Đan Vũ Càn Khôn

Chương 1446: Nghi vấn dày đặc (2)



Đối với hết thảy cái này, Tần Phàm còn là hoàn toàn không biết.

Hắn ngồi xếp bằng xuống ở khu nghỉ ngơi, một bên khôi phục tinh thần, một bên chờ đợi những người khác đến.

Ước chừng đi qua một khắc chung.

- Có người đến.

Tần Phàm mở mắt, chuyển hướng nhìn đại môn kia.

Đây là người dự thi thứ hai thông qua cửa thứ nhất, so với hắn chậm hơn không ít.

- Bạch Trường Thiên!

Chứng kiến thân ảnh bá đạo kia dần dần tiến lên, lúc này hai mắt của Tần Phàm ngưng tụ, lập tức nhận ra được người nọ, không phải người khác, chính là Hư Thần chi tử. Lúc này đây chính là người có hy vọng đoạt giải quán quân của Thần Đảo Thiên Tài Chiến nhất, cũng là đối thủ lớn nhất của hắn.

- Tần Phàm!

Bạch Trường Thiên kia chứng kiến Tần Phàm vậy mà so với hắn đến trước, không khỏi có chút ngoài ý muốn, lập tức thần sắc trở nên âm trầm xuống. Trước không nói sự tình đối phương giết chết thủ hạ của hắn, dùng thân phận thực lực của hắn, thua ở một Ngũ kiếp Bán Thần cũng để cho hắn không có cách nào tiếp nhận.

- Ngươi tới có chút chậm a.

Khóe miệng của Tần Phàm có chút giương lên, trong miệng mang theo một tia nghiền ngẫm nói ra. Trước kia Bạch Trường Thiên này vẫn bức bách đối với hắn, hiện tại hắn cũng không cần khách khí cùng đối phương.

- Hừ, không phải tới nhanh là có thể lấy được quán quân cuối cùng.

Lúc này Bạch Trường Thiên ngược lại là không để cho Tần Phàm đơn giản khơi mào lửa giận, hắn chỉ hừ lạnh một tiếng, sau đó rất có tự tin đi tới trên đài nghỉ ngơi khác.

Sau khi Lưu Ly Thánh Thể của hắn đột phá, hắn hiện tại đối với mình thập phần tự tin.

Hắn và Tần Phàm là hai người trực tiếp thông qua cửa thứ hai này.

Bốn người kế tiếp, cần tiến hành lôi đài quyết chiến.

Lại đi qua một thời gian ngắn, bốn người dự thi lục tục đi đến, mà thời điểm bọn hắn đến, đều là trực tiếp bị truyền tống đến trên lôi đài.

Tần Phàm nhận ra bốn người này, theo thứ tự là Tiểu Chiến, Vu Quân Nhạc, Chu Nhược, Mạnh Cương.

- Thư Thánh Thần Đảo Liễu Tri Thánh không có thông qua?

Cái này để cho Tần Phàm có chút ngoài ý muốn, hắn rõ ràng là thời điểm săn bắt Đạp Hỏa Man Ngưu chi huyết gặp Liễu Tri Thánh kia, Liễu Tri Thánh này trên lý luận có lẽ sẽ đoán được tín vật mới đúng.

Liễu Tri Thánh kia cho Tần Phàm cảm giác thập phần quỷ dị, hắn vốn còn muốn thông qua cửa ải này hảo hảo quan sát người kia một chút.

Hiện tại Liễu Tri Thánh này lại không tới.

Bởi như vậy, cảm giác bất an ẩn ẩn trong nội tâm Tần Phàm kia càng trở nên mãnh liệt, hắn tựa hồ cảm thấy có chuyện gì bất lợi với mình, nhưng trong khoảng thời gian ngắn lại nói không nên lời là chuyện gì.

Rất nhanh, lôi đài thi đấu cửa thứ hai này đã bắt đầu, hắn đành phải tạm thời không suy nghĩ chuyện này nữa. Ở hắn nghĩ đến, dù sao cũng có bảy mươi hai Thần Đảo đảo chủ, có chuyện gì cũng không tới phiên hắn đi quan tâm. 

Lôi đài thi đấu cửa thứ hai này là Tiểu Chiến đấu với Vu Quân Nhạc, Chu Nhược đấu với Mạnh Cương.

Vu Quân Nhạc kia là đến từ Dạ Thần Đảo, là một nam tử toàn thân hắc y, ăn nói có ý tứ. Hắn quay mắt về phía Tiểu Chiến, không nói một lời, trực tiếp bắt đầu công kích.

Công kích của người này cũng là thập phần quỷ dị, vừa ra tay, trên lôi đài toàn bộ đều là bóng đen phiêu hốt, như là có vô số mây đen ở trong đó bay múa, toàn bộ lôi đài đông nghịt một mảnh.

Tần Phàm cũng nhìn ra được, hôm nay Tiểu Chiến đã không phải là Tiểu Chiến lúc trước, trải qua Yêu Thần Đảo tu luyện, Tiểu Chiến đích thật là trở nên càng cường đại hơn. Hắn né tránh cùng phản ứng đều làm cho Tần Phàm thầm giật mình.

Đối mặt Vu Quân Nhạc kia công kích, thân hình hơi mập của Tiểu Chiến kia nhưng tốc độ lại di chuyển cực nhanh, hơn nữa lực cảm ứng nhạy cảm, có thể từ trong vô số bóng đen phân biệt ra chân thân của đối thủ.

Sưu sưu sưu.

Từng mũi tên Kim Sắc trong suốt phát ra, mỗi một lần công kích đều làm cho Vu Quân Nhạc kia tránh lui.

Sau khi hai người giao thủ chừng 10 phút.

Đêm tối hàng lâm!

Trong miệng Vu Quân Nhạc kia bỗng nhiên quát khẽ một tiếng, sau đó liền thấy cả sơn cốc đều lập tức như là từ phía trên vẩy mực, trở nên hoàn toàn đen kịt, cơ hồ là đưa tay không thấy được năm ngón. Cái này làm cho người xem trong sân đều nguyên một đám kinh hô.

Tần Phàm cũng là hai mắt có chút ngưng tụ.

Lúc trước Vu Quân Nhạc này một mực không có sử dụng qua chiêu này.

Sau khi hắn chứng kiến Vu Quân Nhạc thi triển một chiêu này, trên lôi đài Tiểu Chiến đứng toàn bộ tựa hồ đã biến thành Dạ Thần Đảo, đem Tiểu Chiến bao vây vào giữa.

Bất quá, thời điểm mọi người ở đây cho rằng Tiểu Chiến sắp sửa bị đánh bại, nhưng Tiểu Chiến lại bỗng nhiên giơ cự cung màu đen trong tay lên, giống như là Tân Nguyệt tản mát ra kim quang sáng ngời, lập tức khoảng chừng hơn mười mũi tên Kim Sắc ở trong đó phát ra, đem những bóng đen bao bọc hắn kia toàn bộ đều bắn thủng.

Bản thân Vu Quân Nhạc chiến bại, bị đưa ra khỏi chiến trường.

Chứng kiến Tiểu Chiến phát triển hôm nay, trong nội tâm Tần Phàm cũng ẩn ẩn vì hắn cao hứng, bất quá trên mặt lại không có biểu hiện ra cái gì, chỉ tiếp tục quan sát trận đấu của Chu Nhược cùng Mạnh Cương.

Chu Nhược là nữ tử lạnh như băng đến từ Nữ Đế đảo, một thanh trường kiếm mang theo hàn khí vô tận, ngay từ đầu liền biến toàn bộ chiến trường thành một hoàn cảnh băng hàn vô cùng, chiếm hết chủ động, một loại lạnh như băng kia, phảng phất có thể hoàn toàn đóng băng Nguyên Giới chi lực của đối thủ.

Mạnh Cương kia là đến từ Quyền Thần Đảo, hắn có được lực phòng ngự cứng cỏi, nắm đấm thập phần bá đạo, mỗi một quyền đánh ra quyền phong gào thét, đều có một mảnh Kim Long dài hẹp ở trên lôi đài bay múa, cũng hoàn toàn phòng hộ thân thể của hắn.

Thực lực hai người xem đều không chia trên dưới, một mực triền đấu hồi lâu.

- Băng Phong Thiên Hạ!

Kế tiếp, Chu Nhược thi triển ra thần kỹ của nàng, đem trọn lôi đài đều đóng băng, ngoại trừ bản thân nàng, toàn bộ lôi đài kể cả bản thân Mạnh Cương ở bên trong đều bị một kiếm này đóng thành khối băng.

- Cái thần kỹ này quả nhiên là không giống bình thường... Mạnh Cương có lẽ sẽ thất bại.

Thấy vậy, Tần Phàm không khỏi hơi có chút kiêng kị, trong nội tâm không khỏi suy nghĩ nếu thay đổi mình ở trên lôi đài thì sẽ ứng đối một chiêu này như thế nào.

Nhưng mà, cũng vào lúc này.

Răng rắc…

Đột nhiên có tám đầu Kim Sắc Long Ảnh từ trên người Mạnh Cương bay ra, đánh nát toàn bộ khối băng trên lôi đài này, bản thân hắn cũng một lần nữa hiển lộ đi ra. Dưới chân đạp mạnh, thân hình cực kỳ nhanh phóng về Chu Nhược.

- Mạnh Cương này lại có một chiêu mạnh như vậy!

Tất cả mọi người không khỏi ngoài ý muốn, ưu thế giống như có lẽ đã một lần nữa về tới bên Mạnh Cương, ngay cả Chu Nhược cũng lộ vẻ kinh hãi, nàng thi triển thần kỹ tiêu hao khá lớn, vẫn chưa hoàn toàn khôi phục lại.

Bất quá ngay thời điểm thân hình Mạnh Cương vọt tới một nửa, hắn lại quỷ dị ngừng lại, nhếch miệng cười nói:

- Ta nhận thua.

Sau đó ở trong mọi người kinh ngạc hắn nhảy xuống lôi đài, rất nhanh liền truyền tống khỏi chiến tràng.