Đan Vũ Càn Khôn

Chương 319: Ra ngoài ý định



- Kim liên, khai mở!

Sau khi Tần Phàm thu nhỏ kim liên lại, lập tức khống chế nó mở liên hoa ra, sau đó hắn vừa sải bước đi ra, lần nữa thu hồi Tạo Hóa Kim Liên vào trong cơ thể, hai chân đạp dưới đáy hố một cái, cả người bay vọt đi ra ngoài.

- Hỗn đãn tiểu tử!

Theo thanh thế bốn phía dần dần yếu bớt, lúc này cả người Tần Húc lâm vào một trạng thái cực kỳ suy yếu, trông thấy Tần Phàm sống sờ sờ mà đứng ở trước mặt, hắn hận đến cắn răng, kể từ đó, vừa rồi làm như vậy lại chẳng khác gì là làm không công.

- Lão thất phu, ngươi thật bất ngờ đúng không? Hiện tại ta đã không chết, tiếp theo sẽ đến lượt ngươi!

Tần Phàm nhìn xem Tần Húc lúc này đã trở nên hư nhược hơn rất nhiều, hai mắt lạnh lẽo nói ra, hắn cũng nhìn ra được Tần Húc bởi vì vừa rồi thi triển bí thuật kia, bỏ ra một cái giá thật lớn!

- Cho dù để ngươi chạy trốn ra ngoài thì đã có sao, hôm nay bản Tôn giả đồng dạng có thể trực tiếp giết ngươi.

Lúc này Tần Húc đồng dạng là sắc mặt âm hàn, đồng thời hắn cảm giác được một cổ Võ Tôn chi lực khác đang rất nhanh chạy đến bên này, trong đó có một cổ Võ Tôn chi lực lại không phải đồng nguyên như lúc đầu hắn cảm nhận, rõ ràng là có một người không phải đồng tộc đi tới.

- Hẳn là người Thánh điện chạy đến, ban đầu người phát ra cổ Võ Tôn chi lực kia, là vị ở Thánh điện trong gia tộc cố ý cho ta biết, mà một cổ khác là Thần Tôn nào đó tới giám sát.

Trong lòng của hắn âm thầm đoán chừng, nhưng hắn thật đã đoán đúng.

Nghĩ đến tận đây, Tần Húc biết rõ hiện tại lại không ra tay là không còn cơ hội, cho nên cho dù liều mạng bản thân trọng thương, hắn cũng phải nhanh chóng đánh chết Tần Phàm, vì vậy hắn chống đỡ lấy thân hình bởi vì thi triển bí thuật mà suy yếu, vào lúc này tụ tập nguyên khí bốn phía, bắt đầu áp bách về phía Tần Phàm.

- Tiểu tử hỗn đản, chết đi cho ta.

Trong miệng Tần Húc gầm lên một tiếng, sau đó song chưởng đẩy về phía trước, lập tức một cổ khí thế cường đại áp bách như là Thái Sơn áp đỉnh hướng về phía Tần Phàm.

Tần Phàm nhìn xem cổ khí thế cường đại kia đè xuống mình, lúc này hắn lại phát hiện khí thế áp bách của Tần Húc so với trước yếu nhược hơn rất nhiều, tối thiểu hiện tại hắn đã không có như lúc mới bắt đầu có cảm giác không cách nào chống cự được nữa.

Nói cách khác, hôm nay hắn chưa hẳn không có sức liều mạng.

- Vậy thì nhìn xem đến tột cùng là ai chết trước.

Tần Phàm cắn răng một cái, trong tay nắm Hỏa Vân đao thật chặc.

- Bá Vương đao. . .

Trường đao múa trên không trung, trong nội tâm Tần Phàm ngâm khẻ, sau đó hướng về phía trước chém ra một đao, đao khí Bá Đạo tàn sát bừa bãi lấy không khí, thổ địa bốn phía đã biến thành hoang mạc lại bay lên, bụi đất tung tóe khắp nơi, tàn mảnh cây cối cũng bị hấp dẫn cao cao bay lên.

Bởi vì trong khoảng thời gian này, ở trong không gian kim liên cảm ngộ đối với Đao Vương lệnh, một chiêu Bá Vương đao này của hắn, uy lực đại khái gia tăng lên ba thành, đao khí Bá Đạo đạt đến tình trạng khủng bố, trở nên vô kiên bất tồi, chưa từng có từ trước đến nay, hắn tự tin coi như là cửu cấp Linh Vũ sư bình thường chính diện nghênh tiếp một đao này của mình, cũng phải nuốt hận tại chỗ. nguồn

- Hừ, chút tài mọn. . .

Lúc này Tần Húc hừ lạnh một tiếng, khống chế được nguyên khí lần nữa ngưng tụ, sau đó tạo thành một nguyên khí tráo vô hình bao phủ qua Tần Phàm, lại muốn như lần thứ nhất giao thủ cùng Tần Phàm vậy, đem toàn bộ đao khí kia bắn ngược trở về, làm ra tư thái khốn thú giết chết kia.

Nhưng mà bởi vì vừa rồi hắn thi triển bí thuật, thân thể trở nên vô cùng hư nhược rồi, cũng dẫn đến khống chế chi lực của hắn đối với nguyên khí bốn phía hạ xuống rất thấp, mà để cho Tần Húc phiền muộn chính là, hôm nay ở trong phạm vi ngàn mét này, vào lúc này đã biến thành một mảnh hoang mạc, linh khí cũng ở thời điểm hắn sử dụng Đại Địa Trầm Luân rút ra cơ hồ hết sạch, không có nhanh như vậy có thể bổ sung trở về.

Cho nên hiện tại lực công kích của Tần Húc so sánh với trước đó lần thứ nhất cùng Tần Phàm giao thủ, đã giảm xuống rất lớn.

Bồng.

Ước chừng sau thời gian ba cái hô hấp, đột nhiên một thanh âm như là bình hoa bị đánh nát vang lên, Tần Húc thi triển nguyên khí lao lung bao phủ Tần Phàm kia, rốt cục bị đao khí Bá Đạo kia của Tần Phàm phá tan, một đạo đao ảnh hỏa diễm lớn vài chục trượng, phô thiên cái địa mà lao về phía Tần Húc.

Nhìn hỏa diễm cự đao muốn chém đến trước mặt, Tần Húc lập tức khởi động một cái nguyên khí thuẫn chắn ở trước mặt mình.

Oanh…

Đao khí kia rơi vào phía trên nguyên khí thuẫn, đột nhiên khơi dậy hỏa hoa sáng chói, mà nguyên khí thuẫn kia cũng không khỏi rung rung vài cái, thậm chí cơ hồ bị cổ đao khí này đánh tan.

- Một chiêu của tiểu tử này như thế nào mạnh nhiều như vậy. . .

Tần Húc thấy vậy cũng là sắc mặt kịch biến, tuy hiện tại hắn trở nên hư nhược, nhưng mà còn có thể cảm giác được đao khí cực lớn này so sánh với lần trước hắn và Tần Phàm giao thủ, cường đại hơn rất nhiều.

- Như thế nào, lão thất phu, cái tư vị này cũng không tệ lắm chứ?

Tần Phàm trông thấy Tần Húc lộ ra bộ dạng ngưng trọng kia, khóe miệng giương lên, đối với hắn chế nhạo nói, hôm nay hắn đối với mình cũng là có tin tưởng rất nhiều.

- Hỗn đãn tiểu tử, ngươi cũng không cần quá đắc ý, lập tức ngươi sẽ biết sai rồi.

Tần Húc âm trầm nói, vào lúc này song chưởng vận lên khí lực màu đen, tựa hồ là chuẩn bị thi triển vũ kỹ cường đại.

- Ồ?

Tần Phàm vốn đang âm thầm đề phòng, tùy thời chuẩn bị phản kích, nhưng vào lúc này hắn đột nhiên biến sắc, cảm giác được có một cổ khí tức cường đại đang hướng về bên này, sẽ cực kỳ nhanh chạy đến.

- Chẳng lẽ là Càn Kinh Tần gia kia thấy Tần này Húc lâu như vậy còn không thể giết chết ta, lần nữa phái người đến?

Sắc mặt Tần Phàm lập tức trở nên cực kỳ khó coi, trong nội tâm cực kỳ nhanh so đo lấy:

- Hiện tại Tần Húc này đã thập phần suy yếu, tiếp tục như vậy, tuy ta có khả năng chậm rãi mài lão thất phu Tần Húc này từ từ cho chết, nhưng mà cũng phải hao phí không ít thời gian, chỉ sợ không kịp ở trước khi viện thủ của hắn đến giết chết hắn.

Hắn lại không biết người đến là người của Thánh điện a.

- Được rồi, thù này tạm gác lại ngày sau báo cũng không muộn, vẫn là tham gia khảo hạch gia tộc thăng phẩm cùng tiến vào Chân Vũ thánh địa quan trọng hơn, đợi ta từ Chân Vũ thánh địa đi ra, mới hảo hảo cùng hắn tính sổ.

Tần Phàm nghĩ một lát, cắn răng một cái, oán hận nhìn Tần Húc, sau đó hướng về một phương hướng khác gấp rút bôn tẩu.

- Tiểu tử này làm sao vậy?

Lúc này lại đến phiên Tần Húc lộ ra vẻ ngạc nhiên, hắn cũng không biết linh hồn chi lực của Tần Phàm sẽ mạnh như thế, xa xa liền phát hiện có Võ Tôn cường giả đến đây, hơn nữa hiểu lầm là viện thủ của Càn Kinh Tần gia hắn, trong nội tâm chỉ nghi ngờ nói:

- Chẳng lẽ vừa rồi hắn cũng bị thương rất nặng, chỉ là phô trương thanh thế?

- Hỗn đãn tiểu tử, vậy mà để cho hắn lừa một lần nữa.

Lập tức Tần Húc lộ ra giận dỗi chi sắc, sau đó lập tức đuổi theo Tần Phàm, lúc này hắn càng thêm không thể để cho Tần Phàm chạy.

Bởi vì Tần Phàm cùng Tần Húc đều không biết tâm tư lẫn nhau, cho nên liền xuất hiện một màn hí kịch này.

Mà qua ước chừng nửa khắc đồng hồ, Thái Tư cưỡi lấy Giác Ưng phi hành đi vào, nhưng chỉ có thể nhìn thấy một mảng lớn hoang mạc, còn có một cái hố sâu cực lớn, dấu vết kình khí cường đại tàn sát bừa bãi khắp nơi.

Đã không thể nhìn thấy bóng dáng hai người kia rồi.

- Chẳng lẽ là đến chậm?

Thái Tư thả người nhảy xuống đất, quan sát một mảnh địa vực đã gặp phải trọng đại phá hư này, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.

- Xem ra là đến chậm.

Rất nhanh, Tần Khải theo sát phía sau cũng đã đi tới bên trong phiến hoang mạc này, trong nội tâm ám thở dài một hơi, nhưng trên mặt lại cố ý lộ ra một bộ tiếc hận nói ra.

- Tần Khải, ngươi cũng không cần ở chỗ này làm bộ làm tịch, lúc này ngươi vẫn là suy nghĩ thật kỹ nên bàn giao với Thánh chủ như thế nào đi.

Thái Tư trông thấy lúc này Tần Khải còn lộ ra bộ dáng kia, không khỏi có chút tức giận vô danh, quay đầu cả giận nói.

- Thái Tư, ngươi cũng không cần giống như nhi tử chết, việc này đã muốn lưu cho Thánh chủ quyết đoán, lúc nào đến phiên ngươi khoa tay múa chân với bản Thần Tôn, không nên quên thân phận của ngươi và ta là giống nhau.

Tần Khải cũng chỉ là lạnh lùng nói.

- Hừ…

Thái Tư vừa mới muốn phản bác lại, nhưng đột nhiên nghe được ở một phương hướng khác truyền đến một ít thanh âm đánh nhau, trong lòng hắn không khỏi khẽ động:

- Chẳng lẽ Tần Phàm này còn chưa có chết?

- Vậy hắn thật đúng là mệnh đủ cứng rắn.

Thái Tư không dám dừng lại, lập tức nhảy lên Giác Ưng phi hành lần nữa, khống chế Giác Ưng phi hành lao về nơi phát ra thanh âm đánh nhau kia.

- Lão thất phu, ta không giết ngươi, lại vẫn đi tìm cái chết?

Mà đổi thành bên kia, Tần Phàm phát hiện Tần Húc lại vẫn không chịu buông tha mà còn đuổi theo phía sau, cũng không khỏi nhiều thêm vài phần tức giận.

- Tiểu hỗn đãn, hôm nay ngươi đừng nghĩ sống rồi.

Lúc này tuy thân thể của Tần Húc suy yếu, nhưng dù sao cũng là Võ Tôn cường giả, truy ở phía sau cũng không có rớt lại quá xa, ngược lại có xu thế càng ngày càng gần hơn .

- Móa nó, liều mạng.

Thấy Tần Húc theo đuổi không bỏ, Tần Phàm biết rõ tiếp tục như vậy cũng không phải biện pháp, đột nhiên thân thể dừng lại, sắc mặt âm hàn mà nhìn Tần Húc cách mình chỉ có trăm mét tả kia.

- Tiểu hỗn đãn, nghĩ thông suốt rồi hả, không làm vùng vẫy phí công.

Tần Húc trông thấy Tần Phàm đột nhiên dừng lại, cũng là có nghi ngờ này, trên mặt cười lạnh nói, lập tức cũng đi theo ngừng lại, âm thầm chuẩn bị lấy, tùy thời cho Tần Phàm một kích trí mạng.

- Lão thất phu, là ngươi bức ta.

Tần Phàm cắn răng một cái, vào lúc này đột nhiên từ trong trữ vật giới chỉ lấy ra một cái chai bạch ngọc, sau đó lấy ra bốn năm khỏa Sinh Cơ Tạo Huyết Đan bỏ vào trong miệng, trực tiếp nuốt vào trong bụng, theo dược lực của Sinh Cơ Tạo Huyết Đan phát huy, tứ chi của Tần Phàm bởi vì máu tươi sinh ra quá nhanh, không ngừng bành trướng lên, tựa hồ lập tức muốn nổ tung.

Bồng…

Sau đó Hỏa Vân đao trong tay Tần Phàm cứa trên cổ tay bên phải, lập tức máu tươi như là suối phun ra.

- Tiểu tử này muốn làm gì?

Tần Húc trông thấy một màn này, cũng không khỏi khẽ giật mình.

Mà tiếp theo trong nháy mắt, cánh tay phải của Tần Phàm bắt đầu hiện ra lân giáp dữ tợn màu đỏ như máu, huyết mạch của Huyết Kỳ Lân vào lúc này bị thức tỉnh lại.

- Ah…

Theo thống khổ không phải người thường có thể thừa nhận được kia truyền đến, Tần Phàm không khỏi phát ra một tiếng gầm rú giống như dã thú, mà sau đó ý chí trùng kích cực kỳ thô bạo thậm chí làm cho thân thể cùng linh hồn của hắn đều lạnh rung.

Loại cảm giác này quả thật khó mà chịu đựng.

Nếu như không phải Tần Húc từng bước bức bách, hơn nữa sợ hắn còn có viện thủ đến, hắn như thế nào cũng sẽ không muốn lần nữa thức tỉnh cánh tay Huyết Kỳ Lân này.

- Lão thất phu, nạp mạng đi.

Thân thể của Tần Phàm lao về phía Tần Húc, máu tươi toàn thân không ngừng khởi động, phát ra thanh âm như sóng to gió lớn.

- Bạo Huyết Kỳ Lân.

Đợi cách Tần Húc còn có hơn 10m, trong miệng Tần Phàm gầm lên một tiếng, ngay sau đó, một đầu hư ảnh Huyết Kỳ Lân cực lớn xuất hiện ở chỗ quả đấm của hắn, gầm thét, hướng về phía trước đánh tới.

- Nguyên lai lại là một chiêu này.

Trên mặt Tần Húc lộ ra kiêng kị chi sắc, hắn cảm thụ qua Huyết Kỳ Lân này cường đại, nên hoàn toàn không dám coi thường, vào lúc này cũng vội vàng toàn lực đánh ra một quyền.

- Nộ Dương phá.

Nguyên khí chung quanh rất nhanh bị thu nạp tới, ngưng tụ ra một tiểu mặt trời hào quang sáng chói, sau đó những hào quang này lập tức hóa thành một đầu Nộ Long màu vàng gào thét mà ra, rống giận phóng về phía hư ảnh Huyết Kỳ Lân kia.

- Tần Húc dừng tay, Tần Phàm không thể chết được.

Mà cũng vào lúc này, Thái Tư rốt cục đuổi tới, cách vài trăm mét thấy được một màn hai người liều mạng với nhau, lập tức hét lớn một tiếng rung trời.

Oanh…

Nhưng lúc này, Nộ Long màu vàng cùng Huyết Kỳ Lân kia đã đụng vào nhau, một cổ khí kình cường đại bạo phát đi ra, cây cối bốn phía nhao nhao ngã xuống, mặt đất từng khúc hãm liệt, bùn đất, lá cây, mảnh gỗ vụn bay múa khắp nơi, bao phủ thân ảnh của hai người ở bên trong.

- Vẫn là chậm một bước.

Sắc mặt của Thái Tư cực kỳ khó coi, hắn tinh tường một Linh Vũ sư cùng Võ Tôn chính diện đối kháng như thế, là tuyệt đối không có hi vọng còn sống.

- Thái Tư Thần Tôn yên tâm, sau khi trở về, Càn Kinh Tần gia ta nhất định sẽ hảo hảo trừng phạt Tần Húc.

Lúc này Tần Khải cũng đã chạy đến, đồng dạng chứng kiến một màn hai người toàn lực đụng nhau cùng một chỗ, trên mặt mang một tia vui vẻ nghiền ngẫm nói ra.

Nhưng theo bụi mù rơi xuống, ở trong tràng duy nhất đứng một bóng người chậm rãi hiển lộ ra, vui vẻ trên mặt Tần Khải kia không khỏi ngưng tụ, lập tức bày biện ra cứng ngắc chi sắc.

- Tần Phàm.

Mà Thái Tư lại có chút không dám tin mà hai mắt tỏa sáng.

Hoàn cảnh bốn phía một đống bừa bộn, cây cối ngã trái ngã phải, đại địa khắp nơi đều không có một chỗ lành lặn, có thể tưởng tượng được vừa rồi hai người so đấu đã tạo thành bao nhiêu lực phá hoại!

Thân ảnh còn đứng vững kia, một thân thanh sam thiếu niên, tự nhiên là Tần Phàm!

Lúc này tuy sắc mặt Tần Phàm tái nhợt, đầu tóc rối bời, quần áo rách rưới, nhưng hắn còn đứng lấy! Mà Võ Tôn Tần Húc cùng hắn tương bính, ngược lại nằm thou thóp dưới mặt đất. Bạn đang xem tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Thái Tư cùng Tần Khải đều lộ ra thần sắc không thể tưởng tượng nổi!

Một Linh Vũ sư cùng Võ Tôn toàn lực đối kháng, Võ Tôn ngã xuống, Linh Vũ sư còn đứng lấy!

Dĩ nhiên là Linh Vũ sư thắng rồi!