Đế Tôn

Chương 1505: Địa ngục không không (1)



Hai người lại dùng mấy ngày đến Ngọc Hoàng Thiên, chỉ thấy Ngọc Hoàng Thiên vắng ngắt, Thần Giới lớn như thế cùng với chi nhánh Chư Thiên không có một bóng người, hai người tới ngoài Ngọc Hoàng Cung, Giang Tuyết tự mình nghênh tiếp, đem hai người mời vào cung.

Ba người phân chủ tân ngồi xuống, Giang Tuyết tự mình vì hai người châm trà, Tiềm Long Đạo Nhân cười nói:

- Đông Cực Thần Quân, vị này là...

- Lão tổ không cần giới thiệu, hắn là đệ đệ ta.

Giang Tuyết cười nói.

- Thì ra là như vậy.

Tiềm Long Đạo Nhân ngạc nhiên, đột nhiên cười nói:

- Khó trách cổ quái xảo quyệt, thì ra cũng là một hồ ly. Thần Quân, ta lần này tới, một là cảm ơn, hai là vì ngươi chữa thương, ba là ban thưởng. Dù sao lần này là ta mời đi hỗ trợ, không thể không trả nhân tình này.

- Chữa thương liền không cần.

Sắc mặt Giang Tuyết lạnh nhạt nói:

- Điểm thương thế này không tính là đặc biệt nghiêm trọng, chính mình có thể chữa khỏi, về phần phong thưởng, cũng coi như xong, vô luận phong thưởng bực nào đối với ta cũng không có bao nhiêu chỗ dùng. Bất quá lão tổ hẳn là biết được, chiếc cốt thuyền kia tuy là Hoàng Đạo Cực Binh, nhưng nếu Cực Nhạc lão tổ không ra tay mà nói, Hoàng Đạo Cực Binh cũng đả thương không tới ta.

Tiềm Long Đạo Nhân gật đầu nói:

- Lấy bản lãnh của ngươi, đúng là có thể tránh thoát đi mà không bị đả thương, bất quá sẽ gặp phải Cốt Đế cùng Hậu Thổ Phảng vây công, Cực Nhạc xuất thủ, mục đích cũng là vì thay ngươi giải vây, lúc này mới liều mạng Cốt Đế, thế cho nên lan đến gần ngươi, đem ngươi chấn thương. Ta suy nghĩ, Cực Nhạc cũng không phải là cố ý gây nên.

Giang Tuyết trầm mặc.

Tiềm Long Đạo Nhân thở dài nói:

- Ngươi lần này cùng chư thiên vạn giới có công, nhưng cự tuyệt phần thưởng, thật sự có chút làm khó ta. Không bằng như vậy, chờ lúc ngươi Chứng Đế, ta tới thay ngươi hộ đạo, giúp ngươi thành Đế, ngươi xem coi thế nào?

- Nếu có Bổ Thiên thần nhân đột kích giết ta thì sao?

Giang Tuyết hỏi ngược lại.

- Ta giúp ngươi đỡ, chính là Bổ Thiên thần nhân.

Tiềm Long Đạo Nhân ha hả cười nói:

- Ai bảo ta thiếu ngươi một cái nhân tình. Bất quá ta chỉ giúp ngươi ngăn chặn Bổ Thiên thần nhân, những người khác nếu tới, ta không chọc vào, ngươi cần tự mình giải quyết.

Giang Tuyết tạ ơn, nghiêm mặt nói:

- Chừng hai năm nữa, kính xin lão tổ đến đây hộ đạo cho ta.

Tiềm Long Đạo Nhân gật đầu, bồng bềnh mà đi.

Giang Nam cau mày nói:

- Tỷ tỷ, hai năm sau Quang Vũ Kỷ Kiếp chưa chắc sẽ bộc phát, ngươi có nắm chắc Chứng Đạo thành Đế?

- Nếu bàn về nội tình, ta sớm có thể Chứng Đế, chỉ là đối thủ quá nhiều, sẽ không để cho ta Chứng Đế mà thôi.

Giang Tuyết nhìn rất thông thấu, khẽ mỉm cười, có một loại tuyệt đại phong hoa, là những cô gái khác không có, để cho Giang Nam thấy thất thần, chỉ cảm thấy thế gian hết thảy cảnh đẹp không bằng, cười nói:

- Hậu Thổ Phảng không có nói sai, người này mặc dù thực lực không bằng ta, nhưng không hổ là Cổ Tiên hậu duệ, nhãn giới kiến thức hơn người một bậc. Ta ở lúc Chứng Đế quả thật có nguy hiểm vẫn lạc, Thiên Đạo không dung, sẽ bị Thiên Đạo ghen ghét, tất nhiên muốn tiêu diệt ta.

- Vị Bổ Thiên thần nhân kia sẽ đối tỷ tỷ bất lợi?

Giang Nam cau mày nói.

Giang Tuyết lắc đầu:

- Không phải là Bổ Thiên thần nhân gây bất lợi cho ta, mà là Thiên Đạo chí bảo gây bất lợi cho ta. Thiên Đạo chí bảo không tha ta, muốn tiêu diệt ta, Bổ Thiên thần nhân chưởng khống Thiên Đạo chí bảo, đồng thời cũng bị Thiên Đạo chí bảo chưởng khống, khó bảo toàn đến lúc đó có người biết thời biết thế, để cho Thiên Đạo chí bảo tới diệt trừ ta. Cho nên, Càn Khôn Lão Tổ hộ đạo cho ta, là có thể đỡ nguy hiểm lớn nhất cho ta. Về phần những nguy hiểm khác sao...

Nàng tinh tế nói:

- Thánh Phật, Hoang Tổ, Nguyên Quân, Thánh Hoàng, bốn người này sẽ không tùy ý ta thành Đế, tự nhiên sẽ đến đây ngăn trở, nhưng bọn hắn có thể cản ta một lần, hiện tại đã ngăn không được ta. Còn có hai cung cung chủ, tất nhiên thừa dịp ta không rảnh chú ý bên cạnh, cũng sẽ hướng ta xuất thủ, còn có Chư Thiên rất nhiều Thần Quân dấu diếm, cũng sẽ cháy nhà hôi của. Nếu như Quang Vũ Thần Đế kiêng kỵ ta, như vậy quần thần dưới trướng Quang Vũ Thần Đế cũng sẽ xuất thủ. Trận chiến này, đối thủ nhiều lắm.

Giang Nam gật đầu, thay nàng cảm giác được áp lực thực lớn, Chư Thiên không có Đế, vạn giới vô chủ, cho nên mỗi người cũng mơ ước đế vị, người khác chứng Đế, sẽ hợp nhau tấn công.

Nếu như Giang Tuyết thứ nhất Chứng Đế mà nói, nhất định sẽ là một cuộc tai hoạ ngập đầu!

Lúc trước Giang Tuyết quyết định ở lúc kỷ kiếp bộc phát Chứng Đế, khi đó người người cảm thấy bất an, không rảnh bận tâm nàng, là thời cơ tốt nhất nàng Chứng Đế.

Mà bây giờ nàng thay đổi chú ý, liền phải đối diện với mấy cường giả này ngăn trở, trong đó hung hiểm có thể nghĩ!

- Sớm một ngày Chứng Đế, liền ở trong hạo kiếp này sớm hơn một ngày ra nhất phân bảo vệ tánh mạng, liền nhiều ra nhất phân sinh cơ.

Giang Tuyết đứng dậy, nhìn Giang Nam, nhẹ giọng nói:

- Ta sẽ không để cho chuyện tình lúc trước tái diễn, sẽ không để cho người bên cạnh ta, nhất nhất cách ta đi.

Giang Nam trầm mặc, cũng đứng dậy, tỷ đệ hai người đứng ở trước Ngọc Hoàng Cung, nhìn về phía Ngọc Hoàng Thiên mênh mông vô ngân.

Đứng ở chỗ này, có thể đem thế giới nhìn xem, Giang Nam nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy vờn quanh Ngọc Hoàng Thiên Chư Thiên ảm đạm vô quang, từng ngọn Thần Giới Chư Thiên không có người ở. Loáng thoáng còn có thể nhìn đến đại chiến lưu lại di tích.

Ngọc Hoàng Thiên nguyên vốn cũng là một trong bát Thiên, phồn vinh thịnh vượng. Có hàng tỉ thần quốc, vô số thần linh ở trong đó phồn diễn sinh sống, vô số sinh linh sống ở trong đó, cung phụng Chư Thiên thần linh, vui vẻ hòa thuận.

Đáng tiếc chính là, lúc Giang Tuyết Chứng Đế bị người đánh trộm, cơ hồ vẫn lạc, Ngọc Hoàng Thiên Chư Thiên thịnh vượng sụp đổ, hàng tỉ thần quốc hết thảy hóa thành nhất thời, vô số thần linh cùng hàng tỉ vạn sinh linh lâm vào trong đại kiếp, chết thì chết, trốn thì trốn, bắt thì bắt.

Hôm nay Ngọc Hoàng Thiên cùng Chư Thiên vờn quanh, trừ Giang Tuyết, không một người nữa.

Giang Nam hướng địa phương xa hơn nhìn lại, chỉ thấy chư thiên vạn giới loáng thoáng đập vào mi mắt, từng ngọn thế giới hùng vĩ phong cách cổ xưa giống như minh châu trong vũ trụ, lóe lên động lòng người, Ngọc Hoàng Thiên là Thần Giới gần với Tử Tiêu Thiên, đứng ở chỗ này có thể nhìn nơi cực xa, đem chư thiên vạn giới không sai biệt lắm cũng cất vào đáy mắt.

Thấy chư thiên vạn giới, trong lòng Giang Nam không khỏi sinh ra một loại hào hùng, một loại đại khí phách, có một loại ý chí chí khí đem thiên hạ nhét vào lòng.

- Nơi đó là Tử Tiêu Thiên.

Giang Tuyết ngẩng đầu, nhìn về phía cao hơn, nơi đó còn có một tòa Thần Giới cùng với Chư Thiên vờn quanh, ở trên Tử Tiêu Thiên còn có Chư Thiên, bất quá đã tan nát, đó là La Thiên Chư Thiên di tích, cũng có không ít thế lực lớn.

- Đợi ta Chứng Đế, ta vào chủ Tử Tiêu Thiên.

Giang Tuyết cười nói:

- Không biết chỗ cao có phải là thật như những văn nhân kia nói, cao xử bất thắng hàn hay không.