Đế Tôn

Chương 842: Giết Vô Đạo (1)



Giang Nam hai tay chà xát, trong tay đạo văn chà xát thành một ánh đao đón nhận, bất quá đây cũng không phải là Đồ Đao, mà là Thiên Đao.

Một đao ngang trường không, hạo hạo đãng đãng, phảng phất cùng thế tồn tại, vô luận chính tà, bất kể thần phật, hết thảy một đao chém xuống!

Cái loại đao cảnh nầy, còn trên Đồ Đao của Đàm Trí thánh tăng, rất có khí khái nhất pháp rơi xuống vạn pháp, một bảo chém hết vạn bảo!

Thiên Đạo như đao!

Tranh...

Thiên Đao cùng Đồ Đao lần lượt thay đổi mà qua, cái thanh Đồ Đao này đột nhiên cắt thành hai khúc.

- Thánh tăng, hôm nay ngươi là có thể để xuống Đồ Đao, bản thân ta muốn nhìn ngươi có thể thành Phật hay không?

Thiên Đao đánh xuống, như dải lụa hướng đỉnh đầu của Đàm Trí thánh tăng cắt tới, Đàm Trí thánh tăng giơ lên hai ngón tay hướng Thiên Đao gắp đi, chỉ nghe xuy một tiếng, mặc dù hắn đem ánh đao kẹp lại, nhưng Thiên Đao cơ hồ cắt xuống đầu ngón tay.

- Ngay cả Thắng Quang Phật Thể của ta cũng không chịu nổi?

Đàm Trí thánh tăng trong lòng cả kinh, mi tâm mở ra Thiên Nhãn, Chân Phật Xá Lợi chuyển động, con mắt bắn ra kim quang, đinh một tiếng đem ánh đao này luyện hóa, ngay sau đó xoay chuyển ánh mắt, hướng Giang Nam bắn đi!

- Nguy hiểm!

Giang Nam trong lòng lẫm nhiên, Chân Phật Xá Lợi của Đàm Trí thánh tăng chính là một Chân Thần cấp Đại Phật luyện thành, cơ hồ có thể cùng Chân Thần chi bảo sánh ngang, Thiên Đao của hắn bất quá là một môn Thần Thông, cũng không phải là pháp bảo, căn bản gánh không được.

Thậm chí, nhục thể của hắn cũng tuyệt đối gánh không được Chân Phật Xá Lợi!

Hô...

Trước người Giang Nam đột nhiên hiện ra hai mặt đại kỳ, một nước một lửa, khuấy Âm Dương, nước lửa đầy trời, kim quang bắn qua, Ly Địa Thánh Quang Kỳ cùng Huyền Nguyên Thánh Thủy Kỳ nhất thời xuất hiện hai cái đại động, căn bản không cách nào ngăn trở thần uy của Chân Phật Xá Lợi!

Đang...

Ngự Thiên Đạo Chung hiện lên, che ở trước người Giang Nam, kim quang của Chân Phật Xá Lợi cùng Ngự Thiên Đạo Chung va chạm, tiếng chuông ngao du, miệng Đạo chuông này bị kim quang đụng tới bay ngược về phía sau, Giang Nam giơ tay lên đỡ, bị chấn đến tay chân nhức mỏi.

Đàm Trí thánh tăng cười ha ha, hướng Giang Nam phiêu nhiên bay tới, thân thể run lên, hóa thành chiến phật tám cánh tay, khắp cả người Thắng Quang, qua lại như điện, hai tay cầm hai cái chuông, nặng nề vỗ, cạch một tiếng phật âm hướng Giang Nam trùng kích đi!

Mà sáu tay khác của hắn, cũng cầm sáu kiện pháp bảo, nhất tề hướng Giang Nam công tới, cùng lúc đó, mắt dọc của hắn mở ra, Chân Phật Xá Lợi bắn ra từng đạo kim quang, ối chao kích bắn!

- Giang giáo chủ, sao ngươi không đánh ra Đại Ngũ Hành Diệt Tuyệt đại thần thông của ngươi?

Đàm Trí thánh tăng châm chọc nói:

- Xá Lợi Thiên Nhãn của ta, phá hư trừ vọng, có thể khám phá hết thảy hư thật, ngươi không cần cố lộng huyền hư! Còn có một việc, một thần minh của Xuất Vân thành, giờ phút này đã đuổi theo giết ba người kia của ngươi, ba người Âu Tùy Tĩnh bản thân khó bảo toàn, ngươi hiện tại không có bất kỳ trợ thủ!

- Cũng tức là nói, hiện tại thánh tăng ngươi cũng không có viện binh rồi?

Giang Nam tả hữu ngăn chặn, còn phải đề phòng Xá Lợi Thiên Nhãn công kích, thực là rất chật vật, nghe vậy thở phào nhẹ nhỏm:

- Như vậy ta có thể yên tâm đưa Thánh tăng quy thiên!

Vẻ mặt Thiệu Thiên Nhai đột nhiên khẽ nhúc nhích, ngẩng đầu nhìn địa phương đám người Giang Nam giao thủ, lộ ra vẻ kinh sợ, trầm giọng nói:

- Pháp bảo ba động thật là mạnh! Nơi đó có động tịnh giao thủ, chúng ta lập tức đuổi đi qua, nói không chừng là Giang đạo hữu gặp phải địch nhân!

- Cổ khí tức này... Huyết Thần Kiếm!

Âu Tùy Tĩnh cũng lập tức cảm ứng được từ chiến trường truyền đến hư không rung động, địa phương đám người Giang Nam giao thủ cách bọn họ vài chục vạn dặm, cổ ba động này rõ ràng truyền tới bên cạnh bọn họ.

- Trừ Huyết Thần Kiếm, còn có Bà La Thần Hồ của đường huynh Âu Tùy Chân ta! Xem ra là đám người đường huynh ta, vây khốn Giang đạo hữu!

Ba người đang chuẩn bị đi trợ giúp, đột nhiên Tam Khuyết Đạo Nhân thấp giọng nói:

- Đi không được nữa...

Oanh...

Hư không băng liệt, một trung niên nam tử bước đi ra hư không, phủ xuống đến trước mặt ba người bọn họ. Vị trung niên nam tử này người mặc ngọc kim chiến giáp, cầm trong tay một cây phương thiên họa kích, tay trái nâng lên một mặt pháp bảo như tam lăng kính, ở trong lòng bàn tay của hắn không ngừng cuốn.

Mi tâm của hắn có một dấu vết như lá liễu, phía sau từng đạo đạo tắc thô to quấn quanh, tạo thành từng vòng hoa mang, vầng sáng lưu chuyển, trong hoa mang, tám đạo Thần Luân dọc ở sau ót của hắn, tám tòa Đạo Đài giống như bậc thang, thập cấp mà lên chính là tám tòa Thần Phủ, bát trọng Thiên Cung tương liên!

Mà ở trên Thiên Cung, là một mảnh Thiên Đình như đại dương mênh mông, thần uy tràn ngập, uy phong lẫm lẫm!

- Cửu thúc?

Trong lòng Âu Tùy Tĩnh trầm xuống, thất thanh nói.

- Tùy Tĩnh hiền chất.

Thần minh đột nhiên xuất hiện này, chính là một trong những thần minh của Xuất Vân thành, Âu Chấn Đông!

- Hiền chất, ngươi sinh không gặp thời.

Ánh mắt của Âu Chấn Đông như điện, thân thể áp sập hư không, ở chung quanh hắn tạo thành một tiểu thế giới kỳ dị. Làm cho người ta có một loại cảm giác tựa như gần còn xa. Phảng phất hắn đứng ở trước mặt, nhưng trên thực tế cách đám người Thiệu Thiên Nhai, Tam Khuyết Đạo Nhân nghìn vạn dặm xa!

Ta có thể đánh ngươi, nhưng mà ngươi tuyệt đối đánh không tới ta!

Thần thông quảng đại, sức mạnh to lớn vô cùng, đây chính là thần minh!

- Phụ thân của ngươi đã nhất định vẫn lạc, chắc chắn bị thay thế, mà người thay thế được hắn, chỉ có thể là phụ thân của Tùy Chân, Ngũ thúc của ngươi.

Âu Chấn Đông mắt nhìn xuống ba người trước mặt, giống như mắt nhìn xuống ba con kiến hôi, thanh âm như sấm, cười nói:

- Cha ngươi không biết thối lui, nhất định sắp sửa vẫn lạc, hiền chất, ngươi muốn lấy được Thánh Quân động phủ đi cứu hắn, cũng nhất định là giỏ trúc múc nước. Hôm nay liền để cho Cửu thúc tiễn ngươi một đoạn đường, tương lai Ngũ thúc cùng Cửu thúc sẽ đưa phụ thân ngươi cùng ngươi gặp lại!

Sắc mặt Âu Tùy Tĩnh trầm xuống, Âu Chấn Đông nói ra lời này, đã xem như định chủ kiến, không bao giờ bận tâm thân tình nhất tộc nữa!

Ở lúc Thần Giới chưa phong bế, có vị lão tổ tông Xuất Vân Thần Tôn này trấn giữ, mặc dù trong Xuất Vân thành cũng có tranh quyền đoạt lợi, nhưng không có rõ ràng như vậy, mặc dù tu vi của phụ thân hắn bị hao tổn, vẫn như cũ ổn thỏa thành chủ vị.

Mà hôm nay Thần Giới phong bế, ngay cả Xuất Vân Thần Tôn cũng không thể hạ giới, nhất thời liền khiến mấy người không hề kiêng kỵ đứng lên!

- Đã như vậy, tiểu chất vô lễ!

Âu Tùy Tĩnh cười ha ha, tiếng cười bi thương, đột nhiên tế lên Bát Bảo Liên Đài, trên Liên Đài, thánh quang Phật Đà hiện lên, tay bắt lục bảo, chân mang bảo Liên, phật quang mênh mông cuồn cuộn, xông thẳng lên trời!

Đây là một tràng ác chiến, cho dù là Thiệu Thiên Nhai cùng Tam Khuyết Đạo Nhân giờ phút này cũng như lâm đại địch, thần minh chính là thần minh, bất kỳ một Thần minh năm đó cũng là như bọn họ xuất sắc, cảnh giới chênh lệch lớn như thế, để cho trong lòng hai người bọn họ cũng lo lắng.