Đảo Thanh Mai

Chương 21: Tu La Tràng



Edit: Ry

*Tu La Tràng (修罗场) là một cụm từ dùng để miêu tả những chiến trường bi thảm, cũng có nghĩa là một người đang phải chiến đấu đến chết trong một hoàn cảnh khó khăn

Tiểu Hoa vứt con ở đây, mình thì không biết đi chỗ nào. Mặc dù bây giờ thời tiết ấm áp, không cần lo mèo con bị cảm lạnh, nhưng tôi nghĩ mèo con nhỏ như vậy hẳn là chưa dứt sữa, sẽ không thể rời khỏi mèo mẹ quá lâu.

Sau khi phát hiện ra hai con mèo con lúc bốn giờ sáng, tôi lại lặng lẽ mò mẫm ra ngồi xổm ở một chỗ kín đáo đợi cả tiếng đồng hồ, nhưng đến tận sáng cũng không đợi được mèo mẹ xuất hiện.

Đúng sáu giờ, ông nội tỉnh dậy, chạy tới xem xét, cũng đồng ý với quan điểm của tôi, cảm thấy chúng giống với Tiểu Hoa.

Sau đó, chính là vấn đề phải làm gì với hai chú mèo này.

"Hay là hỏi mượn Tiểu Hắc của bà cô?" Tôi với ông nội chống đầu gối nửa ngồi ở trước luống hoa, cùng chăm chú nhìn hai quả cầu lông đang rên ư ử dưới đóa tú cầu.

Tiểu Hắc là mèo yêu của bà cô, toàn thân đen nhánh, cùng tuổi với con chó Maltese An An, bây giờ đã mười mấy tuổi rồi.

An An còn mỗi ngày ra ngoài đi dạo, Tiểu Hắc lại suốt ngày ru rú trong nhà hết ăn rồi ngủ ngủ rồi ăn, cân nặng đã sắp vượt quá 15 cân, là một con mèo béo siêu bự.

Ông nội đứng dậy, lắc đầu nói: "Tiểu Hắc già rồi, không có chức năng này. Mình phải tìm một con mèo mới sinh xong có sữa mới được."

Mèo con trước đó còn kêu vang trời, bây giờ không biết là do đói bụng hay mệt quá mà tiếng kêu yếu hơn rất nhiều.

Tôi có hơi buồn phiền: "Vậy phải làm sao bây giờ ạ?"

Ông nội gãi đỉnh đầu, trầm ngâm một lát, đột nhiên vỗ trán: "Nhớ ra rồi, lão Trương có sữa!"

Tôi giật mình, thầm nghĩ chú Trương còn có chức năng này á? Thì nghe thấy ông nội nói tiếp: "Nhà bên đó có con chó cái vừa đẻ xong, còn chưa mở mắt luôn. Hai hôm trước ông qua nhà đó uống rượu, lão ấy còn hỏi ông có muốn mang một con về nuôi không. Sữa chó cũng là sữa, ông thấy ở vườn bách thú người ta toàn tìm chó vú em cho hổ đấy, mèo chắc cũng uống được."

Cũng chỉ còn cách thử một lần.

Nếu nhà chú Trương có sữa, tôi và ông nội cũng không kéo dài nữa, mỗi người ôm một con mèo nhỏ, sáng sớm đi sang bên cạnh gõ cửa nhà chú Trương.

Con chó đất nhỏ gọi A Hoàng nhà chú Trương còn mờ mịt nhìn chúng tôi, vẫn chưa biết mình sắp gặp phải chuyện gì.

Chú Trương rất có kinh nghiệm, hình như trước đây đã từng làm việc này rồi. Chú lấy ra một con chó nhỏ, đặt chung với mèo con, xoa nắn lẫn nhau một lượt, nói là A Hoàng ngửi được mùi sẽ coi mèo con là con của mình.

Sau đó chú tách ra một chỗ nhỏ, nhét hai con mèo con vào bên bụng của A Hoàng.

Tôi hồi hộp tới nỗi mắt cũng không dám chớp, cho đến khi A Hoàng ngửi xong, cảm thấy không có vấn đề gì, bắt đầu liếm lông cho mèo con, tôi mới nhẹ nhàng thở ra.

Thành công rồi, mấy nhóc con này sẽ không bị chết đói.

Sợ mèo con có chuyện, cũng lo Tiểu Hoa trở lại không tìm thấy con sẽ sốt ruột, tôi xin Nhạn Không Sơn nghỉ một ngày, muốn ở nhà quan sát tình hình rồi lại tính tiếp.

Nhạn Không Sơn ngồi ở trong xe, nghe vậy thì gật đầu, không nói thêm gì đã đồng ý.

"Tôi đã nói sao trong mơ lại có tiếng mèo kêu." Đêm qua anh cũng nghe thấy tiếng mèo kêu, chỉ là thoáng qua không quá rõ ràng: "Suýt chút nữa đã đi tra Giải Mộng của Chu Công*."

*Giải Mộng của Chu Công là một cuốn sách về giải mộng được lưu hành trong dân gian, có bảy loại giải mộng. Nguồn: https://baike.baidu.com/item/%E5%91%A8%E5%85%AC%E8%A7%A3%E6%A2%A6/1915904

Tôi có hơi buồn cười: "Anh còn tin mấy cái này á?"

Anh cũng cười: "Tốt thì tin, xấu thì không tin."

Nhạn Vãn Thu nắm sấp trên cửa sổ xe, nghe thấy tôi nhặt được hai con mèo con, đôi mắt cũng sáng lên.

"Tối nay em đến xem mèo con được không?" Cô bé hỏi.

"Được, đợi chiều tối em về anh dẫn em đi xem." Tôi nói.

Nụ cười của cô bé càng thêm rực rỡ, trước khi đi còn không quên bổ sung thêm một câu: "Nói rồi nha."

Tôi đợi cả một ngày, Tiểu Hoa vẫn không xuất hiện.

Ông nội thu cá ướp muối lại, bùi ngùi nói có rất nhiều mèo hoang đều như vậy, đột ngột xuất hiện rồi lại bất ngờ biến mất, còn thất thường hơn cả thời tiết tháng tư.

Sau đó ông nói từ chuyện bé đến lớn, mở rộng đến triết học đời người mà mình đã thấm thía: "Mỗi ngày, ai cũng đều phải cố gắng sống thật tốt, đừng lãng phí thời gian tươi đẹp."

Tôi biết ý của ông nội là có lẽ Tiểu Hoa đã gặp phải chuyện gì đó, dù sao thì mèo mẹ rất hiếm khi bỏ rơi con mình.

Cái này đúng là trường hợp có xác suất xảy ra lớn nhất, nhưng tôi vẫn hi vọng có lẽ là Tiểu Hoa chỉ bị vướng phải chuyện gì đó nên tạm thời chưa quay lại được thôi. Chờ thêm vài ngày nữa, nó làm xong việc sẽ về chăm con.

Buổi tối, Nhạn Vãn Thu ở nhà trẻ về, tôi đưa cô bé sang nhà hàng xóm thăm mèo con. Bé con cực kì thích hai cục lông trắng này, ôm lấy không buông tay, thậm chí còn đặt tên cho chúng.

"Con này gọi là Đại Bạch, con này gọi là Nhị Bạch."

Tôi giơ ngón cái với cô bé: "Tên rất hay."

Xoa mèo xong, tôi đưa Nhạn Vãn Thu còn đang lưu luyến không rời về lại nhà. Nhạn Không Sơn đang nấu cơm, mấy món một mặn một chay thêm chén canh, cực kì đơn giản, riêng Nhạn Vãn Thu có thêm một miếng cá tuyết màu bạc thơm phức.

Ti vi ngoài phòng khách đang bật, phát thời sự buổi tối.

Dẫn chương trình dùng giọng nói tiêu chuẩn và nghiêm túc giới thiệu người phát ngôn mới của bộ ngoại giao --- Tiêu Trướng Nguyệt. Năm nay cô mới ba mươi bảy tuổi, là người phát ngôn trẻ nhất từ trước tới nay.

"Giỏi thật..." Tôi thất thần nhìn chằm chằm vào bóng dáng nữ tính trưởng thành trên màn hình.

Đối phương có một mái tóc dài gợn sóng, gương mặt được trang điểm nhẹ nhàng mà tinh tế, cô mặc chiếc váy sẫm màu đầy chuyên nghiệp, cả người tản ra một sức hấp dẫn khó tả, giơ tay nhấc chân đều lộ ra sự tao nhã tự tin.

"Kia là người A Sơn thích đó."

Tôi kinh ngạc quay đầu lại, Nhạn Vãn Thu đang ngồi trên ghế sô pha, cúi đầu chơi rubic, lần này lại chỉ chơi cấp độ năm.

Dường như cô bé chỉ thuận miệng nói ra, không đầu không đuôi. Tôi lại nhìn về phía màn hình, nhớ lại hình mẫu lí tưởng của Nhạn Không Sơn mà trước đó Nhạn Vãn Thu từng miêu tả --- lớn tuổi hơn, gợi cảm, tóc dài.

Đều trúng.

Đây là mẫu người mà Nhạn Không Sơn thích. Hoàn toàn trái ngược với tôi.

Buồn nhất là, cho dù tôi có thể trở nên trưởng thành, có thể gợi cảm, còn có thể nuôi tóc dài để đạt đủ ba điều kiện, thì cũng chưa chắc đã ưu tú được như đối phương.

Người phát ngôn ba mươi bảy tuổi, đây là một sự tồn tại ngược với lẽ thường. Tôi còn không biết liệu mình có thể trở thành một nhà ngoại giao hay không...

Người này so với người kia thật sự khiến người khác phải tức chết. Tôi xoa ngực mình, trong miệng có hơi đắng.

"Ăn cơm."

Nhạn Không Sơn lau tay đi về phía Nhạn Vãn Thu, không cẩn thận liếc về bóng dáng trên màn hình ti vi, nét mặt rõ ràng sững sờ mất mấy giây.

Tôi chú ý thấy chỉ số tâm trạng trên đầu anh lập tức tụt xuống, mặc dù không đổi màu, nhưng có vẻ anh cũng không vui mấy khi nhìn thấy đối phương.

Chờ chút, lúc đầu tôi tưởng cái "thích" mà Nhạn Vãn Thu nói là "thích" mẫu người như vậy, nhưng nhìn biểu hiện của Nhạn Không Sơn bây giờ thì chẳng lẽ anh có quen với Tiêu Trướng Nguyệt?

Ba năm trước đây, Nhạn Không Sơn là sói con mới vào đời, Tiêu Trướng Nguyệt lại là một nhà ngoại giao mới nổi đầy triển vọng, nam thanh nữ tú, vừa ý nhau nên va chạm ra hoa lửa cũng không phải là không có khả năng.

"A Sơn, mèo con đáng yêu lắm nha." Nhạn Vãn Thu giang hai cánh tay ra để Nhạn Không Sơn ôm bé dậy: "Ăn cơm xong con lại qua đó xem được không?"

"Ngày mai rồi lại xem, buổi tối đừng quấy rầy mèo con đi ngủ." Nhạn Không Sơn bế cô bé, cầm lấy điều khiển từ xa trên bàn, tắt ti vi đi.

Bóng dáng nữ tính trên màn hình biến mất, nghi ngờ trong lòng tôi lại càng ngày càng nghiêm trọng.

"Vậy em về trước đây!"

Tạm biệt hai người xong, tôi vừa ra cửa đã vội vàng lấy điện thoại ra tra ba chữ Tiêu Trướng Nguyệt.

Trên mạng liệt kê đầy đủ lí lịch của cô từ khi gia nhập bộ ngoại giao đến nay, ba năm trước...

Ngón tay tôi vuốt lên, ba năm trước...

Đây rồi!

"Cố vấn của Cape Verde..." Tôi lầm bầm, vừa nhìn điện thoại vừa đi đường, suýt chút nữa thì đâm đầu vào cột điện ven đường.

Tôi vịn lấy cột điện gần trong gang tấc, đứng tại chỗ, hơi khó để bình tĩnh lại.

Tôi cho là Nhạn Không Sơn không tin vào tình yêu, là do chuyện của chị anh Nhạn Tân Vũ, yêu đương mười năm cuối cùng thu về kết cục thê lương, nhưng nếu như là do chính anh cũng đã trải qua thất tình đau đớn thê thảm thì sao?

Có người làm tổn thương anh, khiến cho anh không thể trao đi tấm chân tình, cũng không thể lại yêu thương một ai khác... Phải không? Có phải là vì thế không?

[Con người quả nhiên luôn thật tham lam. Trước kia tôi cảm thấy màu vàng cũng được rồi, cảm thấy dù có không chiếm được cũng không sao. Nhưng bây giờ tôi lại không muốn màu vàng nữa, tôi bắt đầu muốn màu hồng.]

Dân mạng A: Lại có vụ gì vừa xảy ra mà tôi không biết sao? Ai cứu con người tối cổ này với, phiên dịch giúp tôi được không?

Dân mạng B: Cầu phiên dịch +1

Dân mạng C: Cầu phiên dịch +2

Nhìn đống bình luận phía dưới, tôi vứt điện thoại sang một bên.

Các người làm sao mà hiểu được? Trên thế giới này không ai hiểu được.

Cả đêm trằn trọc, ngày thứ hai không có tinh thần, trên đường đi tới tiệm sách, chỉ ngắn ngủi mười mấy phút mà tôi cũng có thể dựa vào cửa xe ngủ mất.

Đến nơi, Nhạn Không Sơn nhẹ nhàng lay tôi tỉnh, muốn tôi xuống xe --- Bình thường anh đều đưa tôi tới cửa hàng trước rồi mới đi đỗ xe.

Tôi tỉnh táo mở cửa xe, đang định nhảy xuống, Nhạn Không Sơn ở phía sau gọi tôi lại.

"Đúng rồi, hôm nay trong tiệm sẽ có nhân viên mới."

Động tác của tôi khựng lại, ngơ ngác nhìn về phía anh.

Anh cực kì thẳng thắn đối diện với tôi, cũng không cảm thấy có vấn đề gì.

Đúng là không có vấn đề gì thật. Đặt ở trên một người mà anh không thích, chuyện này thật sự không hề có một chút vấn đề nào.

"À, vâng..." Tôi cúi đầu, quay người nhảy xuống xe.

Nhân viên mới tới của cửa hàng đã hơn bốn mươi tuổi, tuổi tác không ngờ lại lớn vậy, tên là Tiêu Thiên, nhìn rất sáng sủa, luôn tươi cười.

Lúc đầu tôi định gọi người ta là chú, nhưng người ta lại cương quyết muốn tôi gọi là anh, giới thiệu rằng mình không phải người địa phương, là do thấy không khí trên đảo rất tốt, áp lực nhỏ, nên mới chạy tới đây làm việc.

Tôi tự giác làm một tiền bối chỉ dẫn cho người mới, giải thích cho anh ta cách sắp xếp sách và vấn kiểm kê hàng trong kho.

"Ôi dào, mấy việc này đơn giản ấy mà, một ngày thôi là tôi có thể học hết rồi." Tiêu Thiên có hơi không nghiêm túc.

Vậy thì chú rất lợi hại rồi, chờ chú vào cửa xong là tôi cũng phải cuốn gói đi.

Tôi mỉm cười nói: "Đúng là nhìn đơn giản thật, nhưng vẫn cần phải mất công ghi nhớ một chút."

Cửa tiệm đột nhiên bị người thô bạo đẩy ra, động tác của người tới vừa vội vừa mạnh, không giống khách hàng bình thường chậm rãi ung dung, còn có chút khí thế hùng hổ.

Tôi vô thức nhìn sang, lập tức đối mặt với một khuôn mặt trẻ tuổi đầy dữ tợn.

Thân phận của đối phương thật sự vượt quá dự đoán của tôi.

Tôi không rõ mấy người bạn học cũ tại sao lại lên đảo chơi, mà đến thì đến đi, còn tụ tập chạy đến tiệm sách làm gì.

Sao đấy, do năm lớp mười hai đọc sách không đủ à?

Trần An Na nhìn thấy tôi, cười lạnh chạy tới, đỉnh đầu là một màu đỏ phẫn nộ, cũng không để ý đang ở trước mặt mọi người, trực tiếp mắng chửi.

"Dư Miên, mày không biết xấu hổ à?"

Ngay lập tức, Tiêu Thiên nhìn tôi, mấy người khách đứng xung quanh cũng không hẹn mà cùng nhìn về phía tôi.

"Sau này mày đừng có bám lấy Phó Duy nữa được không?" Cô ta hung hăng hăm dọa, tràn đầy khí thế: "Tốt nghiệp rồi mày vẫn còn như âm hồn không tan thế! Sao mày lại ghê tởm như vậy chứ? Thích đàn ông thì thôi đi, còn dám mơ tưởng tới bạn thân của mình! Tao cảnh cáo mày, anh ấy là trai thẳng, chỉ thích con gái thôi, mày cách xa anh ấy ra!"

Hồi cấp ba cô ta thầm mến Phó Duy ba năm, nhưng không dám tỏ tình, sau này truyền ra chuyện của tôi với Phó Duy, cô ta thật sự hận chết tôi rồi.

Đây không phải là lần đầu tiên cô ta đưa ra cảnh cáo, mỗi lần đều nói như thể tôi là kẻ thứ ba quyến rũ người có chủ vậy.

Rốt cuộc ai mới là âm hồn không tan? Ai bám lấy ai hả?

Mặc dù chuyện này trước kia tôi đã nói rồi, nhưng cũng không ngại nói lại thêm một lần.

"Cậu không phải cậu ta, sao cậu biết cậu ta chỉ thích con gái?" Tôi hỏi cô ta, giọng điệu rất chân thành.

Vừa dứt lời, cửa thủy tinh lại bị một người dùng sức đẩy ra, Phó Duy vội vã chạy vào, thở hổn hển kéo lại cánh tay của Trần An Na.

"Cậu đừng có phá nữa!" Cậu ta quát lớn: "Tôi đã nói chuyện giữa tôi và cậu không liên quan đến Dư Miên, không thích chính là không thích, sao cậu còn chạy theo tới tận đây?"

Cái tình tiết tiểu thuyết tình cảm tuổi thanh xuân đầy máu chó này là gì đây? Tôi nhìn ra ngoài cửa, muốn xem xem còn có ai nữa không.

"Cậu là vì nó nên mới từ chối tớ, tớ mặc kệ, tất cả là do nó! Tất cả là lỗi của nó!" Giọng điệu của Trần An Na lập tức mềm xuống, vành mắt ửng đỏ, như thể vừa phải gánh chịu một sự uất ức to lớn.

Mặt Phó Duy đen xì, tâm trạng cực kì hỏng bét, mà khi ánh mắt của cậu ta đối diện với tôi, trong mắt lại lóe lên nhiều thứ cảm xúc phức tạp.

"Dư Miên..." Cậu ta gọi tên tôi, chỉ số tâm trạng hết hồng lại xanh lam.

Tôi: "..."

Tha cho tôi đi.

Loài người thật đúng là một sinh vật phức tạp lại hay thay đổi, muốn nhìn thấu hoàn toàn, chỉ dựa vào cảm giác kèm thật sự là còn lâu mới đủ.

_______________________

Vkl lô-gíc kiểu tỏ tình bị người ta từ chối nên đi đánh người yêu của người ta???? Chị gái có đầu óc không vậy?? Đúng là đế chế não tàn lại một lần nữa gầm ra lửa... (đương nhiên Miên Miên không phải người yêu của hạng rẻ rách này nhưng cũng không khác lắm lol)