Đan Vũ Càn Khôn

Chương 833: Vô tình gặp được



Hắn lấy ra cái hộp sắt kia xem xét, phát hiện điểm sáng đỏ nhất quả nhiên là ở chỗ núi cao kia, ở phụ cận điểm đỏ thẫm còn mơ hồ có rất nhiều điểm nhỏ màu đỏ, chỉ là ở tầng thứ tư này tựa hồ không có tìm được điểm màu vàng giống như ba tầng trước.

Dựa theo ba tầng trước suy đoán, không cần suy nghĩ nhiều, Tần Phàm liền biết rõ điểm đỏ thẫm này khẳng định là quái vật khó đối phó nhất trong tầng thứ tư Cửu Long tháp, là một cốt linh cường đại!

Những điểm nhỏ màu đỏ kia cũng hẳn là một ít cốt linh hơi chút yếu một ít, nhưng theo như những cốt linh mà hắn gặp được trong rừng rậm kia suy đoán, chúng cũng sẽ không biết quá yếu.

- Hiện tại thực lực của ta vẫn là quá yếu, coi như là tăng thêm Bán Thần Khôi Lỗi liên thủ, tối đa cũng chỉ có thể đối phó Cốt Thánh cấp năm mà thôi, lại phải mạo hiểm nguy hiểm rất lớn mới được.

Lúc này trong nội tâm Tần Phàm cũng có một ít tâm thần bất định cùng khẩn trương, tuy hắn đã tìm được vị trí cụ thể của ma chủng, nhưng hắn lo lắng cho thực lực của mình không đủ để lấy được ma chủng.

Dọc theo con đường này, mạo hiểm sinh tử chạy tới, Tần Phàm đối với thực lực bây giờ của mình đã có lý giải rất rõ ràng, đối mặt yêu thú lợi hại trong Bát cấp trung giai, hắn cũng phải đường vòng mà đi, tứ cấp Cốt Thánh thì phối hợp Bán Thần Khôi Lỗi, ngược lại có thể nhẹ nhõm chém giết, nhưng hắn đoán chừng Cốt Thánh cấp năm cũng đã là cực hạn.

Nhưng mà, hắn có một loại cảm giác, lúc này đây cốt linh tương ứng với điểm đỏ thẫm kia, rất có thể không chỉ là Cốt Thánh cấp năm! Có thể là Lục cấp Cốt Thánh, thậm chí là Cốt Thánh càng mạnh hơn nữa!

Hơn nữa Tần Phàm còn biết bản thân ma chủng này có Thú Linh cường đại thủ hộ, chính là do ý chí của Viễn Cổ Ma Tôn biến thành, tuy đã qua không biết bao nhiêu ngàn vạn năm, nhưng đồng dạng là sẽ không quá dễ dàng đối phó.

Hắn còn nhớ rất rõ ràng, thời điểm hắn luyện hóa 3 khỏa ma chủng trước, đều không phải thuận lợi như thế nào, thậm chí đều là thiếu chút nữa để cho Thú Linh thủ hộ kia giết chết.

Mà bây giờ, Tần Phàm càng là ẩn ẩn cảm thấy, lúc này đây Thú Linh thủ hộ ma chủng rất có thể so với 3 khỏa khác cũng sẽ lộ ra càng cường đại hơn rất nhiều!

Tóm lại, trước mắt hết thảy đều lộ ra khó khăn trùng trùng điệp điệp, gian nguy vạn phần.

- Đã đến đây, cho dù nhiều nguy hiểm cũng phải đi qua liều mạng.

Tần Phàm cắn chặc hàm răng, trong lòng rất là trầm trọng, nhưng mà y nguyên không chịu buông tha cho, ý chí lộ ra cực kỳ kiên định.

Nghĩ tới đây, Tần Phàm liền rất nhanh cất kỹ hộp sắt, ý định là trực tiếp mạo hiểm hướng về tòa núi cao kia phóng đi.

- Tần Phàm!

Bất quá vào lúc này, ở trong rừng rậm rậm rạp sau lưng truyền đến thanh âm có chút bối rối.

- Có người đến?

Sắc mặt Tần Phàm hơi động một chút, theo tiếng quay đầu lại, hắn liền trông thấy có mấy nhân ảnh ở trong đó đang nhanh chóng hướng về bên này chạy tới.

Đợi những người kia tới gần, hắn ngưng mắt xem xét, có thể chứng kiến người đi đầu đúng là đệ nhất thiên tài Võ Thánh Vân Phi Dương, vừa rồi chính là hắn lên tiếng kêu gọi.

- Phi Dương huynh?

Tần Phàm cũng lộ ra có chút ngoài ý muốn, hắn có chút do dự thoáng một phát sắc, nhưng vẫn dừng lại chờ những người kia chậm rãi tới gần, đối với Vân Phi Dương hắn vẫn tương đối tín nhiệm.

- Đại Ly quốc Võ Thánh cấp năm Phương Nghị, Đại Ly quốc Võ Thánh cấp năm Trần Trắc, Đại Chấn quốc cấp năm Võ Thánh Đậu Sơn, Đại Chấn quốc Lục cấp Võ Thánh Bao Thương Tùng.

Đợi những người kia đến gần, Tần Phàm đều nhất nhất nhận ra bọn chúng. Người đến tổng cộng năm người, bốn người khác như Vân Phi Dương, toàn bộ đều là Trung cấp Võ Thánh cường giả, thực lực thập phần cường đại.

Mà Vân Phi Dương tuy là tứ cấp Võ Thánh, nhưng nghe nói đã có được thực lực có thể so sánh với Lục cấp Võ Thánh, cho nên cũng chưa hẳn là yếu nhất trong những người này.

- Tần Phàm, thật sự là Tần Phàm, hắn làm sao có thể ở chỗ này?

- Đúng vậy a, Tần Phàm này lại có thể đi tới tầng thứ tư này?

- Tần Phàm, ta còn tưởng rằng mình nhìn lầm, không thể tưởng được thật là ngươi.

Những người kia vừa đi tới gần, rất nhanh bọn hắn đều nhao nhao lộ ra thần sắc kinh ngạc, bọn hắn một nhóm năm người đi tới, biết rõ tầng thứ tư này nguy hiểm đến cỡ nào, Dù là những người bọn họ, thực lực mỗi một cái đều là cấp năm Võ Thánh trở lên, nhưng nếu như một mình một người đi, muốn xuyên qua rừng rậm này cũng có vẻ phiền toái không ít.

Dọc theo con đường này, thậm chí bọn hắn phát hiện rất nhiều sơ cấp Võ Thánh đều lựa chọn lui về tầng thứ ba.

Nhưng hiện tại, bọn hắn vậy mà ở tầng thứ tư Cửu Long tháp này, Bát cấp trung giai yêu thú cùng ba bốn cấp Cốt Thánh hoành hành, chứng kiến một Võ Tôn! Gần kề chỉ là một Thất cấp Võ Tôn! Một thiếu niên chưa đủ hai mươi tuổi!

Hơn nữa Tần Phàm đi đến trung tâm còn nhanh hơn bọn hắn một ít.

Cái này lại để cho bọn hắn như thế nào không cảm thấy kinh ngạc cùng không thể tưởng tượng nổi.

Bất quá bởi vì Tần Phàm có hộp sắt, địa đồ đại khái của cả tầng thứ tư cũng có thể biết, đi là con đường tắt ít nguy hiểm nhất, cho nên so với những người này tới trước kỳ thật cũng là bình thường.

- Tần Phàm, ngươi thật sự quá để cho ta ngoài ý muốn, tại sao ngươi lại ở chỗ này?

Trước khi tiến vào Cửu Long cốc, Vân Phi Dương từng cùng Tần Phàm chiến qua một trận, đối với Tần Phàm đã rất là xem trọng, nhưng cũng là thật không ngờ lại ở chỗ này chứng kiến Tần Phàm.

Một Võ Tôn có thể đi đến nơi đây, quả thực lại để cho người cảm giác không thể tưởng tượng!

- Tần Phàm bái kiến Phi Vân huynh, còn có các vị tiền bối.

Tần Phàm chỉ là chắp tay lễ phép trả lời nói ra:

- Ta cũng là trải qua rất nhiều nguy hiểm, về sau tìm được một con đường tương đối ít yêu thú cùng cốt linh mới có thể tới đây, cũng là vừa vặn mới đến mà thôi.

Hắn lời nói nửa thật nửa giả, nên người khác cũng không nghe ra được sơ hở gì.

- Vô luận như thế nào đều tốt, Tần Phàm ngươi vậy mà có thể tới đây, cũng khẳng định là có không ít bổn sự, chậc chậc, ngươi thật sự là lợi hại, lại một lần nữa để cho ta lau mắt mà nhìn.

Vân Phi Dương vẫn là sợ hãi thán phục nói, trong lời nói đối với Tần Phàm tán thưởng không thôi.

- Phi Vân huynh quá khen, ta cũng chỉ là may mắn mà thôi.

Tần Phàm khiêm tốn nói.

- Đúng vậy, Tần Phàm ngươi có thể đến nơi đây, đủ để chứng minh thực lực ngươi không tệ, bất quá ta cũng muốn biết ngươi mạo hiểm nguy hiểm lớn như vậy chạy tới nơi này làm gì? Chẳng lẽ ngươi vẫn còn muốn tìm đến cửa vào tầng thứ năm, vọt tới tầng thứ năm sao?

Mà một bên cấp năm Võ Thánh cường giả Trần Trắc lúc này thình lình tò mò mở miệng nói.

- Nếu thật là như vậy, Tần Phàm ngươi thật sự là nghé con không sợ cọp, tầng thứ năm, ta cũng không dám đi tới.

Một Võ Thánh cường giả khác là Phương Nghị cũng vừa cười vừa nói, người này bề ngoài là một trung niên nhân mày từ mục thiện.