Đại Mộng Chủ

Chương 703: Hồi phục hư vô



"Ha ha... Trời cũng giúp ta... Ha ha!"

Lúc này Lâm Đạt cảm thấy nắm chắc thắng lợi trong tay, không khỏi cười như điên.

Một bên khác, Thẩm Lạc nhìn những biến cố xảy ra, trong lòng lo lắng vạn phần. Còn Long Đàn thì từng bước ép sát, khiến cho hắn căn bản không dứt ra để tới cứu viện Thiền nhi.

"Ngươi không phải muốn cứu tiểu hòa thượng kia sao? Ta để ngươi tận mắt nhìn hắn thay thế sư tôn chịu thiên kiếp, hôi phi yên diệt! Thống khoái, thống khoái!" Long Đàn nhìn tình huống pháp đàn bên kia, nhịn không được có chút đắc ý vênh váo nói.

Nói xong, vậy mà lão không nóng lòng tiến công nữa, mà đứng im một bên, ung dung nhìn Thẩm Lạc.

Thẩm Lạc lo lắng vạn phần, ánh mắt lướt qua Thiền nhi và Long Đàn, tựa hồ đang cân nhắc có nên mạo hiểm tránh Long Đàn, trực tiếp đi lên thi cứu Thiền nhi không?

Chỉ hơi chần chờ, thân hình Thẩm Lạc bắt đầu chuyển động, dưới chân hắn chớp động ánh trăng, thân hình từ bên phải lướt cực nhanh thẳng đến chỗ pháp đàn Thiền nhi.

Long Đàn thấy thế, trong mắt lóe lên ý cười, lão đang chờ đến lúc Thẩm Lạc bí quá hoá liều.

Trong nháy mắt Thẩm Lạc chuyển động, thân ảnh Long Đàn cũng biến mất tại chỗ.

Tiếp theo một cái chớp mắt, lão đột nhiên xuất hiện trước người Thẩm Lạc, một bàn tay đột nhiên nhô ra, trong lòng bàn tay huyết nhục tách ra, vô số cây tinh ti màu đen mảnh khảnh đột nhiên nhô ra, như ngàn vạn cương châm đâm thẳng tới hắn.

Đỉnh đầu Thẩm Lạc loé lên quang mang, Bát Huyền Kính lần nữa toả ra màn sáng, bảo hộ hắn ở trung tâm.

Nhưng mà, khi tinh ti màu đen kia tiếp xúc đến màn sáng, trong nháy mắt một màn quỷ dị xuất hiện, vậy mà trực tiếp xuyên thấu qua màn sáng đâm tới ngực Thẩm Lạc.

Thẩm Lạc vội vàng không kịp chuẩn bị, bị tinh ti đâm vào thân thể, lập tức cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, huyết dịch bắt đầu thuận theo tinh ti màu đen, vọt mạnh qua thể nội Long Đàn.

Cùng lúc đó, pháp trượng màu đen trong tay Long Đàn điểm đến mi tâm Thẩm Lạc, khiến cho thần hồn hắn kịch liệt chấn động, thân thể đột nhiên lắc lư mấy cái, liền đứng bất động tại chỗ.

"Thẩm Lạc..." Bạch Tiêu Thiên thấy thế, kinh hô một tiếng.

Y không lo tiếp tục khôi phục, thân hình lướt thẳng lên, bay vút tới Thẩm Lạc bên này.

Một bên khác, Triệu Phi Kích cũng bức lui đối thủ, đuổi sát qua.

Nhưng mà, bọn họ đi tới nửa đường, chợt thấy tay phải Thẩm Lạc tỏa ra ánh sáng, lòng bàn tay lật ra ngoài hướng xuống dưới, bắt đầu ngưng tụ ra một vòng xoáy nước hẹp dài.

Trung tâm vòng xoáy, một đạo yêu khí phấn hồng lan tràn ra, ngay sau đó liền có một con chuột biển màu hồng phấn to lớn từ đó bay ra, một đôi mắt nhỏ u lục quay tít một vòng, đột nhiên há miệng phun một cái.

Chỉ thấy một cỗ sương mù màu hồng phấn nồng đậm ào ạt bay ra, tuôn về phía đầu Long Đàn.

Long Đàn phản ứng cực nhanh, thấy thế lập tức phong bế hô hấp, thân hình nhảy ra sau, kéo dài khoảng cách với Thẩm Lạc.

Nhưng ngay lúc này, một đạo kiếm quang đỏ ngầu đột nhiên lóe lên, thẳng đến mi tâm của lão.

Long Đàn nhìn kiếm quang cực nhanh kin đến, ánh mắt đột nhiên trở nên bắt đầu mơ hồ, trong đầu não hôn mê một trận, hai tay miễn cưỡng ngưng tụ ra pháp lực, huy chưởng đánh tới kiếm quang kia, nhưng phát hiện kiếm quang kia đột nhiên trở nên vặn vẹo, lại không thể đánh trúng.

Lúc này lão mới ý thức được, dù vừa rồi lão rất nhanh, nhưng vẫn trúng độc, mà khí độc kia chính là thông qua xâm nhiễm huyết dịch Thẩm Lạc, lại theo tinh tuyến màu đen chảy qua lòng bàn tay, tiến nhập vào trong cơ thể của lão.

Bất quá hiểu ra những điều này đã trễ, đạo kiếm quang màu đỏ kia trong nháy mắt quán xuyên mi tâm của lão, Hồng Liên Nghiệp Hỏa bắt đầu cháy rừng rực trong thức hải lão.

Chuột biển sau khi rơi xuống đất, lập tức đi tới bên cạnh Thẩm Lạc, há miệng khẽ hấp vết thương Thẩm Lạc, sau đó "Phì" một tiếng, nôn ra một bên.

"Khí độc âm hàn hỗn tạp của tên kia, thật buồn nôn." Mậu Xuân có chút chán ghét nói.

"Đa tạ." Thẩm Lạc khôi phục lại, ôm quyền cám ơn.

"Ha ha, thời điểm then chốt còn phải nhìn bản đại gia." Mậu Xuân nghe vậy, có chút kiêu ngạo nói.

Tiếng nói của nó vừa dứt, không trung bỗng nhiên truyền đến một tiếng vang "Ầm ầm" thật lớn, dọa cho nó giật mình.

"Ai nha, cái chỗ chết tiệt này lại khô ráo như thế, nhanh đưa bản đại gia trở về." Mậu Xuân co rụt cổ lại, cuống cuồng không kịp nói.

"Làm phiền, vậy ta đưa đạo hữu trở về." Thẩm Lạc vội vung tay lên, thi triển Thông Linh Dịch Yêu thuật, đưa nó trở về.

Lúc này, Bạch Tiêu Thiên cùng Triệu Phi Kích đã chạy qua, ba người đồng thời lao đến phía pháp đàn Thiền nhi.

Một bên khác, còn sót lại ba tên thiền sư Thánh Liên Pháp Đàn, cũng gấp trở về ngăn cản lại.

"Chúng ta ngăn bọn chúng, ngươi nhanh đi cứu Thiền nhi." Bạch Tiêu Thiên thấy thế, nói với Thẩm Lạc.

Thẩm Lạc nhẹ gật đầu, một mình đến giữa quảng trường, khi thấy đạo thiên lôi thứ tám giữa không trung đã ngưng tụ thành hình, hóa thành một lùm điện quang màu vàng, mang theo Hạo Nhiên Chính Khí từ thiên khung giáng xuống.

Mà Lâm Đạt đang không ngừng hấp thụ phật quang công đức trên người Thiền nhi, tràn đầy ngoài thân pháp tướng Bồ Tát.

Thiền nhi cùng y treo trên bầu trời ngồi đối diện nhau, ngoài thân nó bao phủ một lồng ánh sáng màu máu, vẫn như cũ duy trì trạng thái nhắm mắt, chỉ là trên mặt đã trở nên trắng bệch không gì sánh được.

"Thiền nhi sư phụ..." Thẩm Lạc nhịn không được cao giọng la lên.

Hai tay hắn khống chế Thuần Dương Kiếm Phôi, không cố kỵ vọt tới phía Lâm Đạt.

"Không..." Lâm Đạt đang bận ứng đối thiên kiếp, khóe mắt liếc qua thấy một màn này, lập tức giận dữ không thôi.

Tiếp theo một cái chớp mắt, trên Thuần Dương Kiếm Phôi bốc cháy lên xích diễm cường liệt nhất từ trước đến nay, trong nháy mắt đâm vào huyết sắc lồng sáng kia, tựa như tuyết đọng bị đốt nóng, khiến cho nó nhanh chóng bị hòa tan.

Lồng ánh sáng màu máu biến mất không thấy gì nữa, Thiền nhi nghe được Thẩm Lạc gọi, hai mắt chậm rãi mở ra.

"Lúc đầu không tướng, hồi phục hư vô..." Trong con mắt của nó chiếu ra hào quang lưu ly, ngoài thân phát tán hào quang màu vàng bắt đầu nhanh chóng co vào quay về, đạo hư ảnh Kim Thiền kia cũng biến mất theo không thấy.

Hư ảnh Bồ Tát ngoài thân Lâm Đạt không có công đức Thiền nhi duy trì, Kim Thân bị tước đoạt, sát khí mọc lan tràn.

Đạo lôi kiếp thứ tám sắp rơi xuống cảm ứng được biến hoá phía dưới, âm thanh sấm sét càng thêm mãnh liệt, uy lực lôi đình gia tăng mấy lần, khiến mây đen không trung tán đi một mảnh, lộ ra một mảnh điện quang lôi trì.

Lâm Đạt thấy thế hoảng hồn, căn bản không để ý tới bắt lại Thiền nhi, chỉ có thể khống chế pháp đàn khác, lấy đông đảo công đức cùng sinh mệnh cao tăng còn sót lại, đến che chở mình độ một kiếp này.

Nhưng vào lúc này, một đạo ánh sáng màu đen bỗng nhiên từ xa ngàn trượng bên ngoài bắn nhanh đến, hóa thành một đạo xiềng xích màu đen quấn quanh dày đặc phù văn, trực tiếp quấn gã và cả đài sen huyết tinh cùng một chỗ, trói ở giữa không trung.

"Là ai?"

Lâm Đạt kinh sợ tới cực điểm, pháp lực toàn thân không mảy may thu liễm, toàn lực phóng ra ngoài, bên ngoài cơ thể ngưng tụ thành hỏa diễm màu máu, mãnh liệt đốt xiềng xích màu đen, trong lúc nhất thời khó mà đốt cháy nó được.

Thiên uy đã sớm đọng lại hồi lâu, rốt cuộc đè nén không được, hóa thành lôi trì trút xuống, che khuất cả người gã.

"Ầm ầm..."

Giữa thiên địa không có bất luận tiếng vang gì, hàng trăm hàng ngàn đạo tiên tác lôi điện tùy ý xuyên xuống, thoả thích quất vào mặt đất mảnh hoang mạc này.