bắt đầu tản mạn chui vào phía trong Hoảng Kim Thằng.

Thủy đoàn vừa ngưng tụ ra hình người kia cũng bắt đầu rung động kịch liệt, mắt thấy sẽ thất bại trong gang tấc.

Đúng lúc này, một đạo ánh sáng màu trắng bỗng nhiên từ nơi không xa bay vụt tới, rơi vào trên Hoảng Kim Thằng, lập tức phân tán áp lực giúp Thẩm Lạc cùng Kỳ Liên Mỹ, đoàn thủy dịch kia cũng theo đó ngưng tụ thành công.

Thẩm Lạc quay đầu nhìn lại, có chút ngạc nhiên phát hiện, xuất thủ lại là lão giả thấp bé kia.

"Nhìn cái gì, lão tử tham gia náo nhiệt mà thôi, ngươi còn không tranh thủ thời gian thi pháp." Phát giác ánh mắt Thẩm Lạc, lão giả kia lập tức trừng mắt liếc hắn một cái, cả giận nói.

Thẩm Lạc bất đắc dĩ cười một tiếng, thu tầm mắt, hai mắt nhắm lại, hai tay dưới thân bóp một cái pháp quyết thập phần cổ quái, trong miệng cũng bắt đầu nhanh chóng ngâm tụng.

Mấy tức sau, trên thân hắn sáng lên một tầng bạch quang mông lung, thuỷ đoàn hình người ngưng trước người tựa hồ bị tác động, chậm rãi tràn qua, bao phủ lại toàn thân của hắn.

Hai mắt hắn đột nhiên mở ra, trong con mắt không còn hắc bạch phân minh, bên trong như khảm một vũng nước hồ, chuyển thành màu thủy lam.

"Thủy pháp thông nguyên, thần hồn có thể phân, Thủy Hồn Thuật, dẫn hồn." Thẩm Lạc quát nhẹ một tiếng.

Thân thể hắn đột nhiên cứng đờ, pháp lực lưu động quanh thân trong nháy mắt dừng lại, trong hai con ngươi thuỷ lam, một đạo lưu quang mông lung tràn ra, chậm rãi dung nhập vào tầng thuỷ dịch ngoài thân Thẩm Lạc.

"Ngưng." Thẩm Lạc khẽ quát một tiếng.

Thủy dịch bao trùm quanh thân hắn bắt đầu thoát ly ra, trong nháy mắt rời thân thể hắn, ngưng tụ thành một thanh niên tuấn lãng thân hình cao lớn, bộ dáng thình lình giống Thẩm Lạc như đúc.

Trong nháy mắt thân thể này xuất hiện, Thẩm Lạc bị Hoảng Kim Thằng trói buộc ngã xuống đất, ngất đi.

Đám người bên cạnh thấy thế, đều cảm thấy ngạc nhiên, nhao nhao từ dưới đất bò dậy, vốn đã dời ánh mắt đi đều quay lại nhìn Thẩm Lạc.

"Đây là... Phân Thân Thuật?" Kỳ Liên Mỹ kinh ngạc nói.

"Không đơn giản như vậy, tiểu tử này đã xuất khiếu Nguyên Thần, dung nhập vào bộ Thủy phân thân kia, nhìn động tĩnh trên thân này, giống như không phả thuật pháp đơn giản..." Lão giả áo xám nói toạc thiên cơ.

"Vừa rồi đa tạ đạo hữu xuất thủ, xin hỏi đạo hữu xưng hô thế nào?" "Thẩm Lạc" do Thủy Hồn Thuật ngưng tụ phân thân nhìn về phía lão giả áo xám, ôm quyền hỏi.

"Tiểu tử ngươi có chút ý tứ, có lẽ có thể thành sự, lão phu tên gọi Hồi Lộc, từng giữ chức Hỏa Đức Tinh Quân ở Thiên Đình." Lão giả áo xám cười "Hắc hắc" một tiếng, mở miệng nói.

"Trách không được lúc bắt đầu đã cảm thấy trên người đạo hữu có một cỗ nóng rực không hiểu, nguyên lai là Hỏa Đức Tinh Quân, thất kính thất kính." Thẩm Lạc ôm quyền nói.

"Bớt nhiều lời đi, ngươi dự định làm sao cứu chúng ta?" Hỏa Đức Tinh Quân hỏi.

"Trên thân chư vị đều có cấm chế, có thể để ta nhìn một chút không?" Thẩm Lạc hỏi.

"Dĩ nhiên là được." Kỳ Liên Mỹ lên tiếng đầu tiên.

Nói xong, tay gã kết pháp quyết, bắt đầu vận chuyển pháp lực, đan điền lập tức tăng vọt tử quang, một tấm phù lục màu tím lần nữa nổi lên.

Lông mày Kỳ Liên Mỹ lập tức nhíu chặt, trên mặt hiện vẻ thống khổ.

Hai mắt Thẩm Lạc nhìn chằm chằm tấm phù lục kia, thấy phù văn trên đó phức tạp, đưa tay nhẹ nhàng chạm một cái, lập tức cảm thấy một cỗ hàn ý bén nhọn rót vào đầu ngón tay của hắn.

Ngón tay hắn khẽ run lên, vội vàng thu lại.

"Đây là Tử Hàn Tỏa Nguyên Phù, ngươi nếu ngay cả cái này cũng khu trừ không được, đừng nói khoác cứu người khác." Hỏa Đức Tinh Quân thấy thế, lông mày nhíu lại, nói.

"Có được hay không, thử một chút hẵng nói." Thẩm Lạc hơi chần chờ, lập tức cười nói.

Nói xong, hắn vận công pháp Hoàng Đình Kinh, một vệt kim quang thuận theo đan điền mãnh liệt tuôn ra, từ cánh tay kia chậm rãi lan tràn xuống, nhuộm cả cánh tay thành màu hoàng kim, năm ngón tay hơi cong như vuốt rồng.

Hai mắt Thẩm Lạc ngưng tụ, hai ngón tay ấn lên trên Tử Hàn Tỏa Nguyên Phù một cái. Trên lá bùa lập tức đại phóng tử quang, một cỗ tử khí cực hàn lan tràn ra, không khỏi đâm thật sâu vào thể nội Kỳ Liên Mỹ, đồng thời cũng xâm nhiễm vào cánh tay Thẩm Lạc.

"A..." Sắc mặt Kỳ Liên Mỹ đột biến, rên lên thống khổ