Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào Máu

Chương 29



Ở trường học, Kỷ Như Hàng càng ra sức sắm vai người yêu Thiên Sứ của tôi, so với sự săn sóc cùng cảm thông của anh, Thuộc Đình càng giống như một mối bận tâm lớn hơn.

Hai năm qua Thuộc Đình mỗi ngày đều ở chỗ tôi ăn cơm, trù nghệ của tôi đem thân thể của anh phát triển càng ngày càng tốt, chỉ có buổi tối ôm anh đi vào giấc ngủ khi mới cảm giác được thân thể anh so với trước kia rắn chắc hơn.

Anh ngày càng thêm anh tuấn, ánh mắt đã vô thức trở nên sắc bén. Hơn nữa với phong cách quyến rũ cùng thành tựu ấn tượng của mình, thân phận là con trai ” xí nghiệp họ Thuộc “, cho dù anh có là một Hoa Hoa Công Tử (Play Boy) (1), các cô gái yêu thương nhung nhớ vẫn là chen chúc tới.

(1)    dân ăn chơi

Tôi đã lãnh đạm, dù sao chỉ cần anh không nói đó là bạn gái của anh, anh vẫn còn thuộc về tôi; mỗi đêm có anh, tôi cũng cảm thấy hạnh phúc, chính là trong hạnh phúc này xen lẫn có gì đó chua sót. Tôi bắt đầu nghĩ muốn mang thai, bởi vì Thuộc Đình có nói qua chỉ cần mang thai chúng tôi liền kết hôn. Anh luôn luôn nói lời giữ lời, hơn nữa sau khi kết hôn anh nhất định sẽ là một người chồng tốt, cho dù điều này không có tình yêu, anh vẫn là biết làm người chồng và người cha tốt.

Ngày đó Nhạc Nguyệt từ miềnNamxa xôi gọi điện thoại tới, giọng cô ấy thông qua đường dây điện thoại truyền đến, giống như xuyên qua từ hàng chục nghìn năm ánh sáng.

“Quan Tâm, cậu có khỏe không?” Giọng của cô ấy vẫn êm dịu như thế, “Đã một thời gian không có nghe cậu nói về Thuộc Đình rồi, các cậu vẫn khỏe chứ?”

“Tốt, như thế nào lại không tốt? Có giường để ngủ, có cơm để ăn, ha ha.” Tôi cảm thấy tôi cười như khóc vậy, “Bạn trai cũng đã kết giao rồi.”

“Đôi khi, đàn ông chính là như vậy, tình yêu vĩnh viễn cũng không tốt đẹp như chúng ta tưởng tượng.” Giọng cô ấy thì thầm từ đầu kia truyền đến.

Hey, giọng điệu cô ấy không đúng lắm. “Có việc gì xảy ra sao?” Tôi hỏi cô ấy, “Cậu cùng Mạc Hối có chuyện?” Trực giác cho thấy cô ấy cùng Mạc Hối xảy ra vấn đề.

“Cũng không có chuyện gì.” Cô ấy nói được thật bình thản, “Chính là tớ thấy anh ấy hôn một cô ấy, cũng không phải là chuyện gì to lắm.”

Mặc dù cô ấy nói như chẳng hề để ý, nhưng tôi vẫn biết trong lòng cô ấy có sự lưỡng lự cùng đau xót. “Có phải hay không là cậu lầm rồi? Nhạc Nguyệt, kỳ thật có một số việc cũng không phải chính mắt thấy mới là sự thật.” Tôi thử tìm ra một lời giải thích hợp lý.

Tâm tình của cô ấy rất suy sụp, giọng điệu hòa với tiếng khóc nức nở, “Tớ không biết, tớ thật sự không biết. Khi tớ nhìn thấy, tớ liền bỏ đi. Tớ không dám nghĩ cùng tưởng tượng —— nếu Mạc Hối thật sự phản bội tớ, tớ nên làm cái gì bây giờ?”

“Cậu nên đi hỏi rõ ràng. Là phản bội hay là hiểu lầm, biết rõ ràng thì sẽ không đau lòng.”